4

Đám cháy cuối cùng cũng bị dập tắt hoàn toàn.

Tôi nằm trên cáng, nhìn thấy một đám phóng viên vây quanh người thuê nhà tầng dưới phỏng vấn.

Cô ta khóc lóc om sòm, mắng Giang Tự không cứu con trai cô ta sớm hơn, khiến đứa bé bị bỏng.

Trước khi ngất đi, tôi còn nghĩ:

Cô ta lấy đâu ra con trai chứ?

Cổ họng tôi bị khói hun hỏng.

Ngày hôm sau xuất viện, tôi trực tiếp chuyển sang ở nhà Giang Tự.

Lúc đó mới phát hiện… nhà anh lại ở ngay đối diện nhà tôi!

Trời đất ơi!

Đứng trên ban công là có thể nhìn thấy từng động tĩnh của tôi!

Nghĩ lại việc anh gặp tôi mà chẳng hỏi vì sao tôi không tìm anh, tôi cũng chẳng bị xử phạt gì, xem ra từ đầu đến cuối, tôi luôn nhảy nhót ngay trước mắt anh!

Đúng là… muốn chết người!

Tôi bật dậy khỏi sofa.

Khoan đã…

Độc giả trong cùng khu chung cư, người đều đặn đọc truyện tôi… không phải là anh đấy chứ?!

Nếu đúng thế, chẳng phải anh đoán ra được rằng nam chính trong mỗi cuốn tiểu thuyết của tôi đều là anh sao?!

Đặc biệt là 365 chiêu trị chồng… đúng là viết đến không dừng lại được!!

Dư luận về vụ Giang Tự cứu hỏa tràn ngập khắp nơi, cư dân mạng liên tục chỉ trích anh với tư cách là công bộc mà không làm tròn trách nhiệm.

Ngày nào tôi cũng hóa thân thành chim tức giận, xông vào bình luận phản bác.

Không biết toàn cảnh thì đừng phán xét.

Giang Tự rất bận, mỗi ngày về nhà nấu cơm cho tôi xong lại bị điện thoại gọi đi gấp.

Tôi nấu món anh thích, chạy xe đến đồn cảnh sát, lại bị một nữ cảnh sát chặn lại.

Tôi nhận ra cô ta.

Cô ấy là cấp dưới của Giang Tự, tên Lâm Nam, lần trước chính cô ấy là người gọi anh lại ở hành lang.

Lâm Nam trông rất anh khí, rất xinh đẹp.

Cô ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, sắc mặt không mấy dễ chịu:

“Không được vào.”

Tôi lịch sự hỏi:

“Cho hỏi Giang Tự ở đâu? Tôi có việc tìm anh ấy.”

Ánh mắt Lâm Nam lạnh hẳn, giọng nói gay gắt:

“Cô có thể đừng dính dáng tới anh Giang được không? Cô không hợp với anh ấy, đừng gây thêm phiền phức cho anh ấy nữa!”

Tôi nhướng mày, thấy buồn cười, giọng cứng rắn hẳn lên:

“Cô lấy tư cách gì mà phán tôi không hợp với anh ấy?!”

Không khí đại sảnh lập tức đông cứng.

Ánh mắt tôi và Lâm Nam giao nhau.

Dĩ nhiên, tôi chiếm thượng phong.

Ai bảo mắt cô ta nhỏ hơn tôi, trừng không lại.

“Chị dâu!”

Chu Xuyên vui vẻ vẫy tay với tôi:

“Chị dâu lại đến tìm anh Giang à? Hôm nay mang cơm yêu thương gì cho anh ấy thế?”

Tôi quay đầu hỏi:

“Giang Tự không ở đồn sao?”

Chu Xuyên hơi mất tự nhiên:

“Anh Giang đang trực ở đại lộ Cẩm Tú.”

Khi tôi chạy xe tới, liền thấy Giang Tự mặc đồng phục cảnh sát giao thông, giữa cái nóng 38 độ vẫn bình tĩnh chỉ huy giao thông.

Giây tiếp theo.

Ánh mắt anh “vút” một cái nhìn sang tôi.

Rồi sải đôi chân dài bước về phía tôi.

Đường nét gương mặt anh sắc sảo, vóc người cao ráo thẳng tắp, toàn thân toát ra khí chất chính trực nghiêm nghị.

Giang Tự đứng trước mặt tôi, hơi nóng phả thẳng vào người, quần áo trên người anh ướt đẫm mồ hôi.

Trong lòng tôi chua xót, dường như hiểu được câu nói của Lâm Nam.

Đội trưởng đội hình sự Giang Tự vì làn sóng dư luận kia, bị điều sang làm cảnh sát giao thông.

“Giang Tự, em làm cho anh món anh thích…”

Chưa nói xong.

Anh đã lạnh nhạt cắt ngang:

“Giấy tờ đâu.”

“Đi đâu?”

Giọng công vụ công tâm khiến tôi nuốt ngược lời lại.

Sau đó móc giấy tờ ra, “bốp” một cái đặt vào tay anh.

Anh nhíu mày liếc tôi một cái, cầm bút viết loẹt xoẹt lên biên bản phạt.

Tôi: ……

Đúng là xui tận mạng!

Tôi còn định làm nũng để lấp liếm.

“Giang Tự…”

Anh ra hiệu tôi xuống xe:

“Nói chuyện cho đàng hoàng.”

“Đi đâu?”

Tôi nắm tay siết chặt, giọng bực bội:

“Đi làm! Không đi làm thì anh nuôi tôi à?!”

Khóe môi anh cong lên rất nhẹ, bút vẫn không dừng, chỉ vào bảng báo hiệu bên cạnh cùng camera, giọng còn cứng hơn tôi:

“Không biết đoạn đường này cấm xe máy sao?”

“Hửm?”

Thanh máu của tôi cạn sạch, không phản bác nổi.

Anh nhét biên bản phạt vào tay tôi, hơi cúi người, nhìn thẳng vào mắt tôi.

Đôi mắt ấy sáng đến lạ, giọng nói mang theo sự mê hoặc quen thuộc của anh:

“Anh nuôi em. Em ngoan ngoãn ngồi xe về đi.”

Giọng trầm khàn cuộn quanh tai tôi từng vòng từng vòng.

“Nghe lời.”

Tôi không kìm được, nghiêng đầu chụp lấy môi anh, cắn nhẹ một cái đầy hung dữ:

“Anh nói rồi đấy, nuôi em, không được nuốt lời.”

Anh lập tức đứng thẳng người, mặt nghiêm lại:

“Giữa chốn đông người, như vậy ra thể thống gì.”

Tôi cười ngông nghênh hết mức. Nhìn dái tai anh đỏ bừng dù vẫn giả vờ đứng đắn, trong lòng tôi như ôm một túi nước nóng, ấm áp đến lạ.

“Xe tạm giữ ở đây.”

Tôi: ???

Anh lịch sự kiểu gì vậy?!

Tôi lạnh mặt, nắm chặt biên lai phạt rồi lên xe buýt.

Qua ô cửa kính, ánh nắng chiều rơi xuống người Giang Tự, khiến anh trông thiêng liêng đến mức không thể khinh nhờn.

Trong xe, mấy học sinh ríu rít bàn tán rằng anh cảnh sát giao thông kia đẹp trai quá.

Tôi nắm tờ biên lai, nghĩ thầm:

Đẹp trai chứ.

Hê hê.

Người đàn ông này là của tôi!

Tôi mở tờ biên lai ra, bên trên ngoài số tiền phạt được viết nét chữ cứng cáp mạnh mẽ, còn có thêm một dòng chữ nhỏ phía sau:

“Được. Giang Tự nuôi Tô Dĩ, cả đời không hối hận.”

Mắt tôi nóng lên, sống mũi cay xè, một tờ giấy mỏng nhẹ mà nặng như ngàn cân.

Tôi bám vào cửa sổ, hét về phía anh:

“Giang Tự!”

Anh quay phắt đầu lại, ánh mắt chính xác khóa chặt lấy tôi.

Tôi cười rực rỡ hơn cả ánh nắng, giơ tờ biên lai lên vẫy vẫy:

“Cả đời không hối hận!”

Người đàn ông vốn nghiêm túc ấy đứng đó, cười ngây ngô như một đứa ngốc.

Ánh nắng xuyên qua tán cây, chồng lớp đổ vào mắt tôi, bóng dáng thẳng tắp kia dần biến mất khỏi tầm nhìn.

Xe buýt chạy dừng liên tục, tôi tựa cửa kính, mí mắt nặng trĩu.

“Không ai được động! Lái lên cầu, mau lên!”

“A…!”

Tiếng hét thất thanh vang lên liên tiếp.

Tôi giật mình mở mắt, thấy một người đàn ông túm lấy một học sinh, dí dao vào cổ cậu bé.

Tôi lập tức bấm nút SOS cầu cứu.

Đứa trẻ sợ đến khóc thét, lại bị tên kia tát mạnh quát nạt:

“Im miệng! Còn kêu nữa tao tiễn hết lên đường!”

Hắn kéo áo khoác ra, quanh eo buộc đầy thuốc nổ, da đầu tôi tê dại.

Con dao gọt hoa quả đã rạch rách da cổ đứa bé.

Tôi quan sát xung quanh, toàn là người già và học sinh, ai nấy đều sợ hãi co ro, hoàn toàn không có sức phản kháng, tất cả ánh mắt cầu cứu đều dồn về phía tôi.

Tôi: !!!

Sợ thì sợ, nhưng tôi vẫn đứng dậy.

Tên cướp gào lên:

“Ngồi xuống! Không được nhúc nhích!”

Ánh mắt hắn điên loạn, như bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ, rõ ràng là bị kích thích nặng, muốn trả thù xã hội.

Tôi giơ hai tay, dùng giọng dịu dàng nhất trấn an hắn:

“Anh có chuyện gì khó chịu, có thể nói với tôi…”

Tác giả tiểu thuyết phải biết phân tích tâm lý nhân vật.

Hắn mặc áo bạc màu, nhưng tay siết chặt con thỏ bông, người nồng mùi thuốc sát trùng và tiền giấy đốt, ánh mắt điên cuồng mà đau đớn.

Tôi từng bước dẫn dắt hắn.

Lực tay giữ dao ở cổ đứa bé dần nới lỏng.

“Đứa bé này trạc tuổi con anh nhỉ, nó còn nhỏ quá. Tôi làm con tin cho anh được không?”

“Anh không phải muốn tiền sao?”

Mắt hắn đỏ ngầu, gào lên bi thương:

“Đúng! Tao chỉ cần tiền!”

“Chị ơi, cứu em…”

Giọng nói non nớt yếu ớt như con muỗi vo ve, bóp nghẹt tim tôi.

Tim tôi nhảy vọt lên cổ họng, ra hiệu cho đứa bé đừng động, đừng nói.

“Tôi có tiền, tôi làm con tin cho anh, để chồng tôi mang tiền đến cho anh, được không?”

Tôi liên tục lấy thẻ ra chứng minh mình có tiền.

Hắn quan sát tôi, suy nghĩ giây lát rồi giật mạnh tôi lại, đẩy đứa bé ra.

Lưỡi dao ấm nóng áp lên cổ tôi, điện thoại trong túi rung lên.

Bên ngoài vang lên tiếng động cơ xe máy quen thuộc.

Giang Tự tới rồi.

Toàn thân tôi run lên, nuốt nước bọt khó nhọc, mồ hôi lạnh trên trán tuôn như thác.

Nói không sợ là nói dối, nhưng tôi vẫn cười nói với hắn:

“Con gái tôi ba tuổi, lanh lợi lắm, rất thích thỏ.”

“Con bé sức khỏe không tốt, nhưng rất ngoan, lúc nào cũng rúc trong lòng tôi gọi mẹ.”

Tay hắn giữ cổ tôi khẽ lỏng ra:

“Cô… cô cũng có con gái à?”

Tôi liếc thấy Giang Tự mặc thường phục trong đám đông, khẽ gật đầu ra hiệu cho anh.

Không biết anh còn nhớ ám hiệu của chúng tôi không.

Hồi nhỏ chơi trò cảnh sát – tội phạm, chỉ cần một ánh mắt là anh hiểu tôi muốn gì.

Tiếng chim hót lanh lảnh vang lên trong tai, tôi thở phào.

“Phải, con bé là món quà tuyệt vời nhất tôi từng có.”

Dây thần kinh của hắn dần thả lỏng. Tôi thầm đếm trong lòng.

Ba!

Hai!

Tay tôi ướt đẫm mồ hôi.

Đánh hụt một lần là mất mạng thật sự.

Giang Tự, mạng nhỏ của vợ anh đang nằm trong tay anh đấy, nhất định đừng run!

Một!

Ngay lúc đó…

Một bà già trong xe bám vào cửa sổ bỗng gào lên:

“Cảnh sát Giang, cứu tôi với!!”

Lại là người thuê nhà kia!

Chết tiệt!

Chưa kịp ngầu!

Tên cướp giật dao mạnh ra sau, hoàn toàn nổi điên:

“Mày lừa tao!”

“Mày lừa tao!”

“Tao bắt tụi mày chôn cùng con gái tao!”

Hắn đẩy tôi ra trước, lưỡi dao cọ sát cổ tôi qua lại, cơn đau rát dữ dội truyền đến.

Tôi thúc mạnh cùi chỏ, cúi người đoạt dao tay không!

Ầm!

Một tiếng động lớn vang lên.

Tên cướp ngã ngửa ra sau.

“Tô Dĩ!”

Tôi ôm cổ, máu nóng hổi nhuộm đỏ cả người.

Suýt nữa thì lên bàn thờ tổ tiên!

Tôi lại vào bệnh viện lần nữa.

Cổ và tay quấn đầy băng gạc, tôi khóc không ra nước mắt than thở với Giang Tự:

“Nếu để lại sẹo, em mặc váy cưới kiểu gì đây!”

“Xấu chết mất!”

Sắc mặt anh xanh mét, kéo tôi vào lòng, vùi đầu vào cổ tôi:

“Sau này không được liều mạng như thế nữa!”

“Lỡ người đến không phải là anh thì sao?”

error: Content is protected !!