Anh lúng túng đến mức chẳng biết phải làm gì.
Tôi nhìn người đàn ông vụng về đưa tay lau nước mắt cho mình, khẽ hỏi:
"Vậy còn tối hôm tiệc thường niên…"
Anh khựng người, rồi bất ngờ "phịch" một tiếng quỳ một gối xuống trước mặt tôi, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
"Noãn Noãn, tuy mọi chuyện diễn ra không đúng trình tự, nhưng anh sẽ cố gắng trở thành một người chồng tốt, một người cha tốt."
"Được."
15
Hôn lễ của chúng tôi được tổ chức vô cùng long trọng, khách mời đông nghịt.
Tôi thì còn đỡ, nhờ có em bé làm "lá chắn". Còn Hứa Văn Châu lại chẳng được may mắn như vậy.
Hết người này đến người khác nâng ly chúc mừng, rượu đỏ rồi rượu trắng thay nhau rót.
Trong số đó, cậu bạn thân Chu Hành Xuyên của Hứa Văn Châu là người quá quắt nhất. Trước khi ra về còn kéo anh lại, vừa nước mắt vừa nước mũi nói:
"Được lắm, Hứa lão cẩu. Cái đầu chẳng có nổi một sợi dây tình cảm như cậu, tôi còn tưởng cậu sẽ độc thân cả đời."
"Ai ngờ cậu lại là đứa kết hôn đầu tiên, còn có cả con nữa."
"Giỏi lắm!"
Nói xong, cậu ấy quay sang tôi cười:
"Em dâu, vất vả cho em rồi."
Hứa Văn Châu bật cười đáp:
"Cảm ơn cậu, mau về ngủ đi!"
Anh lặng lẽ nắm lấy tay tôi.
Bàn tay ấy rất ấm.
Đến khi khách khứa đều đã ra về, em bé cũng được ba mẹ bế đi từ sớm.
Hứa Văn Châu ngả người xuống giường, ôm hai cuốn sổ đỏ trong tay rồi cười ngây ngô.
"Cuối cùng cũng danh chính ngôn thuận rồi."
"Cái gì cơ?"
"Không có gì. Vợ à, anh yêu em."
Đó là lần đầu tiên tôi được nghe Hứa Văn Châu nói yêu mình.
Ánh nến đỏ khẽ lay động, trái tim tôi cũng như ngọn lửa đang bừng cháy, rung lên mãnh liệt.
Tôi chủ động tiến đến, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh.
"Hứa Văn Châu, em cũng yêu anh."
Ngay giây sau, trời đất như đảo lộn. Ánh mắt vốn mơ màng của người đàn ông bỗng trở nên khác hẳn.
"Vợ à, đêm tân hôn này, anh phải đòi lại hết phần đã nhịn suốt một năm."
Đêm ấy, cuối cùng tôi cũng hiểu thế nào là…
16
Trưa hôm sau tỉnh dậy, nhìn khung cảnh quen thuộc trước mắt, trong lòng tôi bỗng nổi lên chút ý định trêu chọc.
Tôi cố tình nghiêm mặt hỏi:
"Hứa tổng, lần này anh vẫn định sa thải tôi sao?"
Hiếm khi thấy Hứa Văn Châu đỏ bừng cả mặt. Anh ngượng ngùng đáp:
"Lần thứ hai thì không cần nữa."
[???]
Tôi nhìn người đàn ông đang đứng bên cửa sổ, ánh mắt dịu dàng trêu chọc đứa bé.
Một lúc sau, tôi bật cười rồi ngả người xuống giường.
Thì ra sáng hôm đó anh giận dỗi cũng chỉ vì chuyện này.
Nhưng ai mà chẳng thế!
Đúng là một người đàn ông vừa vụng về lại vừa đáng yêu!
Hết


