5

Đầu gối tôi đau rát như bị bỏng. Tôi không nhịn được nữa, mắt đỏ hoe.

Cậu thanh niên vội vã đỡ tôi dậy: “Xin lỗi chị, em thật sự không cố ý.”

Tôi xua tay, lặng lẽ bước đi như kẻ mất hồn.

Chưa bước vào cửa đã ngửi thấy mùi cơm canh thơm lừng.

Triệu Khải Minh lau tay vào tạp dề, gọi tôi:

“Về rồi à vợ ơi, đi rửa tay ăn cơm nào.”

Du Du hỏi tôi:

“Mẹ ơi, sao mẹ về muộn vậy? Bố nấu món sườn xào chua ngọt mẹ thích nhất đấy.”

Tôi gắng gượng mỉm cười:

“Mẹ ghé qua cửa hàng một chút.”

Triệu Khải Minh lo lắng nhìn tôi:

“Sao sắc mặt em không tốt, em bị mệt à?”

Tôi nhìn anh kỹ càng hơn. Hình như anh ấy gầy đi nhiều, thấp thoáng còn có vẻ thư sinh của thời trẻ.

“Không sao, em bị ngã trên đường thôi.”

Anh lập tức buông bát đũa, cuống quýt nhìn tôi:

“Ngã chỗ nào rồi? Để anh xem.”

“Đầu gối.”

“Có đau không?”

“Đau.”

Tôi vốn không phải kiểu phụ nữ yếu đuối, nhưng không hiểu sao lại muốn nũng nịu với anh một chút.

Triệu Khải Minh lấy thuốc sát trùng và bông băng, cẩn thận bôi thuốc cho tôi.

Mẹ chồng có lẽ thấy ngượng, kéo Du Du đứng lên:

“Thôi, bà dẫn Du Du đi dạo chút.”

“Nhưng bà ơi, con muốn xem tivi.”

“Xem gì mà xem, bà dẫn con đi mua kẹo kéo.”

“…”

Trong nhà chỉ còn lại hai chúng tôi. Anh đi cất hộp thuốc. Tôi ngồi phía sau, nhìn chằm chằm vào lưng anh.

“Triệu Khải Minh, anh mắc bệnh gì vậy?”

Tay anh khựng lại. Một lúc sau mới quay lại nhìn tôi, cười nhẹ:

“Em biết rồi à?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ từng chữ hỏi:

“Nghiêm trọng không?”

“Rất nghiêm trọng.”

“Có chữa được không?”

“Có thể… là không thể rồi.”

Gió lùa qua hành lang, rèm cửa bị hất tung lên.

Thu đã về, hình như đông cũng không còn xa nữa.

Tôi kéo anh đi khắp các bệnh viện lớn nhỏ.

Đa số đều khuyên không nên mổ, chỉ nên điều trị bảo tồn.

Có người giới thiệu tôi một thầy thuốc Đông y có tiếng.

Chúng tôi vượt núi băng rừng tìm đến.

Uống thuốc được một thời gian, Triệu Khải Minh nói với tôi:

“Thuốc này hiệu quả lắm, anh thấy khỏe hơn nhiều rồi.”

“Thật sao? Vậy tốt quá!”

Nhưng tôi nhớ rõ, đêm trước anh còn lén dậy nửa đêm, lấy góc ghế tựa vào bụng, quỳ rạp trên ban công vì đau.

Anh dỗ dành tôi, tôi cũng dỗ dành anh. Như thể chỉ cần như vậy, mọi chuyện sẽ ổn cả.

Năm sau, anh rốt cuộc không trụ nổi nữa, nhập viện điều trị. Đồng nghiệp đến thăm anh nườm nượp không dứt.

Ai cũng nói, anh là một giám đốc tốt, nếu không có anh, nhà máy đã sụp đổ từ lâu rồi.

Căn phòng bệnh chật kín người, giống như đang ngồi tán gẫu giữa sân nhà.

“Nghe chưa, tiểu Lý phòng kỹ thuật mới tậu chiếc xe máy Gia Lăng tháng trước đấy.”

“Gia Lăng thì có gì, giờ hiệu quả nhà máy tốt thế này, mua cả Suzuki cũng được.”

“Ôi chao, Suzuki thì vài nghìn tệ lận, ông nỡ mua à?”

“Không nỡ, còn đang để dành tiền đổi cái tivi màu to đây.”

Triệu Khải Minh nằm im nghe họ trò chuyện.

Những chuyện vặt vãnh đời thường — chính là vẻ đẹp nhất của nhân gian.

Mùa đông năm đó đặc biệt lạnh.

Hôm Đông chí, Triệu Khải Minh nắm tay tôi, nói rất nhiều.

“Anh từng nói, anh phải sống thật tốt, chăm sóc em và Du Du cho thật chu đáo… cuối cùng lại không làm được.”

“Sau khi anh đi, mẹ anh… nhờ em chăm sóc. Nếu em gặp được người thích hợp… thôi, chuyện đó em cứ tự quyết đi. Em vốn là người có chính kiến. Tái hôn hay không, chỉ cần em thấy hạnh phúc là được.”

“Cả đời này, anh được làm công việc mình yêu thích, lấy người con gái mình yêu làm vợ. Dù có ngắn ngủi… nhưng anh cũng mãn nguyện lắm rồi.”

Sau khi lo liệu tang sự cho Triệu Khải Minh, tôi lại đi qua con đường ngô đồng năm nào.

Hai hàng cây ngô đồng giờ đã trút sạch lá vàng rực rỡ mùa thu, chỉ còn trơ trụi những cành khô.

Tựa như những ngọn bút khô vươn lên trời.

Ba năm sau ngày Triệu Khải Minh qua đời, chúng tôi đã mở đến cửa hàng thứ tư.

Có thương nhân từ Cảng Thành đến, muốn hợp tác mở một xưởng may.

Tôi và Ngọc Châu bàn bạc, thấy đây là cơ hội hiếm có. Sau khi nhờ người trung gian kết nối, cuối cùng cũng có được đường dây.

Nhưng lại nghe nói có đối thủ đang tung tin đồn thất thiệt khắp nơi:

“Hai người phụ nữ ấy, đều là góa phụ, suốt ngày ra ngoài giao du, tiếng tăm rất xấu.”

“Phụ nữ làm ăn ấy à, ai chẳng biết là dùng nhan sắc dụ người. Muốn làm ăn lớn, vẫn phải là đàn ông mới được.”

Tôi và Ngọc Châu xỏ giày cao gót, đường hoàng bước vào.

Ngọc Châu mở màn:

“Tổng giám đốc Tần, chuyện ông làm có phần không quang minh cho lắm. Dù chúng tôi là phụ nữ, nhưng cũng không đến mức phải dùng mánh khóe ti tiện sau lưng người khác.”

“Hơn nữa, góa phụ thì sao? Thời đại bây giờ nói về tự do và bình đẳng, tư tưởng cổ hủ của ông có lẽ không phù hợp với ngành thời trang hiện đại rồi đấy.”

Lúc họ đang khẩu chiến, tôi nhanh chóng đưa bản kế hoạch cho nhà đầu tư Cảng Thành.

“Đây là kế hoạch hợp tác của chúng tôi, xin mời xem qua. Kế hoạch bao gồm phương thức hợp tác, phân tích thị trường, quản lý sản xuất, chiến lược tiếp thị, cùng với định hướng phát triển dài hạn chia theo 1-2 năm, 3-5 năm, và trên 5 năm.”

“Chúng tôi tin rằng, nếu cùng nhau cố gắng, nhất định có thể xây dựng một xưởng may có sức cạnh tranh, mang lại lợi nhuận dồi dào cho các nhà đầu tư.”

Mấy vị thương nhân xem kỹ bản kế hoạch, trao đổi với nhau.

Một người lớn tuổi nhất trong nhóm ngẩng đầu nói với Tổng giám đốc Tần:

“Tần tổng, ông cũng thấy đấy, hai cô gái này đến với thành ý rõ ràng.”

Tần tổng vội nói:

“Ông nhìn xem, tôi cũng có thành ý lắm mà, bàn tiệc này đâu phải nhỏ.”

Một thương nhân cười đáp:

“Năm ngoái tôi có con gái, để kiếm thêm chút tiền, còn tranh thủ mở quán bán hoành thánh ở trước khu tập thể nữa đấy.”

Cuối cùng, mấy người họ lần lượt bắt tay tôi và Ngọc Châu:

“Hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ!”

Sau khi khách rời đi, Tần tổng tiến đến mỉa mai:

“Hai người uống rượu hay thật đấy, không biết mấy ông chồng chết sớm của các cô mà biết các cô ra ngoài cụng ly với đàn ông như vậy sẽ nghĩ gì.”

Ngọc Châu giận dữ, định giơ tay tát.

Tôi ngăn lại, mỉm cười nhìn Tần tổng:

“Họ sẽ nghĩ thế nào, người như ông chắc chắn không hiểu được. Nhưng chúng tôi hiểu rõ — họ, hơn bất cứ ai, mong chúng tôi sống tốt.”

“Tần tổng, thương trường khốc liệt, ông nhớ giữ vững nhé, đừng để bị hai người phụ nữ như chúng tôi quật ngã.”

Tôi và Ngọc Châu khoác tay nhau, hiên ngang bước đi.

Trên cành cây ngô đồng, những chồi non xanh biếc đã bắt đầu nhú ra, trong suốt như ngọc bích.

(Hết)

error: Content is protected !!