4

Tôi chỉ có ký ức của kiếp trước, nhưng lại chẳng giữ được pháp thuật hay năng lực nào từ kiếp đó.

Vì vậy mà tôi chỉ có thể dựa vào Nham Ngọc.

Nhìn làn khói đen giữa dòng sông và những vòng xoáy cuộn trào trên mặt nước, tôi hoàn toàn bất lực.

“Nham Ngọc, thật sự không có cách nào sao?” Tôi quay lại nhìn ngôi làng yên bình phía sau.

Nham Ngọc trầm ngâm: “Cũng không hẳn là không có cách… chỉ là cái giá phải trả không hề nhỏ…”

Hắn nhìn tôi, ánh mắt đầy do dự và khó xử.

Tôi hỏi cái giá đó là gì, nhưng hắn chỉ im lặng mà không nói một lời.

Tuy nhiên, từ thái độ đó của hắn, tôi có linh cảm rằng… nó có liên quan đến tôi.

Sáng sớm thức dậy rồi mà bầu trời đen kịt đến đáng sợ, hệt như cơn giông sắp ập đến.

Dân làng túm tụm bàn tán xôn xao.

“Tối qua xem dự báo thời tiết, rõ ràng hôm nay trời nắng mà? Sao vừa ngủ dậy đã tối đen thế này?”

“Đúng đó, tôi còn định đem thóc ra phơi nữa chứ.”

“Cảm giác lần này không đơn giản, có gì đó rất khác thường…”

Khắp các nơi tôi và Nham Ngọc đi qua, đâu đâu cũng nghe thấy những lời bàn luận lo lắng.

Sắc mặt Nham Ngọc cũng tệ đến mức tôi chưa từng thấy.

Chúng tôi vội vàng tìm đến Hà Thần, nhưng khi đến nơi thì phát hiện ông ấy đã tiêu hao rất nhiều pháp lực để phong ấn vết nứt trên sông. Giờ đây ông ấy đã yếu ớt đến mức chỉ có thể nằm nghỉ trên lòng sông, không nhúc nhích nổi.

Nham Ngọc lập tức chữa trị cho ông ấy. Còn tôi chỉ là một người phàm, không thể ở lại lâu nên đành đứng chờ trên bờ.

Gió cuộn mây vần, tôi giơ tay chắn gió và bất giác nhìn ra giữa sông.

Bỗng nhiên vết nứt kia ở trung tâm sông mở ra. Một bầy oan hồn há miệng cười ghê rợn rồi nhanh chóng lao thẳng về phía tôi!

Tôi còn chưa kịp phản ứng lại, may mà Nghiêm Hoắc xuất hiện kịp thời, anh ấy đã đứng chắn trước mặt tôi.

Đám oan hồn thấy tôi chẳng khác nào thú dữ nhìn thấy con mồi, nước dãi nhỏ ròng ròng, ánh mắt rực lên đầy thèm khát.

Chúng liều mạng lao vào bức tường bùa chú mà Nghiêm Hoắc dựng lên.

Cảnh tượng trước mắt kinh hoàng đến mức tôi nhất thời không thể chấp nhận nổi – máu me be bét, xác bay tứ tung.

“Chạy mau! Ta cầm cự không được bao lâu nữa!” – Anh ấy ném cho tôi một thanh kiếm gỗ đào.

Lúc này tôi mới nhận ra, trên người anh ấy đang khoác một bộ áo choàng đỏ rực.

Nhìn thấy anh ấy sắp không trụ nổi nữa, tôi vội vàng cầm lấy thanh kiếm rồi quay đầu bỏ chạy.

Dẫu sao thì tôi cũng chỉ là một con người bình thường, nếu bị lũ này bao vây như thế, e là ngay cả tro cũng chẳng còn sót lại…

Đang chạy thục mạng thì tôi bất ngờ gặp được bà chủ nhà và ông chủ nhà – cả hai đều mặc áo bào vàng. Họ dường như cũng cảm nhận được điều bất thường nên liền vác theo vũ khí lao nhanh về phía trước.

Thấy tôi, bà chủ nhà lập tức kéo tôi ra phía sau để bảo vệ.

“Con bé, trên người con có thứ gì đó, đừng chạy lung tung, đi theo chúng tôi.”

Tôi thở hổn hển rồi chỉ tay về phía Nghiêm Hoắc.

“Nghiêm Hoắc bị bao vây rồi!”

Vừa dứt lời, ông chủ nhà đã lao vút về phía trước, chỉ trong chớp mắt đã mất dạng.

Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì một đám vong linh đã lao thẳng về phía chúng tôi.

Bà chủ nhà vội vàng bày trận, tôi và bà đứng tựa lưng vào nhau. Tôi nắm chặt thanh kiếm gỗ đào trong tay, bàn tay không kìm được mà run lên.

Có lẽ bà chủ nhà cũng chưa từng gặp cảnh tượng như thế này, bởi vì tôi có thể nghe thấy rõ tiếng nuốt khan của bà.

Chúng tôi sắp không trụ nổi nữa thì bất ngờ một con thần thú lao ra từ cơ thể tôi.

“Xích!”

Tôi nhận ra nó.

Đó là thần thú mà tôi và Nham Ngọc đã được thiên giới ban tặng trong ngày thành hôn.

Hóa ra bấy lâu nay nó được Nham Ngọc nuôi dưỡng đến mức to lớn như thế này rồi.

Nó gầm lên với tôi, như thể đang trách móc tôi vì trước đó đã quên mất nó.

Sự xuất hiện của Xích khiến đám vong linh khựng lại trong chốc lát.

Nhưng ngay khi ánh mắt chúng chạm vào tôi, tất cả lại như mất đi lý trí mà lập tức điên cuồng lao đến.

Xích chắn trước mặt tôi và xé nát từng kẻ một.

Khi Nham Ngọc đến nơi thì đám vong linh mới bắt đầu tán loạn bỏ chạy.

Thế nhưng số lượng của chúng quá đông, khiến tôi không khỏi rùng mình, cả da đầu cũng thấy tê dại.

Nham Ngọc nhìn tôi, ánh mắt hắn tràn đầy lo lắng: “Xem ra bọn chúng đã hoàn toàn nhắm vào em rồi.”

Tôi vô thức nhíu mày.

“Tôi sao?”

Thấy tôi không có chút ký ức nào về chuyện này, Nham Ngọc cũng không tiếp tục giải thích thêm.

Tôi nhìn Xích bị thương, rồi lại thấy Nham Ngọc thu nó vào túi để chữa trị.

Trận chiến vừa rồi dù tôi không làm được gì nhiều, nhưng cũng đã tiêu hao không ít sức lực.

Khi Nghiêm Hoắc cùng vợ chồng chủ nhà nhìn về phía tôi, tôi đã bất giác thiếp đi lúc nào không hay.

Trong giấc mơ, tôi cầm chiến phủ rồi bổ xuống ranh giới giữa dòng sông – nơi kết nối với địa phủ.

Do sức lực không đủ nên tay tôi bị một vết cắt rất sâu.

Máu chảy xuống đã hòa vào dòng sông.

Máu tôi chứa pháp lực tu tiên, một số vong linh hấp thụ được liền lập tức tiến hóa.

Tôi ôm chiến phủ rồi ngã xuống bờ sông trong trạng thái nửa say nửa tỉnh.

Đám vong linh thì lại điên cuồng tràn ra ngoài.

Dịch bệnh nhanh chóng lan rộng khắp ngôi làng.

Sinh linh đồ thán, nhiều người chết thảm.

Viên Thiên Tu Châu mà tôi luôn bảo vệ lại bị tôi vô tình hút vào trong cơ thể.

Đây là bảo vật mà cả Tam Giới đều muốn có, ai nuốt vào thì tu vi sẽ tăng mạnh.

Chính lúc tôi sắp bị nuốt chửng, Nham Ngọc và Xích đã kịp thời lao đến cứu tôi.

Giấc mơ tiếp tục…

Thiên giới giận dữ, sấm sét vang rền, Thiên Đế ra lệnh cho Hà Tiên và Hà Thần lập tức phong ấn vết nứt sông, đồng thời cũng thông báo địa phủ bắt giữ các vong linh trốn thoát.

Dược Thần được lệnh giáng phàm, đã được hóa thành người phàm để cứu dân.

Nhưng một ngày trên thiên giới là một năm dưới trần gian.

Khi Dược Thần hạ phàm thì rất nhiều dân chúng đã mất mạng, không thể cứu vãn được nữa.

Nham Ngọc đã thay tôi cầu xin, nhưng Thiên Đế vẫn nổi giận, dù có là Đại La Thần Tiên cùng quỳ gối cầu xin cũng không thể giữ tôi lại.

Tôi bị tước đi toàn bộ tu vi và pháp thuật, sau đó bị đánh xuống địa ngục…

Mơ thấy bị roi quất nên tôi giật mình tỉnh dậy.

Bầu trời vẫn xám xịt, những con sóng giữa sông trào lên dữ dội. Nghiêm Hoắc, bà chủ nhà và ông chủ nhà đều đã trọng thương. Tiếng kêu gào đau đớn của dân làng vang vọng khắp nơi.

Tôi nhất thời không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Chỉ thấy Nham Ngọc đơn độc cố gắng trấn áp mọi thứ, còn Xích thì đứng bên bảo vệ tôi.

Bất ngờ có một luồng sức mạnh lao tới, hất văng tôi và Xích ra xa mấy chục mét.

error: Content is protected !!