3

Tôi chẳng có tâm trạng để đôi co với anh ta, cứ thế đi thẳng đến cửa, lấy túi xách và chìa khóa xe.

Anh ta vươn tay chặn tôi lại:

“Em phải theo anh về nhà ngay bây giờ để xin lỗi mẹ anh!”

Tôi đẩy mạnh tay anh ta ra:

“Anh bị bệnh à?!”

Rồi cúi xuống lấy đôi giày cao gót từ tủ giày.

Nhưng Tống Dịch vẫn không chịu buông tha, anh ta nắm chặt lấy cánh tay tôi, nghiến răng nói:

“Thẩm Tinh! Ly hôn là chuyện giữa hai chúng ta, em không được trút giận lên bố mẹ anh. Họ luôn xem em như con gái ruột trong nhà, em nên theo anh về đó, thành tâm xin lỗi họ.”

Xem tôi như con gái ruột?

Hóa ra, nhà anh ta đối xử với con gái ruột theo kiểu này đây.

Cơn giận dữ bùng lên dữ dội, suýt nữa thiêu đốt cả lý trí.

Tôi cầm chiếc giày cao gót trên tay, giơ lên, dùng gót giày nhắm thẳng vào trán anh ta.

“Tôi đếm đến ba, anh mà không buông tay thì liệu hồn! Một, hai…”

Chưa kịp đếm đến ba, khi tôi giơ tay lên định đập mạnh xuống, Tống Dịch vội vã buông tay, né tránh.

Anh ta nhìn tôi đầy kinh hãi, tức giận quát:

“Em điên rồi! Em đúng là đồ điên! Với cái tính đàn bà đanh đá này, tôi càng phải ly hôn với em!”

Tôi thu lại nụ cười, từng chữ từng câu cất lên lạnh lùng:

“Ly hôn? Được thôi. Tôi muốn 70% tài sản.”

“Không đời nào!”

Tống Dịch từ chối dứt khoát:

“Em dựa vào đâu mà đòi 70%? Nể tình anh có lỗi với em, nhiều nhất anh có thể chia cho em một nửa tài sản. Chấp nhận thì nhận, không thì cứ ra tòa giải quyết!”

Tôi lạnh lùng nhìn gương mặt đáng ghê tởm của anh ta.

Hóa ra, chia cho tôi một nửa tài sản đã là sự nhượng bộ lớn nhất của anh ta rồi.

“Tốt thôi, vậy thì gặp nhau trên tòa.”

Dứt lời, tôi cầm túi xách và chìa khóa xe, đẩy cửa bước ra ngoài, đóng sầm cửa lại phía sau.

Tôi lái xe về nhà bố mẹ.

Nhưng đến nơi mới phát hiện, cả bố và mẹ đều không có ở nhà.

Gọi điện cho bố mới biết, mẹ tôi bị ốm phải nhập viện.

Là viêm phổi do cúm gây ra.

Họ sợ tôi lo lắng nên vẫn luôn giấu không nói.

Tôi vội vã lái xe đến bệnh viện.

Không ngờ, vừa đến bãi đỗ xe đã chạm mặt bố mẹ chồng, họ vừa đến để đưa bố chồng đi phục hồi chức năng.

Bố chồng tôi nghiêng đầu ngồi trên xe lăn.

Vừa nhìn thấy tôi, khuôn mặt ông ta hiện rõ vẻ bực bội, dường như còn có ý muốn mắng tôi một trận.

Tôi chỉ cảm thấy buồn cười.

Vợ con ông ta vốn chẳng ai quan tâm đến ông ta.

Dạo gần đây, tôi bận đến mức hơn nửa tháng rồi chưa ghé qua nhà bố mẹ.

Người đàn ông này, tôi đã vất vả chăm sóc hơn hai năm trời, mỗi tuần năm buổi đưa ông ta đi khắp bệnh viện và phòng khám đông y.

Giờ tôi chỉ không đưa ông ta đi có một lần, thế mà đã hận tôi đến vậy.

Đúng là trong một nhà thì chẳng thể có hai kiểu người khác nhau, cả đám chỉ toàn là lũ vong ơn bội nghĩa.

Mẹ chồng khoanh tay trước ngực, khẽ “hừ” một tiếng, giọng điệu đắc ý:

“Sao rồi? Bây giờ biết sợ rồi đúng không? Biết điều thì đến xin lỗi tôi đi! Nếu cô chịu quỳ xuống nhận sai, cầu xin tôi tha thứ, tôi và bố thằng Dịch có thể sẽ suy nghĩ lại mà tha thứ cho cô. Nếu không… đừng mong bước chân vào cửa nhà họ Tống nữa.”

Làm như tôi còn tha thiết gì cái nhà đó vậy.

Tôi thản nhiên liếc bà ta một cái, chậm rãi đáp:

“Nếu đầu bà có vấn đề, nhân tiện đến bệnh viện thì tranh thủ đi khám luôn đi. Đừng có đứng đây làm trò cười cho thiên hạ.”

Nói xong, tôi chẳng buồn quay đầu lại, thẳng thừng đi về phía thang máy khu nội trú.

Sau lưng vang lên tiếng bà ta gào thét điên cuồng.

Chưa đầy vài phút sau, Tống Dịch gọi điện đến.

Tôi lập tức chặn số.

Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn lại là mẹ anh ta vừa mách lẻo với anh ta.

Tôi chẳng có tâm trạng mà nghe anh ta lải nhải.

Trước đây, anh ta là chồng tôi, vì tình nghĩa vợ chồng, tôi có thể nhẫn nhịn bố mẹ anh ta.

Nhưng bây giờ, anh ta chỉ là một gã đàn ông phản bội, thế mà còn tưởng tôi sẽ nhún nhường với bố mẹ anh ta sao?

Thang máy đưa tôi lên tầng 12, tôi nhanh chóng đến phòng bệnh của mẹ.

Nhìn thấy bà, sống mũi tôi cay xè.

“Mẹ, sao mẹ bệnh mà không nói cho con biết? Mẹ làm vậy, con đau lòng lắm có biết không?”

Mẹ tôi mỉm cười, vỗ nhẹ lên tay tôi.

“Nói cho con thì có ích gì đâu, chỉ làm con lo lắng thêm thôi. Ở đây điều kiện y tế rất tốt, mẹ cũng chỉ bị viêm phổi nhẹ, truyền vài ngày nước là ổn rồi.”

Nước mắt tôi không kìm được mà trào ra.

Sao có thể chỉ là viêm phổi nhẹ?

Bà đã gầy đi trông thấy, sắc mặt cũng xanh xao hẳn.

Bố tôi thì râu ria xồm xoàm, trông đầy vẻ mệt mỏi.

Chắc chắn không phải chỉ là một cơn viêm phổi đơn giản.

Lấy cớ xuống dưới mua đồ, tôi rời khỏi phòng bệnh, đi thẳng đến văn phòng bác sĩ.

Hỏi xong mới biết, mẹ tôi nhập viện không phải vì viêm phổi mà do phát hiện có một khối polyp không đều trong phổi.

Bác sĩ đã tiến hành phẫu thuật cắt bỏ, gửi mẫu mô xét nghiệm, kết quả chẩn đoán là ung thư phổi giai đoạn đầu.

Bác sĩ bảo tôi đừng quá lo lắng, kế hoạch điều trị đã được sắp xếp ổn thỏa.

Chỉ cần mẹ giữ tâm trạng tốt, ăn uống đầy đủ dinh dưỡng, việc điều trị sau này sẽ có kết quả khả quan hơn.

Rời khỏi văn phòng bác sĩ, tôi ngồi thụp xuống cầu thang thoát hiểm, khóc rất lâu.

Là con gái, vậy mà đến khi mẹ nhập viện tôi mới biết.

Suốt thời gian qua, bà phẫu thuật, nằm viện, bên cạnh chỉ có mỗi bố tôi chăm sóc.

Còn tôi thì sao?

Tôi lại như một bà giúp việc, ngày ngày chăm lo cho bố của Tống Dịch.

Bảy năm hôn nhân, rốt cuộc tôi đã nhận lại được gì?

Tôi lau khô nước mắt, quay trở lại phòng bệnh.

Giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Những ngày tiếp theo, tôi luôn ở bệnh viện chăm sóc mẹ.

Bà nhiều lần giục tôi về nhà, nói rằng có bố chăm sóc là đủ rồi.

Tôi hiểu ý bà.

Dù gì tôi cũng đã kết hôn, nếu cứ ở đây mãi không về, bà sợ rằng Tống Dịch sẽ không vui.

Nhưng lúc này, tôi chưa muốn nói với bố mẹ chuyện ly hôn.

Tôi chỉ bảo rằng mọi thứ ở nhà đều đã sắp xếp ổn thỏa, tôi không cần bận tâm.

Việc quan trọng nhất bây giờ là chăm sóc sức khỏe cho bà.

Nhưng tôi không ngờ rằng, Tống Dịch lại dám dẫn theo Tôn Thiến Thiến đến tận phòng bệnh của mẹ tôi.

Không biết họ moi được số phòng bệnh từ đâu.

Khi hai người họ khoác tay nhau bước vào, tôi hoàn toàn sững sờ, mẹ tôi cũng kinh ngạc không kém.

Tống Dịch vội vàng muốn rút tay lại, nhưng Tôn Thiến Thiến nắm chặt, nhất quyết không buông.

Tôi tức giận gằn giọng với Tống Dịch, đẩy họ ra ngoài:

“Có chuyện gì về nhà nói! Đừng đến bệnh viện quấy rầy mẹ tôi!”

Tôn Thiến Thiến khiêu khích nhìn tôi, giọng đầy mỉa mai:

“Ly hôn chẳng phải là chuyện gì đáng xấu hổ, tại sao phải về nhà mới nói? Đến em còn không sợ, chị lại sợ gì?”

Cô ta cố tình nói lớn tiếng hơn.

Tôi nghiến răng, hạ giọng cảnh cáo:

“Tống Dịch, dẫn người phụ nữ của anh cút ra ngoài ngay! Nếu không, tôi báo cảnh sát!”

Nhưng Tôn Thiến Thiến vẫn không chịu dừng lại, tiếp tục hất cằm nói lớn:

“Tôi đến đây chỉ để hỏi chị một chuyện, chị dựa vào đâu mà đòi lấy 70% tài sản của anh Dịch khi ly hôn?”

“Công ty là do anh ấy điều hành, còn chị chẳng qua chỉ là một bà nội trợ. Chị ăn gì, mặc gì, thứ nào không phải do anh ấy kiếm tiền mà có? Chị có tư cách gì để lấy nhiều tài sản như vậy? Chị chẳng qua chỉ thấy anh ấy dễ bắt nạt nên mới giở trò! Tôi nói cho chị biết, có tôi ở đây, chị đừng hòng đạt được mục đích!”

Cô ta hùng hổ, khí thế hừng hực như thể mình mới là chính thất, còn tôi chỉ là kẻ thứ ba đến tranh giành tài sản của chồng cô ta.

Đúng lúc này, từ trong phòng bệnh vang lên giọng nói đầy kích động của mẹ tôi:

“Tinh Tinh, con muốn ly hôn với Dịch sao?”

Tôi siết chặt nắm tay, cố nén cơn giận, nhỏ giọng cầu xin:

“Tống Dịch, Tôn Thiến Thiến, mẹ tôi vừa mới phẫu thuật xong, bà không thể chịu kích thích. Ra ngoài nói chuyện có được không?”

Đúng lúc đó, bố tôi sải bước ra khỏi phòng bệnh.

Ông lạnh lùng nhìn ba người chúng tôi đang giằng co, ánh mắt sắc bén lập tức hiểu rõ mọi chuyện.

Tầm mắt ông quét thẳng về phía Tôn Thiến Thiến.

Cô ta vô thức co rúm người lại, nhanh chóng buông hai tay đang níu lấy áo tôi.

Trong ánh mắt bố tôi tràn đầy thất vọng và lạnh lùng.

error: Content is protected !!