Hình như chú nhỏ của bạn trai không thích tôi.

Trong bữa cơm, anh ta lạnh lùng xa cách, khí thế khiến người khác nghẹt thở, suýt chút nữa đã làm tôi bật khóc.

Vậy mà trong nhà vệ sinh, anh ta lại mặt mày căng thẳng, chặn tôi sát vào tường.

“Nhân Nhân, trước đây khi đứng trước mặt tôi em đâu có ngoan thế này.”

Tôi len lén liếc anh ta một cái, lí nhí nói nhỏ:

“Lúc trước khi gọi tên em, anh cũng đâu lạnh lùng như hôm nay…”

1

Tôi ngoan ngoãn ngồi bên cạnh bạn trai Giang Minh của mình .

Lần đầu tiên ra mắt ba mẹ anh , tôi chọn một chiếc váy liền màu hồng nhạt, tóc dài ngang vai, nụ cười dịu dàng, ngoan ngoãn như một cô gái ai gặp cũng thích.

Đúng như dự đoán, ba mẹ Giang Minh vừa thấy tôi đã rất thích, khen không ngớt lời.

Chỉ là… không ai biết , tay tôi dưới gầm bàn đã lạnh toát, run rẩy, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh.

Chú nhỏ của Giang Minh là Phó Trọng Châu đang ngồi ngay đối diện tôi .

Từ lúc vừa ngồi xuống, ánh mắt anh ta đã lạnh lùng, xa cách, dường như hoàn toàn không để tâm.

“Nhân Nhân nhìn là biết kiểu con gái ngoan ngoãn rồi .”

“Phải đấy, Nhân Nhân vừa dịu dàng, đoan trang, ai mà chẳng thích.”

“Lần này Giang Minh đúng là có mắt chọn người .”

” Tôi thì ghét mấy cô ăn mặc loè loẹt, suốt ngày ong bướm bên ngoài lắm.”

“Trọng Châu, chú xem bạn gái nhỏ của Giang Minh thế nào? Rất được phải không ?”

Lúc này Phó Trọng Châu mới lần đầu nhìn về phía tôi , khóe môi hơi nhếch nhẹ:

“Gọi là Nhân Nhân à ? Tên cũng hay đấy.”

Lưng tôi ướt đẫm mồ hôi, vội vàng ngước mắt nhìn anh ta , rồi lại hoảng loạn cúi đầu.

” Đúng không chú? Tên Nhân Nhân đã hay rồi , người còn ngoan hơn, đáng yêu lắm.”

“Ngoan?”

Phó Trọng Châu khẽ nhướng mày, khóe môi lộ ra ý cười như có như không , nhàn nhạt lặp lại .

“Thật mà chú, Nhân Nhân ngoan cực luôn, đây là lần đầu tiên em ấy biết yêu đấy, ba mẹ dạy dỗ nghiêm lắm.”

Giang Minh vừa nói vừa vòng tay ôm lấy vai tôi , vẻ mặt tràn đầy tự hào.

Phó Trọng Châu như cười mà chẳng phải cười , ánh mắt vẫn lạnh tanh, anh ta cúi đầu xoay xoay đồng hồ thép nơi cổ tay, giọng trầm xuống rõ rệt.

“Lần đầu biết yêu? Ba mẹ quản nghiêm?”

“Chú…”

Tôi sốt ruột đến mức không kịp nghĩ nhiều.

Dưới bàn, lợi dụng khăn trải bàn che khuất, tôi đá nhẹ giày ra , mũi chân khẽ chạm vào ống quần của Phó Trọng Châu.

Tôi gom hết dũng khí nhìn anh ta , ánh mắt mang theo sự van nài tội nghiệp.

Nụ cười cuối cùng trên mặt Phó Trọng Châu cũng biến mất.

Ánh mắt anh ta càng thêm xa cách và lạnh lẽo, môi mím chặt thành một đường thẳng.

Tim tôi đập thình thịch như muốn nổ tung, mắt nhìn anh ta , suýt nữa đã rơm rớm nước mắt.

Cuối cùng anh ta cũng khẽ gật đầu:

“Nhìn cũng được đấy, hai đứa cứ ở bên nhau cho tốt .”

Giang Minh cười tươi:

“Chú yên tâm, cháu nhất định sẽ đối xử tốt với Nhân Nhân.”

Giữa bữa tiệc, Phó Trọng Châu đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Không lâu sau , điện thoại tôi rung lên là một tin nhắn ngắn gọn:

“Ra đây.”

Tôi vội tắt màn hình, giả vờ không thấy. Giang Minh đang uống với mấy người anh em họ, ba mẹ anh thì mải nói chuyện với họ hàng.

Tôi đứng dậy, lấy cớ đi vệ sinh rồi rời khỏi phòng tiệc.

Vừa bước ra ngoài, Phó Trọng Châu đã siết chặt cổ tay tôi , mặt không cảm xúc, kéo tôi ép sát vào tường.

“Em đóng vai ngoan hiền chỉ để lừa được Giang Minh như thế à ?”

“Em không có …”

“Nhân Nhân, trước đây lúc đứng trước mặt tôi , em đâu có ngoan như vậy .”

Giọng anh ta lạnh buốt, khí thế mạnh mẽ đến mức tôi không dám nhìn thẳng.

Thế mà trong lòng lại thấy tủi thân .

Mắt tôi bắt đầu cay xè, cố ngẩng lên liếc anh ta một cái, lại vội cúi đầu, lí nhí:

“Trước đây lúc gọi tên em… anh cũng đâu lạnh lùng như hôm nay…”

Tôi và Phó Trọng Châu đã chia tay gần hai năm rồi .

Thật ra , tôi gần như đã quên mất dáng vẻ anh ấy từng ôm lấy tôi , hôn tôi , vỗ về tôi bằng giọng nói dịu dàng mỗi lần ở bên nhau .

Lúc quen anh , tôi chỉ mới năm hai đại học, hai mươi tuổi là tuổi ngây thơ, rực rỡ, yêu cuồng nhiệt.

Lần đầu tiên, anh ôm tôi trong lòng, thì thầm bên tai:

“Bé cưng đừng sợ, sẽ không đau đâu .”

Khi tôi vừa khóc vừa run, anh vẫn có thể dừng lại , ôm tôi thật chặt và nhẹ nhàng xin lỗi .

Một người đàn ông ngày thường mặc vest chỉn chu, quyết đoán lạnh lùng đến mức không ai dám lại gần…

Vậy mà khi đối diện với một cô gái trẻ như tôi , lại dịu dàng đến thế, sức sát thương thực sự quá lớn.

Hồi đó, tôi yêu anh gần như không lối thoát.

Cho đến một ngày, tôi nghe thấy anh thản nhiên nói với bạn thân :

“Dĩ nhiên tôi sẽ không cưới Hứa Nhân rồi , chúng tôi không hợp.”

Tối hôm đó, tôi thu dọn đồ đạc, rời đi trong bộ dạng vô cùng thê thảm.

Sau đó, anh có gọi cho tôi ba lần , tôi không bắt máy.

Và anh cũng không tìm tôi nữa.

Có lẽ lúc ấy tôi đã hiểu thứ tình cảm Phó Trọng Châu dành cho tôi , thực sự quá ít.

“Bé cưng…”

Tôi không biết từ lúc nào mình đã rơi nước mắt, cả khuôn mặt ướt đẫm.

Lực tay đang nắm cằm tôi bỗng nhẹ đi một chút.

Anh khẽ thở dài, cúi xuống hôn lên hàng mi ướt:

“Bé cưng, chia tay Giang Minh đi .”

Nghe đến câu đó, tôi rốt cuộc cũng tỉnh táo lại .

Tôi đưa tay đẩy anh ra : “Xin lỗi , Phó tiên sinh . Tôi sẽ không chia tay Giang Minh.”

“Lý do?”

Tôi né tránh ánh mắt anh , nhìn vào gương sửa lại vài sợi tóc lòa xòa bên má:

“Vì Giang Minh nói sẽ cưới tôi . Bọn tôi đang chuẩn bị kết hôn.”

Trong gương, chân mày Phó Trọng Châu khẽ nhíu lại .

Nhưng anh không nói gì.

Tôi cúi đầu rửa tay. Rửa xong, anh vẫn im lặng.

Tôi cũng không nán lại , xoay người rời đi .

“Nhân Nhân, em biết đấy… tôi chưa bao giờ cho ai cơ hội thứ hai.”

Bước chân tôi khựng lại một chút.

Tôi biết rõ, Phó Trọng Châu là người lạnh lùng đến mức nào.

Ngay cả người từng cùng anh chung chăn gối, anh cũng có thể nói buông là buông.

Hôm nay anh mở miệng bảo tôi chia tay Giang Minh, tôi nghe ra được đó là cách anh ngầm xuống nước, muốn tôi quay lại .

Chỉ tiếc là…

Tôi bây giờ, không còn là Hứa Nhân của năm đó nữa.

Tôi không quay đầu, tiếp tục bước về phía trước .

Phó Trọng Châu cũng không gọi tôi lại .

Ba mẹ Giang Minh rất hài lòng về tôi , nên chuyện cưới hỏi cũng được sắp xếp dần.

Cuối tuần trước lễ đính hôn, Giang Minh dẫn tôi đi nghỉ ở một khu resort.

Anh đặt hai phòng riêng, đưa tôi về phòng xong thì vội vàng đi đâu đó.

Tối đến, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.

“Cô Hứa, tôi là Tiểu Tống, trợ lý của Phó tiên sinh . Hiện tại đang chờ cô dưới tầng.”

Tôi không trả lời, định tắt máy.

“Cô Hứa, Phó tiên sinh nói … cô là cô gái thông minh, sẽ biết phải chọn gì.”

Tôi c.h.ế.t lặng mà cúp máy.

Bên ngoài trời đang mưa, lặng lẽ không tiếng động.

Tôi xuống lầu, bước lên chiếc xe hơi màu đen thấp thoáng dưới ánh đèn.

Tôi ngồi sát cửa xe, cố tránh xa anh ta nhất có thể.

“Tóc ướt rồi .” – Không biết bao lâu sau , Phó Trọng Châu đột nhiên đưa tay, nhẹ nhàng vuốt mớ tóc mái ẩm ướt của tôi .

Tôi khẽ rùng mình , theo phản xạ định né tránh.

Nhưng rồi lại thôi, tôi nhìn anh , giọng thì thầm:

“Phó tiên sinh … tôi và Giang Minh sắp kết hôn. Chúng tôi đã có quan hệ với nhau rồi .”

Nghe tôi nói vậy , Phó Trọng Châu lại không hề biến sắc, thậm chí lông mày cũng chẳng động đậy.

Anh vén tóc tôi ra sau tai, khẽ vuốt ve dái tai, mỉm cười rất nhạt.

Anh bảo tài xế quay đầu xe, rồi nắm lấy cổ tay tôi kéo tôi vào lòng mình .

Cúi xuống, anh áp sát tai tôi , giọng trầm thấp:

“Bé cưng, để tôi dẫn em đi xem một vở kịch hay nhé.”

Hơi thở trầm thấp của anh lướt sát bên tai tôi .

Trong khoang xe kín mít, tôi có thể ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá thoang thoảng từ người anh cùng với hương nước cạo râu quen thuộc, lạnh mát mà tinh tế.

Tất cả đều quá đỗi thân thuộc, đến mức khắc sâu vào tận xương tủy, mà giờ đây nó lại giống như một cuộc hành hình tàn nhẫn.

Tôi cúi mắt, giọng nhẹ nhàng:

“Phó tiên sinh … anh có thể để tôi xuống trước được không ?”

Tư thế bây giờ quá mờ ám… rõ ràng đã không còn phù hợp với mối quan hệ hiện tại của chúng tôi .

Phó Trọng Châu không trả lời, những ngón tay thon dài chạm đến bên tai tôi .

Một lọn tóc xõa trước mặt bị anh nhẹ nhàng vén ra sau vành tai.

Chỉ một cái chạm hờ qua đầu ngón tay cũng khiến sau gáy tôi nổi đầy da gà.

Tôi quay mặt đi , muốn tránh khỏi sự đụng chạm ấy .

Nhưng anh lại cúi đầu, khẽ đặt một nụ hôn lên má tôi :

“Nhân Nhân, ngoan một chút.”

Anh không để tôi xuống. Ngược lại , lại vòng tay ôm lấy tôi .

Cằm anh tựa nhẹ lên cổ tôi , cọ khẽ như một cái vuốt ve âm thầm.

Rồi anh lại hôn tôi . Giọng nói trầm trầm bên tai:

“Em muốn xa lạ với anh đến vậy sao ?”

Chiếc xe lao đi trong đêm mưa đen kịt, như một thanh kiếm x.é to.ạc màn mưa.

Khoảnh khắc ấy , trong vòng tay anh , tôi không biết mình nên khóc hay nên cười .

Nếu nói là xa lạ, thì chúng tôi đã sớm chia tay, chẳng còn quan hệ gì nữa. Tất nhiên là xa rồi .

Nhưng nếu nói thật sự xa lạ…

Thì anh chính là người đàn ông từng thân mật với tôi nhất trên đời này .

Thậm chí… từng tấc da thịt trên người tôi đều nhớ rõ cảm giác thuộc về anh .

Dù đã chia tay từ rất lâu, vậy mà chỉ cần một câu nói , một cái chạm nhẹ, anh vẫn dễ dàng khiến toàn bộ dây thần kinh tôi như bùng nổ trở lại .

Đột nhiên, xe dừng lại .

Tiếng gạt nước nhịp nhàng va vào kính xe, cắt ngang khoảnh khắc lặng im.

Tài xế hiểu chuyện lập tức xuống xe.

Phó Trọng Châu nắm tay tôi , bảo tôi nhìn ra ngoài.

Qua cửa kính mờ mịt và màn mưa xối xả, tôi vẫn nhận ra người đàn ông kia là Giang Minh.

Anh ấy không che ô, chạy nhanh xuống bậc thềm dưới mưa lớn.

error: Content is protected !!