5
“Bà nghe tôi nói, mấy hôm trước tôi suy nghĩ kỹ rồi, tôi thấy từ nhỏ đến lớn mình đối xử với Thẩm Yến không được tốt. Nhưng anh ấy lúc nào cũng tốt với tôi… Giờ lại làm tới mức này, tôi thấy có lỗi, nên…”
Trần Viện hờ hững:
“Rồi rồi, bà đồng ý quen người ta là vì cảm thấy áy náy, đúng chưa? Tôi không hiểu nổi cái kiểu tính cách lắt léo này của bà nữa. Thích thì cứ yêu đi, còn bày đặt tự bịa lý do làm gì.”
Tôi: “…”
Tôi nghĩ… dạo này chắc không nên nói chuyện với Trần Viện nữa.
Tối hôm Thẩm Yến đăng ảnh công khai lên vòng bạn bè, Chu Ngọc không về ký túc.
Tôi với Trần Viện liên lạc với giáo viên chủ nhiệm thì mới biết cô ta theo người ta ra quán bar, định bắt chước người ta “uống cho quên sầu”.
Nói thật, tôi chưa bao giờ thật sự hiểu nổi Chu Ngọc.
Bảo cô ta lẳng lơ thì từ đầu tới cuối trong lòng cô ta chỉ có mình Thẩm Yến. Nhưng bảo cô ta chung thủy thì lại thích thả thính lung tung mấy thằng khác.
Sáng hôm sau gặp lại, Chu Ngọc người nồng nặc mùi rượu, mắt sưng đỏ như vừa khóc.
Sau đó, tôi nghe Trần Viện kể lại đầu đuôi câu chuyện: Chu Ngọc không phải vì Thẩm Yến mà đau khổ, mà là vì bị bóc phốt trên tường tỏ tình của trường.
Người bóc là bạn gái một anh bạn thân của Trần Viện trong đội thể thao.
Cô ấy chửi Chu Ngọc là “trà xanh”, chuyên thích chen chân làm tiểu tam, lời lẽ rất khó nghe. Sự việc ầm ĩ đến nỗi cả trường ai cũng bàn tán.
Phùng Khiêm vốn dĩ không ra gì, nghe tin liền đá luôn Chu Ngọc. Mà nghĩ cũng buồn cười – hai người đã ngủ với nhau, vậy mà Phùng Khiêm keo kiệt đến nỗi không từng tiêu một đồng nào cho Chu Ngọc.
Tôi thì không hề thấy thương hại cô ta.
Làm sai thì phải chịu hậu quả, chỉ là tôi và Trần Viện vì ở chung phòng nên mới không quá tính toán, chỉ tìm cách khiến cô ta khó chịu đôi chút cho bõ ghét thôi.
Nhưng nhìn thấy bàn của cô ta không có khăn giấy, tôi vẫn tiện tay ném cho một bịch.
Chu Ngọc ngẩng đầu nhìn tôi, không rõ trong mắt đang nghĩ gì, mà mắt càng đỏ hơn.
Một thời gian dài sau đó, Chu Ngọc không đến lớp, tối nào cũng về ký túc rất muộn.
Đến gần Tết, tôi bất ngờ thấy trên bàn mình một chiếc túi Gucci mới cứng.
Dưới đáy là một mảnh giấy, chữ viết gọn gàng chỉ ghi đúng một từ:
“Xin lỗi”
Bàn Trần Viện cũng có một mảnh giấy, kèm một hộp quà.
Tôi hơi bất ngờ, rồi lập tức hiểu ra.
Chắc khoảng thời gian này Chu Ngọc đi làm thêm bên ngoài, dùng tiền mình kiếm được mua túi trả lại tôi.
Tôi vẫn không hiểu vì sao có người phải đến khi bị trừng phạt mới nhận ra lỗi sai, nhưng dù thế nào – dù tôi và Chu Ngọc không thể làm bạn – thì ai cũng xứng đáng có cơ hội sửa sai.
Tôi giữ lại túi, viết thêm một mặt cười vào tờ giấy rồi đặt lại.
Coi như… chúng tôi xóa nợ.
Còn Trần Viện, cô ấy sẽ có cách xử lý theo ý mình.
________________________________________
Buổi trưa, Thẩm Yến hẹn tôi đi ăn.
Tôi tiện miệng nhắc đến chuyện của Chu Ngọc.
Anh hơi nhíu mày, hỏi:
“Chu Ngọc? Ai cơ?”
Tôi sững lại một chút.
Rồi tôi giải thích:
“Là cô gái từng ăn cùng chúng ta, người rất thích anh đó.”
Thẩm Yến suy nghĩ vài giây, gật gù:
“À, hình như từng nghe các cậu nhắc. Nhưng tôi không nhớ tên.”
Tôi cảm khái.
Hóa ra bao nhiêu chuyện Chu Ngọc làm… người trong lòng cô ấy thậm chí không nhớ nổi tên cô ta.
Đang nghĩ ngợi thì Thẩm Yến nhìn tôi, hỏi một câu:
“Cậu đến với tôi… là vì cảm thấy áy náy sao?”
Tôi vừa nuốt một miếng cơm, nghe xong suýt sặc.
Tám phần là Trần Viện nhiều chuyện.
Cô nàng ngày nào cũng hóng hớt chuyện tôi với Thẩm Yến, chắc tiện miệng nói hớ với anh rồi.
Tôi vừa định giải thích thì Thẩm Yến đã mỉm cười nói:
“Vì áy náy mà ở bên tôi cũng không sao cả.”
Tôi trố mắt:
“Anh… dễ chấp nhận vậy luôn à?”
Anh cúi người hôn tôi một cái.
Chiếc khuyên môi lạnh lạnh va vào cằm tôi, mang theo một cảm giác tê dại rất kỳ lạ.
Rồi anh lại hôn thêm cái nữa – lần này có phần mạnh hơn.
Tôi không thấy đau, chỉ là có hơi… khó thở.
Còn Thẩm Yến, rõ ràng là bị khuyên môi làm khó chịu. Anh run run mi, nhìn tôi hơi nhíu mày vì đau.
Tôi bật cười.
Định giải thích tiếp:
“Tôi là Sư Tử mà, tính cách đâu phải kiểu vì cảm động mà miễn cưỡng yêu một người. Nên anh đừng lo, tôi không vì áy náy mà ở bên anh.”
“Còn mấy lời tôi nói với Trần Viện… là chuyện khác. Tại vì…”
Tôi hơi ngập ngừng, rồi bổ sung:
“Tụi Sư Tử tụi tôi hơi sĩ diện. Tôi không muốn thừa nhận với Trần Viện là mình thích anh thôi. Kiểu… mới đó tôi còn nói là không thể thích anh mà.”
Thẩm Yến gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Rồi anh nghiêng người, nói nhỏ bên tai tôi:
“Vậy để tôi cũng thú thật với cậu một chuyện.”
Tôi nhìn anh đầy khó hiểu.
Giọng anh nhẹ như gió:
“Thật ra… là tôi cố tình.”
Tôi sững lại.
Không hiểu.
Sau đó tôi hỏi thế nào, Thẩm Yến cũng không chịu trả lời. Chỉ cười nhẹ, mặc tôi “tra khảo”.
Tối hôm đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ nổi.
Tôi gọi Trần Viện dậy, bàn luận chuyện này.
Một lúc sau, Trần Viện trợn mắt như ngộ ra chân lý:
“Chết rồi, Thẩm Yến đúng là cáo đội lốt cừu!”
Tôi giục cô ấy giải thích.
Cô ấy chỉ liếc tôi một cái, rồi chui vào chăn:
“Hai người tính phát cẩu lương trước mặt tôi mãi hả? Tôi còn hẹn đi chơi với Nghiêm Thần An sáng mai nữa kìa.”
Tôi tức tối.
________________________________________
Nhiều năm sau.
Khi tôi và Thẩm Yến chuẩn bị đính hôn, dọn vào nhà mới.
Lúc thu dọn hành lý, tôi vô tình tìm được một quyển nhật ký có khóa trong vali Thẩm Yến.
Trên đó viết:
“Ngày 21/09/2017 – Trời nắng”
Tôi biết cô ấy rất dễ mềm lòng. Hôm nay tôi đem cơm cho cô ấy rồi giả vờ trẹo chân. Cô ấy tin. Cô ấy lo. Nhưng tôi bịa đấy.
“Ngày 11/10/2017 – Trời nắng”
Hôm nay cô ấy có bạn trai. Tôi thấy hơi khó chịu.
“Ngày 25/11/2017 – Trời nắng”
Hôm nay cô ấy đi chơi game với người khác. Tôi trốn học, ngồi ngoài chờ đến khuya. Cô ấy không chơi nổi, nhìn tôi qua cửa kính.
“Ngày 13/12/2017 – Trời âm u”
Tôi bị sốt. Cố tình dầm mưa xếp hàng mua gà cho cô ấy. Cô ấy lại mềm lòng. Tôi hỏi cô ấy có thể chia tay bạn trai không. Cô ấy nhìn tôi đáng thương, rồi gật đầu.
…
Tôi: ???
Hóa ra tôi mới là con hề chính hiệu bị lừa xoay như chong chóng!
Tôi tức giận, hét toáng lên với Trần Viện đang thử váy phù dâu và Thẩm Yến đang nấu cơm trong bếp:
“Hai người kia! Ra đây cho tôi!”
Tiếng thơm lừng của cơm dẻo thịt kho bay ra cùng tiếng Trần Viện gắt gỏng:
“La cái gì mà la! Tôi bận rộn bỏ bao nhiêu cuộc họp để đến đây thử cái váy phù dâu cho bà đấy, Thịnh Tiêu bà có lương tâm không?”
Thẩm Yến từ trong bếp đi ra, đứng dưới nắng, mỉm cười nhìn tôi.
Chỉ một ánh mắt đó thôi, tôi bỗng chợt hiểu ra.
Một người như anh, học giỏi như thế, sao có thể ngốc được?
Tất cả mọi sự tình cờ, đều là do anh chủ ý sắp đặt.
Hóa ra “thiên ý”, chưa chắc là số phận, mà có khi là ai đó âm thầm tạo nên từ rất lâu rồi.
Nhưng tôi – một người thù dai chính hiệu – lúc này nhất định phải tính sổ!
Tôi nhướng mày:
“Nói xem, giải thích kiểu gì đây?”
Thẩm Yến đi đến bên tôi.
Dưới ánh nắng, hàng mi anh như dát vàng, chỉ nhẹ run lên đã khiến gương mặt lạnh nhạt đó vừa đáng yêu vừa đáng giận.
Anh cười, đưa tay khẽ chạm lên má tôi:
“Đừng giận nữa, hôn tôi một cái là được rồi.”
Tôi: ?
Đúng lúc đó, Trần Viện bước ra và chứng kiến cảnh hai đứa đang dính như sam, liền “rầm” một tiếng đóng sập cửa lại.
Từ sau cánh cửa vọng ra giọng cô ấy đầy bức xúc:
“Hai người còn định hôn hít bao lâu nữa?
Tôi chịu hết nổi rồi! Gọi Nghiêm Thần An qua đây để cùng tôi chịu đựng nỗi khổ này!”
…
Tối hôm đó, tôi – Thẩm Yến – Trần Viện – và Nghiêm Thần An bày chiếu giữa phòng khách chơi bài.
Trần Viện đột nhiên dúi điện thoại vào tay tôi:
“Ê, Thịnh Tiêu, xem cái này nè.”
Trên màn hình là bài đăng mới trên vòng bạn bè của Chu Ngọc.
Ảnh chụp cô ta mặc đồng phục thể thao, đang dạy mấy đứa nhóc chơi bóng rổ.
Caption ghi:
“Những khoảnh khắc hạnh phúc trong công việc.”
Sau lần bị “tường tỏ tình” phốt, Chu Ngọc đã chịu một trận bạo lực mạng kéo dài. Tính cách cũng dần thu mình hơn.
Ra trường xong, tôi không biết cô ta đi đâu.
Giờ nhìn story mới biết: cô ta về quê làm giáo viên thể dục tiểu học.
Không còn mái tóc tém ngổ ngáo ngày xưa – bây giờ để tóc dài, mặc váy dài, dịu dàng hơn nhiều.
Những lỗi lầm thuở tuổi trẻ vì hư vinh hay nổi loạn cuối cùng cũng sẽ trôi vào sông dài năm tháng.
Dù chúng tôi chưa từng là bạn, tôi vẫn mong rằng…
Mỗi người trong hành trình trưởng thành – dù từng lạc đường hay tổn thương – đều sẽ có một tương lai lấp lánh ánh sao, rực rỡ hoa nở.
(Hoàn)


