Bác sĩ điều trị chính bước ra thông báo:

"Tình trạng của cô ấy đã được kiểm soát."

Nghe vậy, Phó Đình Hạc khẽ thở phào, nhưng sự bực bội trong lòng vẫn không hề vơi đi.

Anh và Kỷ Tinh vừa cãi nhau.

Đó là chuyện gần như chưa từng xảy ra giữa hai người.

"Nếu có việc gì thì gọi cho tôi. Công ty còn nhiều việc, tôi đi trước."

"Anh Hạc… anh có thể ở lại thêm một lát được không?"

"Em thật sự rất sợ… ở đây chỉ có một mình…"

Thấy anh chuẩn bị rời đi, Thẩm Mộng Vũ vội vàng nắm lấy tay áo anh.

Nhìn người con gái trước mặt, Phó Đình Hạc bất giác nhớ đến người đang ở biệt thự.

Kỷ Tinh để tâm đến Thẩm Mộng Vũ như vậy…

Lẽ nào trong lòng cô thật sự đã có tình cảm với anh?

"Ở đây có bác sĩ và y tá rồi, sẽ không sao đâu. Mọi người sẽ chăm sóc em."

Anh nhẹ nhàng rút tay lại.

"Tôi đi đây."

Rời bệnh viện, Phó Đình Hạc quay về công ty, vùi đầu vào công việc suốt ba ngày liên tiếp rồi mới trở lại biệt thự.

Trước khi về, anh còn hỏi mấy nữ nhân viên trong công ty xem con gái thường thích gì, sau đó mua đầy một xe quà.

Từ những món đồ con gái yêu thích đến hoa tươi, tất cả đều chất kín cốp sau.

Thế nhưng vừa bước vào phòng khách, anh đã thấy nơi đó trống vắng.

Ngoài sân vườn cũng chẳng có bóng dáng cô.

Chắc cô đang ở trên tầng.

Giờ này, Kỷ Tinh thường nằm trên chiếc ghế quý phi ngoài ban công, lười biếng phơi nắng.

Anh nhẹ tay đẩy cửa phòng ngủ.

Nhưng bên trong cũng không có ai.

Trái tim Phó Đình Hạc bất chợt trùng xuống.

Anh lập tức chạy sang thư phòng.

Không có.

Phòng tắm.

Phòng thay đồ.

Vẫn không thấy cô đâu.

Một cảm giác bất an chợt dâng lên mãnh liệt.

Dường như…

Có thứ gì đó đã biến mất.

Trên bàn trang điểm, chiếc nhẫn ruby lặng lẽ nằm đó, ánh đá đỏ phản chiếu một sắc lạnh lẽo.

Đó là chiếc nhẫn cầu hôn anh từng trao cho cô.

Kể từ ngày đeo nó vào tay, cô chưa bao giờ tháo xuống.

Vậy mà lần này…

Cô thật sự đã rời đi.

Thành phố C.

Tôi ngồi trên chiếc ghế bập bênh cạnh ô cửa kính sát đất.

Ánh nắng xuyên qua lớp kính, dịu dàng rải khắp căn phòng, mang theo hơi ấm dễ chịu.

Ba mẹ tôi mất từ khi còn rất nhỏ.

Bản thân tôi cũng không phải người có tài kinh doanh.

Trước lúc qua đời, ông nội đã giao công ty cho tam thúc quản lý, còn để lại cho tôi một ít cổ phần cùng vài phần tài sản.

Căn biệt thự nhỏ này cũng là một trong những tài sản ông để lại cho tôi.

"Này chị em, cậu định thật sự một mình sinh đứa bé sao?"

"Đây là con của mình."

Giữa tôi và người đàn ông đó đã không còn bất kỳ ràng buộc nào nữa.

Tôi quyết định sinh đứa trẻ này chỉ vì tôi yêu con.

Tôi đã suy nghĩ rất kỹ trước khi đưa ra lựa chọn ấy.

Tôi có đủ khả năng cho con một cuộc sống sung túc, cũng có thể dành cho con toàn bộ tình yêu của mình.

Lúc này, thai đã gần năm tháng.

Bụng tôi hơi nhô lên, chỉ cần nhìn qua cũng biết tôi đang mang thai.

Cô bạn thân Ôn Tình ngồi cạnh tôi, vừa gọt táo vừa tức giận thay tôi.

"Đúng là tên khốn đó quá đáng thật!"

"Lúc theo đuổi cậu thì tặng cả đống đồ cổ trị giá mấy chục triệu, còn cố học làm bánh vì cậu. Vậy mà bây giờ… đúng là đồ cặn bã!"

Cái tên Phó Đình Hạc giống như một lưỡi dao sắc.

Mỗi lần nghe thấy, trái tim tôi lại như bị cứa thêm một nhát, đau đến nghẹt thở.

Tôi cúi đầu khẽ vuốt bụng, thuận thế chuyển sang chuyện khác.

"Tớ muốn ăn táo, cậu gọt chậm quá."

Ôn Tình lập tức tăng tốc, nhưng miệng vẫn không ngừng càu nhàu.

"Thế này còn chưa đủ nhanh nữa à!"

error: Content is protected !!