"Hôm nay Miên Miên đã thu tiền bản quyền chưa."
Phần giới thiệu ghi:
Họa sĩ minh họa. Thỉnh thoảng chụp ảnh người nhà.
Bài đăng đầu tiên.
Là phiên bản độ phân giải cao của đĩa táo méo mó năm nào.
Kèm theo dòng chữ:
"Tác phẩm quý giá thời kỳ đầu."
Thẩm Yến chia sẻ lại.
"Lần sau sẽ cắt đẹp hơn."
Khu bình luận lập tức khuyên anh đừng.
"Anh ơi, cứ giữ nguyên phong độ đi."
"Cắt đẹp là mất linh hồn luôn."
"Chị dâu nhận tiền bản quyền chưa?"
Tôi trả lời:
"Nhận rồi."
Không lâu sau.
Thẩm Yến chuyển khoản cho tôi.
520.000 tệ.
Ghi chú:
"Phí sử dụng hình ảnh."
Tôi nhìn dãy số ấy.
Trong lòng dâng lên cảm giác rất khó tả.
Người này…
Đến cả chuyện chuyển tiền cũng thẳng thắn như vậy.
Buổi tối.
Tôi cuộn tròn trên sofa chỉnh ảnh.
Thẩm Yến ngồi bên cạnh đọc kịch bản mới.
Phòng khách yên tĩnh lạ thường.
Robot hút bụi chậm rãi chạy ngang.
Đụng vào dép của anh một cái rồi quay đầu bỏ đi.
Thẩm Yến liếc nó.
Tôi lập tức giơ máy ảnh lên.
Anh ngẩng đầu.
"Lại chụp à?"
Tôi đáp rất đương nhiên.
"Đang làm việc."
Anh đặt kịch bản xuống.
Đưa tay về phía tôi.
"Lại đây."
Tôi lập tức cảnh giác.
"Làm gì?"
"Để anh chụp em."
Tôi ngẩn người.
Anh cầm lấy máy ảnh.
Rất nghiêm túc chỉnh góc chụp.
Trong khung hình.
Tôi mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình.
Mái tóc rối bù.
Trong lòng còn ôm nửa gói khoai tây chiên.
Tôi vội đưa tay che mặt.
"Đừng chụp, em xấu lắm."
Thẩm Yến nhìn qua khung ngắm.
"Không xấu."
Tách.
Tiếng màn trập vang lên.
Tôi giật lấy máy ảnh để xem.
Trong ảnh.
Đúng là tôi chẳng hề chỉn chu.
Nhưng ánh sáng rất dịu.
Đôi mắt rất sáng.
Giống như một người được đặt thật vững vàng trong cuộc sống của ai đó.
Khoảnh khắc ấy.
Tôi bỗng hiểu vì sao hôm trước Thẩm Yến nói anh rất vui.
Được người mình thích ngắm nhìn…
Vốn dĩ đã là một điều khiến người ta hạnh phúc.
Không cần phải cố gồng mình.
Cũng chẳng cần phải hoàn hảo.
Tôi nhìn anh.
"Tấm này không được đăng."
Anh gật đầu.
"Anh giữ riêng."
Tôi hỏi:
"Rốt cuộc trong điện thoại anh có bao nhiêu ảnh của em?"
Anh im lặng.
Tôi nheo mắt.
"Thẩm Yến."
Anh cầm ly cà phê lên, định đánh trống lảng.
Tôi lập tức nhào tới giật điện thoại.
Anh giơ tay lên cao.
Tôi với mãi không tới.
Đành quỳ hẳn lên sofa.
Hai người cười đùa thành một đoàn.
Cuối cùng, điện thoại rơi xuống đống gối ôm.
Màn hình sáng lên.
Album được phân loại vô cùng rõ ràng.
"Miên Miên ăn cơm."
"Miên Miên vẽ tranh."
"Miên Miên ngủ."
"Miên Miên giận."
"Miên Miên đáng yêu."
Riêng thư mục cuối cùng…
Có hơn ba nghìn tấm ảnh.
Tôi nhìn con số ấy.
Kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
"Thẩm Yến…"
"Anh mới đúng là tên cuồng chụp lén."
Anh vòng tay đỡ lấy eo tôi.
Vành tai hơi ửng đỏ.
"Nhưng anh không bán."
Tôi bật cười.
"Anh còn có nguyên tắc ghê."
Anh nghiêm túc gật đầu.
"Chỉ sưu tầm."
Tôi tựa đầu lên vai anh.
Cười rất lâu.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại lại rung lên.
Có người @ tôi trong nhóm.
"Chị dâu! Gấp gấp gấp! Xin thực đơn tối nay của Thẩm Yến!"
"Mẹ em giờ không hỏi khi nào em kết hôn nữa, bà chỉ hỏi bao giờ em mới tìm được người đàn ông biết xin lỗi cây bạc hà."
"Trả giá cao xin thực đơn! Em mang về giáo dục bạn trai em."
Tôi nhìn sang bàn ăn.
Tối nay Thẩm Yến nấu mì.
Mì đã nở thành một cục.
Trứng ốp la thì vỡ nát.
Rau xanh chỉ mới chín được một nửa.
Anh nhìn theo ánh mắt tôi.
"Đừng chụp."
Tôi giơ điện thoại lên.
"Cơ hội kiếm tiền."
Anh nắm lấy cổ tay tôi.
"Chia lợi nhuận."
Tôi suy nghĩ một lát.
"Ba bảy."
"Anh bảy?"
"Anh ba."
Thẩm Yến nhìn tôi.
Rồi từ từ tiến lại gần.
"Bàn tiếp."
Trên màn hình.
Tin nhắn trong nhóm vẫn liên tục hiện lên.
"Chị dâu đâu rồi?"
"Không phải lại đi chụp hàng độc quyền đấy chứ?"
"Em có linh cảm tối nay sẽ có hàng khủng."
Tôi bị Thẩm Yến dồn vào góc sofa.
Vừa khó khăn gõ chữ.
"Đợi chút."
"Người nhà đang cản trở hoạt động tác nghiệp."
Trong nhóm lập tức ngập tràn dấu hỏi.
Thẩm Yến cúi xuống nhìn thấy.
Anh đưa tay giúp tôi nhấn nút gửi.
Sau đó…
Lại dùng chính tài khoản của tôi gõ thêm một câu.
"Tối nay không bán."
"Đương sự phản đối."
Nhóm antifan lập tức im phăng phắc.
Vài giây sau.
Màn hình tràn ngập tiếng hét.
"Thẩm Yến?!"
"Sao anh lại dùng tài khoản của chị dâu?"
"Trả chị dâu lại cho chúng tôi!"
Thẩm Yến bình thản thoát khỏi nhóm.
Tôi nhìn anh.
Cố ý thở dài.
"Anh cắt đứt đường kiếm tiền của em rồi."
Anh bế tôi lên.
Đi thẳng về phía phòng ngủ.
"Anh đền."
Tôi vòng tay ôm lấy cổ anh.
"Đền thế nào?"
Thẩm Yến cúi đầu nhìn tôi.
"Từ nay về sau…"
"Chỉ chụp em."
Tựa trong vòng tay anh.
Tôi nghe thấy nhịp tim mình rất nhẹ.
Cũng rất vững vàng.
Trước đây.
Tôi vẫn luôn nghĩ…
Thích Thẩm Yến là một chuyện vô cùng nguy hiểm.
Anh đứng ở một nơi quá rực rỡ.
Quá xa tầm với của tôi.
Mãi đến sau này tôi mới biết.
Anh cũng ôm gấu bông đi ngủ.
Cũng cắt táo méo mó đủ kiểu.
Cũng sẽ lén vui vì tôi chụp ảnh mình.
Khi một bức tượng thần bước xuống khỏi bệ cao.
Trong tay anh có lẽ đang bưng một bát mì nấu hỏng.
Nhưng không sao.
Tôi sẽ chụp lại tất cả.
Rồi cất vào một cuốn album…
Chỉ thuộc về riêng mình.
Đương nhiên…
Nếu lần sau anh lại rán trứng thành một cục than đen.
Thì đó sẽ là một câu chuyện khác.


