8

“Sau khi hai đứa kết hôn, cháu có thể học tiếp lên tiến sĩ. Tương lai có thể theo quản lý hoặc học thuật, gia đình đều sẽ hỗ trợ. Cháu và Tiểu Chu có thể cùng nhau cố gắng.”

Nói xong, bà im lặng chờ tôi trả lời.

Tôi ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của bà, bình tĩnh nói:

“Xin lỗi, tôi sẽ không kết hôn với Lục Hoài Chu.”

Bà không thể tin nổi:

“Tại sao? Hai đứa đã có con rồi, tụi tôi cũng không phản đối.”

“Vì tôi không cần cái gọi là ‘hỗ trợ’ của các người. Hôn nhân là sự kết hợp của hai gia đình. Tôi không muốn biến thành ai đó phải nương tựa vào ai.”

“Tôi và anh ấy yêu nhau, anh ấy là bố của con tôi, tôi là mẹ nó, chỉ vậy thôi.”

“Không có sự đảm bảo của pháp luật, người chịu thiệt là cháu.” Bà nhắc nhở tôi.

Tôi lắc đầu:

“Chúng tôi không cần tính toán thiệt hơn. Chúng tôi có thể yêu nhau cả đời. Nếu sau này không còn yêu nữa, cũng có thể chia tay trong hòa bình.”

“Có thể trong mắt bác, tôi rất kỳ quặc, rất không biết điều. Nhưng tôi là như thế đấy, tôi không muốn một cuộc hôn nhân đã bị cân đo đong đếm.”

Vả lại, dựa vào đâu mà chỉ vì bác muốn chúng tôi kết hôn, chúng tôi phải biết ơn mà đồng ý?

Tôi vốn chẳng quan tâm danh tiếng.

Nếu con trai bác không danh không phận đi theo tôi, thì cứ để người đời chê cười.

Dù sao thì, cuộc sống của chúng tôi cũng chẳng khác gì một cặp vợ chồng bình thường.

Chỉ là thiếu một tờ giấy mà thôi.

Mà tôi thì, chẳng việc gì phải vội.

Tất nhiên, từ sau khi “vui lòng làm ba”, dù chưa được “chuyển chính thức”, nhưng Lục Hoài Chu đã sớm hưởng thụ cuộc sống “vợ con – bếp lửa” ấm êm như một người chồng thực thụ.

Chỉ là, trong một buổi tụ họp bạn bè nọ, anh ta vừa huênh hoang khoe khoang:

“Không được, tao phải về nhà với vợ con.”

Bạn bè không nể nang mà phũ phàng nhắc nhở:

“Vợ con cái gì, pháp luật công nhận mày chưa? Giấy đăng ký kết hôn đâu, anh mày?”

Anh ta ỉu xìu mặt mày, cụp đuôi quay về.

Hôm đó, phục vụ đặc biệt nhiệt tình.

“Vợ ơi, khi nào thì cho anh chuyển chính thức vậy?”

Dạo này tôi ăn no quá, chả còn thèm anh ta chút nào.

Bực mình đuổi anh ta ra ngoài.

Tiểu Niên tò mò ló đầu ra hỏi:

“Chú Lục?”

Lục Hoài Chu tức đến nghiến răng:

“Là ba của con!”

“Nhưng mẹ đang giận, mẹ bảo chú bây giờ là ‘chú Lục’.”

Anh ta càng tức điên hơn.

Thằng con nghịch tử không những không giúp, mà còn ngồi hóng chuyện cười.

(Hoàn)

error: Content is protected !!