Tôi đi ngân hàng gửi tiền cùng anh trai.

Không còn chỗ đậu xe, anh đành dừng tạm ngay trước cửa ngân hàng.

Anh bảo tôi cứ ngồi yên trên xe, phòng khi lát nữa có cảnh sát giao thông tới thì còn dễ xử lý.

Ai ngờ đúng lúc sau có cảnh sát thật đến.

Tôi hạ cửa kính, hoảng hốt hét lên với anh:

“Anh ơi! Cảnh sát tới rồi! Chạy mau!!!”

Và ngay giây tiếp theo, anh tôi bị đè úp mặt xuống đất.

1

“Tên gì?”

“Lộ Gia Thiện.” Tôi đáp lí nhí, cúi rạp cả đầu.

“Người bị tình nghi là cô?”

“Là anh tôi.”

“Anh cô tên gì?”

“Lộ Kính Mộ.”

“Hai người tới ngân hàng làm gì?”

“Gửi tiền.” Tôi muốn khóc không ra nước mắt, mặt mày nhăn nhó giải thích:

“Trời đất chứng giám, cảnh sát à, bọn tôi thật sự chỉ đến gửi tiền thôi. Nhà tôi ba đời đều là dân lương thiện, sao có thể đi cướp ngân hàng được chứ?”

“Vậy sao cô thấy cảnh sát lại bỏ chạy?”

Viên cảnh sát đối diện nheo mắt lại, trông có phần dữ tợn.

Tôi thật thà khai báo:

“Anh tôi bảo tôi ngồi yên trong xe, canh chừng. Nếu có cảnh sát giao thông đến thì lái xe đi ngay, kẻo bị dán vé phạt. Nhưng tôi hoảng quá, lỡ tay tắt máy luôn…”

Cửa phòng thẩm vấn mở ra, một cảnh sát trẻ bước vào:

“Lý lịch đã tra xong rồi.”

Viên cảnh sát thẩm vấn nhận lấy hồ sơ, xem được một lúc.

Chắc phát hiện chúng tôi đúng là trong sạch, ba đời đều không có tiền án, tôi là nhà thiết kế, anh là luật sư, nhìn kiểu gì cũng không giống tội phạm cướp ngân hàng, anh ta vừa tức cười vừa bất lực:

“Anh em nhà các cô có làm gì mờ ám đâu, thấy cảnh sát đến mà hoảng vậy là sao?”

Tôi lí nhí đáp:

“Dừng xe sai luật…”

Anh ta im lặng.

Cuối cùng thẩm vấn cả buổi, xe cũng được khám xét kỹ lưỡng, chứng minh hoàn toàn chỉ là hiểu lầm.

Viên cảnh sát vừa dạy bảo tôi không được làm mấy chuyện ảnh hưởng trật tự công cộng nữa, vừa bưng ly trà lên thổi thổi bọt rồi nhấp một ngụm.

“Được rồi, không có việc gì nữa. Gọi người nhà tới đón đi.”

Tôi tối sầm mặt.

Ba mẹ tôi mới đi du lịch hôm qua, sáng nay tôi còn thấy mẹ đăng ảnh bình minh ở Tam Á.

Giờ mà gọi bà về vì chuyện xấu hổ này, chắc bà sẽ đánh chết cả tôi lẫn Lộ Kính Mộ.

Tôi đành gồng mình:

“Ba mẹ tôi đi xa rồi, không tới được.”

Cảnh sát ngẩng lên nhìn tôi, lại liếc sang hồ sơ:

“Cô đã kết hôn rồi à? Gọi chồng cô tới.”

Đúng là vòng vèo thế nào vẫn không tránh được cái mặt mũi này.

Tôi nghẹn họng, không biết nên nói thế nào với anh ta rằng tôi với chồng mình… chẳng thân thiết gì cho cam.

Anh ta hơi khó hiểu:

“Sao trông mặt cô kỳ vậy? Chồng cô tên gì?”

Tôi lí nhí:

“Giang Dư Bạch.”

Anh ta sửng sốt, cười như vừa phát hiện bí mật gì đó:

“Trùng hợp ghê! Trong đội hình sự bên tôi cũng có người tên vậy đó!”

Tôi lúng túng tới mức muốn dùng ngón chân đào một cái hố chui xuống.

Vì cái người anh ta nói — đúng là người tôi đang nói tới.

Cửa phòng thẩm vấn lại mở ra.

Tiếng ồn ào ngoài kia ùa vào theo luồng gió lạnh từ điều hòa.

Giang Dư Bạch đứng ngược sáng ở cửa, gọi một tiếng:

“Anh Lâm.”

Viên cảnh sát đối diện tôi đứng dậy, vỗ vai anh cười ha ha:

“Nói Tào Tháo là Tào Tháo đến. Sao cậu tới đây?”

Tôi muốn độn thổ.

Giang Dư Bạch chỉ tôi, bất đắc dĩ cười nhẹ:

“Tới đón vợ tôi.”

Vừa bước ra khỏi cục cảnh sát, Lộ Kính Mộ đã lập tức gọi xe đi luôn, sống chết không chịu đi chung xe với tôi.

Nhìn ánh mắt anh ấy dành cho tôi là đủ biết, bây giờ anh ấy hận tôi thấu xương rồi.

Tôi biết mình lần này ngu đến mức nào, chỉ đành xụ mặt, lẽo đẽo trèo lên xe Giang Dư Bạch.

Anh mở cửa sổ cho thông gió, vừa lái xe vừa nhắc:

“Thắt dây an toàn.”

“À à.”

Tôi có chút căng thẳng không thể diễn tả được, giống y như học sinh tiểu học đối diện với thầy cô.

Dây an toàn vừa cài vào là ngồi thẳng đơ, chỉnh tề như tượng.

Anh liếc sang nhìn tôi, bật cười:

“Ngồi nghiêm thế làm gì?”

Tôi cứng miệng:

“Tôi vẫn luôn ngồi thế này.”

Anh khởi động xe, không bình luận thêm.

Bầu không khí trong xe hơi ngượng ngùng.

Không thân thiết thì là như vậy đấy.

Tôi hắng giọng, lấy hết dũng khí hỏi:

“Anh tan ca rồi à?”

Anh gật đầu:

“Vụ án vừa rồi gần kết thúc rồi, bận hơn một tháng trời, hôm nay nghỉ một ngày.”

Anh nhìn đồng hồ:

“Cũng hơn mười một giờ rồi, em có đói không? Ngăn kéo kia có sữa, đói thì lấy uống.”

Tôi lắc đầu:

“Không đói.”

Anh cũng không ép, vừa lái xe vừa thuận miệng hỏi:

“Trưa muốn ăn gì? Anh đi mua nguyên liệu.”

Giang Dư Bạch nấu ăn rất ngon, lần đầu tôi ăn cơm anh nấu mà tưởng như gặp thần bếp.

Chỉ là từ lúc chúng tôi đăng ký kết hôn đến nay mới được hai tháng, mà hai tháng này anh toàn bận vụ trọng án nối tiếp nhau, bận đến mức gần như ngủ luôn ở phòng nghỉ trong cục, nhà thì chẳng có thời gian về, nói gì đến nấu cơm.

Hôm nay nghỉ phép, lại còn chủ động muốn nấu cơm, tôi tất nhiên hai tay tán thành.

Đang lưỡng lự không biết chọn bò kho hay sườn xào chua ngọt thì điện thoại anh reo lên.

Điện thoại kết nối Bluetooth với xe, vừa bắt máy đã nghe bên kia ồn ào vang trời:

“Nghe nói cậu vừa rời khỏi cục với vợ hả?”

Xấu hổ muốn độn thổ.

Mặt tôi đỏ ửng, không dám hé nửa lời.

Giang Dư Bạch liếc nhìn tôi, trong giọng nói có ý cười:

“Ừ, vừa đi.”

Anh từ từ tấp xe vào lề.

Đầu dây bên kia rất ồn, chắc là có nhiều người chen chúc nhau, người gọi phải hét lớn:

“Đi đâu đấy? Mau quay lại! Đưaem dâu về gặp anh em cái nào!”

Mọi người xung quanh cũng hùa theo:

“Đúng đấy đúng đấy, chúng tôi còn chưa gặp chị dâu mà!”

Giang Dư Bạch quay sang nhìn tôi, cười nhàn nhạt, hơi hất cằm ra hiệu tôi đáp lời.

Tôi xấu hổ đến mặt đỏ bừng, đầu lắc như trống bỏi, miệng thì câm như hến.

Đầu dây bên kia sốt ruột hét lên:

“Nói gì đi chứ? Chết rồi à?”

Giang Dư Bạch nhìn tôi chăm chú, thản nhiên đáp:

“Các anh dọa cô ấy sợ rồi, hình như cô ấy không muốn tới.”

“!”

Tôi hoảng loạn, trừng mắt nhìn anh.

Giang Dư Bạch bật cười.

Đầu dây bên kia lập tức im bặt.

Một lúc sau, có người dè dặt hỏi:

“Em dâu… đang ngồi cạnh đấy à?”

Giang Dư Bạch nhịn cười gật đầu: “Ừ.”

Rồi lại quay sang tôi:

“Muốn chào họ một tiếng không?”

Anh ngừng một chút, rồi nhẹ giọng gọi:

“Hửm? Bảo bối.”

Chỉ một tiếng “bảo bối” thôi mà khiến cả người tôi như có dòng điện chạy dọc sống lưng, máu xông thẳng lên não, hóa thành một quả cà chua chín mọng ngay tại chỗ.

Chúng tôi mới đăng ký kết hôn hơn hai tháng.

Bình thường anh ấy gọi tôi theo ba mẹ là “Gia Gia”, còn cái tiếng “bảo bối” này… không phải chưa từng gọi, nhưng chỉ… trong một hoàn cảnh nhất định.

Ờm… trên giường.

Đầu dây bên kia ngay lập tức bùng nổ như bầy tinh tinh trong sở thú bị khều trúng tổ.

Tôi đối diện ánh mắt mang ý cười của Giang Dư Bạch, đầu óc như quay cuồng.

Nén rất lâu, tôi mới dám thốt ra một câu nhỏ như tiếng muỗi:

“Chào mọi người.”

Tiếng đáp lại là một loạt đồng thanh:

“Chào chị dâu ạ!”

Tôi xấu hổ đến độ chỉ muốn độn thổ, dán mặt vào cửa kính xe, thề chết cũng không nói thêm câu nào nữa.

Bên kia có người hắng giọng, dịu giọng lại nói:

“Em dâu này, qua đây ăn bữa cơm chung đi? Anh em tụi anh chỉ biết Dư Bạch kết hôn rồi mà chưa gặp em lần nào, trước bận quá không rảnh. Nay rảnh được chút, muốn gặp mặt em một lần… không có ý gì khác đâu, chỉ là muốn làm quen chút thôi, sau này em đi đâu ở Giang Thành cũng dễ xử lý hơn.”

“Mời chị dâu đấy, rảnh thì qua chơi nha!”

Giang Dư Bạch vẫn để chế độ im lặng, chỉ nhìn tôi cười.

Anh không nói gì, nhưng mắt mày lại như đang nói: “Em quyết đi.”

Bên kia quá đỗi nhiệt tình, thật sự không thể từ chối được.

Tôi đành cắn răng, nén thêm một lúc lâu nữa, cuối cùng cũng rặn ra được một chữ nhỏ xíu:

“…Được.”

Chúng tôi chọn ăn ở một quán món gia truyền gần đồn cảnh sát, nghe nói là của một người bạn thân của Giang Dư Bạch mở.

Gần như cả đội đều đến, ngồi chật kín một bàn lớn.

Toàn là mấy cậu trai trẻ tràn đầy khí thế, giọng ai nấy đều to như loa phường.

Mới thấy tôi đứng ngoài cửa, đã đồng thanh hô to:

“Chị dâu tới rồi!”

Tôi xấu hổ muốn chui luôn xuống gầm bàn.

Cả bữa ăn, đề tài chính tất nhiên là xoay quanh chuyện của tôi và Giang Dư Bạch.

Có một người tên là Mạnh Tinh, nghe nói mới vào đội năm nay, mặt baby, cười lên có lúm đồng tiền và răng khểnh – rất dễ thương, cả đội đều xem cậu ấy như em trai.

Cậu ngồi đối diện tôi, tò mò hỏi:

“Chị dâu, chị quen phó đội trưởng nhà mình kiểu gì thế?”

Tôi nghĩ một lát:

“Quen từ nhỏ, hai nhà là chỗ quen thân lâu năm.”

Mọi người lập tức ồn ào:

“Vậy là thanh mai trúc mã rồi còn gì!”

Tôi liếc sang Giang Dư Bạch đang ngồi bên cạnh, anh ấy chỉ mỉm cười, không hề có ý định cứu tôi.

Tôi đành nói thật:

“Cũng không hẳn… Hồi nhỏ anh ấy không bao giờ chơi với tôi, suốt ngày bắt nạt tôi, tôi sợ anh ấy lắm.”

Cả bàn cười ồ lên, bầu không khí lập tức náo nhiệt.

“Giang đội, anh làm ăn kiểu gì vậy?”

“Chị dâu tối nay về nhà cấm không cho anh lên giường nha!”

Giang Dư Bạch cũng bật cười, không vội lên tiếng, đợi mọi người đùa đủ rồi mới gắp con tôm bóc sẵn bỏ vào chén tôi, giải thích:

“Hồi nhỏ cô ấy dễ thương lắm, tôi chỉ thích chọc cho cô ấy khóc, thấy vui.”

Tôi vừa xấu hổ vừa tức giận, trừng anh một cái.

Nhưng mấy người kia đâu chịu để chủ đề dừng lại:

“Thế sau này sao lại không ghét nữa vậy chị dâu?”

Cả bàn lại rộ lên một tràng hùa theo:

“Câu hỏi chuẩn xác!”

“Đúng cái tôi cũng đang muốn biết nè!”

Tôi nghẹn họng.

Tôi với Giang Dư Bạch hồi nhỏ còn gặp nhau chứ lớn lên là cách biệt hẳn.

Anh hơn tôi ba tuổi, học cấp hai cấp ba đều lệch khóa, rồi vào trường cảnh sát với chế độ đóng kín, còn tôi đi du học nước ngoài.

Hai nhà đúng là có mối quan hệ thân thiết, lúc nhỏ từng có lời đồn đại về một “hôn ước trẻ con”, nhưng bây giờ ai còn để ý mấy chuyện ấy nữa, gia đình cũng không ai nhắc lại.

error: Content is protected !!