4

Cô ấy rất tự nhiên đứng cạnh tôi, chìa ra một viên kẹo bạc hà.

Cô hỏi: “Sở Dịch khó theo đuổi lắm nhỉ?”

Tôi liếc quanh tìm bóng anh ấy, không thấy, rồi khẽ gật đầu đáp một tiếng “Ừm”.

Tiểu Hạ cười: “Đừng căng thẳng.”

Cô giơ tay khoe chiếc nhẫn ở ngón giữa: “Chị kết hôn từ năm kia rồi, giờ chỉ là bạn bè với Sở Dịch thôi.”

Cô ngừng lại một chút, thở dài: “Nhưng hồi theo đuổi anh ấy, chị thật sự cảm thấy rất nản.”

Tôi sững người: “Tại sao ạ?”

“Vì anh ấy quá ưu tú.” Tiểu Hạ nhún vai. “Theo đuổi mãi, tự nhiên thấy bản thân không xứng, rồi muốn bỏ cuộc.”

“Anh ấy cũng không cho hy vọng, từ chối rất thẳng. Khiến người ta cảm thấy tiếp tục theo đuổi cũng vô ích.”

“Em có thấy vậy không?”

Tôi nhìn cô ấy, lắc đầu.

“Không có.”

“Quá trình theo đuổi anh ấy khiến em rất vui.”

Cô rõ ràng bất ngờ với câu trả lời của tôi: “Tại sao?”

“Sở Dịch rất ưu tú, còn rất tinh tế. Anh ấy nhớ sở thích của mọi người xung quanh, cũng luôn quan tâm đến cảm xúc người khác.”

“Càng theo đuổi anh ấy, em càng thấy anh ấy rất tốt, càng thấy mình có con mắt tinh đời.”

“Và… em cũng không tệ.” Tôi cười. “Nghe hơi kỳ, nhưng em thực sự thấy mình rất ổn.”

“Em tốt bụng, chân thành, chăm chỉ. Em từng là thủ khoa kỳ thi đại học toàn trường, đậu vào trường top đầu quốc gia, giành được nhiều học bổng, tốt nghiệp thì vào làm trong công ty Fortune 500, được các tiền bối khen ngợi là hậu bối đầy triển vọng.”

“À, em còn có cô bạn thân tuyệt vời nhất thế giới.”

“Bỏ qua chuyện gia đình, thì cuộc sống hiện tại của em đã là tốt nhất mà em có thể đạt được rồi. Em thấy mình rất tuyệt.”

Tiểu Hạ nhìn tôi đờ ra, rất lâu rất lâu mới cười thành tiếng.

Nụ cười thuần khiết, không hề có chút châm chọc nào.

“Ừm, em đúng là rất tuyệt.”

“Em khiến chị bỗng nhiên nhận ra một điều.”

Tôi nhướng mày nhìn cô ấy.

Tiểu Hạ nói: “Chị không theo đuổi được Sở Dịch, không phải vì chị không xứng đáng, mà là vì bọn chị không hợp.”

Tôi gật đầu: “Đúng vậy, hai người không hợp.”

Tiểu Hạ: “Thế còn em và Sở Dịch?”

Tôi không chút do dự: “Rất hợp.”

Tiểu Hạ phá lên cười, tiếng cười vui vẻ lanh lảnh.

“Chị bắt đầu muốn làm bạn với em rồi đấy.”

Tôi giả vờ ngạc nhiên: “Ủa? Em tưởng bọn mình là bạn rồi mà.”

“Hahahahahahaha!” Cô ấy cười đến mức chảy nước mắt, sau đó ánh mắt lướt qua vai tôi, nhìn ra phía sau lưng:

“Này, cô bé này đáng yêu ghê! Nhớ trân trọng nha!”

Tôi giật mình quay lại.

Sở Dịch đang đứng cách tôi ba mét, tựa vào xe, không biết đã nghe lén từ lúc nào.

Anh nhìn tôi, ánh mắt mang theo ý cười.

Bộ phim hài hôm nay thực sự rất thú vị, tôi đã cười không ít lần.

Ra khỏi rạp chiếu phim, vừa ngồi vào xe, tôi tiện miệng hỏi Sở Dịch: “Anh thấy phim thế nào?”

Câu trả lời của anh khiến tôi bất ngờ.

“Không biết.”

Tôi nghiêng đầu, khó hiểu nhìn anh: “Hử?”

Sở Dịch lái xe, mắt nhìn thẳng phía trước: “Từ đầu đến cuối đầu óc anh cứ nghĩ đến những gì ai đó nói lúc chiều, nên xem phim mà tâm trí cứ lơ đãng, khó mà đánh giá công tâm.”

“Ai đó” trong lời anh…

Tôi không nghi ngờ gì, chính là tôi.

Tôi quay mặt nhìn ra cửa sổ, hơi nóng dần dần bò lên cổ.

Mấy lời tự khen không chút khiêm tốn lúc chiều chắc chắn đều bị anh nghe thấy hết, khiến tôi có chút xấu hổ.

Tôi im lặng, cố gắng để chủ đề trôi qua thật tự nhiên.

Nhưng Sở Dịch không cho tôi cơ hội: “Anh thấy, có một câu em nói sai rồi.”

Tôi sững lại, vô thức siết chặt ngón tay.

Hai má nóng ran, trong đầu điên cuồng tua lại từng câu từng chữ mình đã nói…

Sở Dịch thản nhiên mở miệng: “Lê Thiển, anh không phải người quá để ý tiểu tiết, những điều về một người không quan trọng, anh sẽ không nhớ được đâu.”

Tôi mất mười giây mới kịp hiểu… câu đó là có ý gì.

Quay đầu sững sờ nhìn gò má anh.

“Đừng nhìn anh như thế.”

Sở Dịch khẽ nói: “Anh đang lái xe, dễ mất tập trung lắm.”

Tôi không biết phải nhìn đi đâu, chỉ đành luống cuống đưa mắt nhìn khắp nơi, cuối cùng cúi đầu, dán chặt ánh mắt vào mũi giày mình.

Xe dừng trong gara, cả tôi và Sở Dịch đều không xuống ngay.

Gara tĩnh lặng và u tối, trong không khí ấy, cảm giác căng thẳng, lúng túng và mơ hồ lan ra nhanh chóng.

Vài giây sau, Sở Dịch là người phá vỡ sự yên lặng trước.

“Cần anh giải thích không?”

Tôi sững người: “Giải thích gì cơ?”

Sở Dịch quay sang nhìn tôi: “Câu nói vừa rồi của anh.”

Không đợi tôi phản ứng, anh đã dịch thẳng nó ra bằng ngôn ngữ rõ ràng hơn: “Đối với anh, Lê Thiển, em không phải người không quan trọng.”

Tôi chớp mắt, ngơ ngác nhìn anh.

Sở Dịch khẽ cười, như thể đang nhớ lại chuyện gì đó.

Giọng nói cũng dịu đi rất nhiều.

“Lần đầu tiên nhớ tên em, là hồi anh học lớp 11. Hôm đó Sở Oánh về nhà, rất phấn khích bảo đã có một người bạn mới.”

“Hôm đó nó cứ thao thao bất tuyệt, bảo người bạn đó tên là Lê Thiển, rõ ràng cuộc sống không dễ dàng gì, vậy mà còn chia bữa sáng cho một con mèo hoang.”

“Nó nói, ‘Lê Thiển’ là cái tên nghe rất hay, như ánh mặt trời buổi sớm, ấm áp và dịu dàng.”

Tôi sững người.

Đó là hồi tôi và Sở Oánh mới quen nhau cấp hai, tôi đã quên mất, không ngờ lại bằng cách này, in dấu trong ký ức của Sở Dịch từ khi nào không hay.

“Sau đó…” Sở Dịch nói tiếp, ánh mắt như xuyên qua kính chắn gió, nhìn về một quãng ký ức xa xăm. “Anh thường xuyên nghe nó nhắc đến em. Hôm nay em ăn gì, cao lên chút nào chưa, điểm số có tiến bộ không, hay lại bị ai bắt nạt, nó giúp em ‘trả đũa’ ra sao…”

“Sở Oánh rất kén chọn, nhất là trong chuyện kết bạn. Nhưng nó thật sự rất thích em.”

Nghe đến đây, tôi sững lại rất lâu.

Phải rồi, lẽ ra tôi nên nghĩ đến sớm hơn.

Với tính cách của Sở Oánh, trong nhà cô ấy, cái tên “Lê Thiển” hẳn đã xuất hiện không ít lần.

“Anh luôn biết ơn em.”

Tôi ngẩng đầu, khó hiểu nhìn anh.

Sở Dịch thở dài, giọng nói có phần bất đắc dĩ: “Từ nhỏ đến lớn, Sở Oánh thật ra rất cô đơn.”

“Ba mẹ anh bận rộn, không có thời gian quan tâm. Mà anh lại lớn hơn nó 4 tuổi, nhiều chuyện không tiện nói, cũng không tiện làm.”

“Hồi lớp 10, nó từng bị ba anh mắng vì yêu sớm, sau đó giận quá bỏ nhà ra đi trong đêm tuyết. Anh tìm mãi, cuối cùng thấy nó ở công viên gần nhà.”

Sở Dịch bật cười: “Lúc đó, em đang ngồi xổm trước mặt nó, nhét vào tay nó một củ khoai lang nướng còn bốc khói. Còn bản thân thì mặc áo phong phanh, lạnh đến nỗi cứ nhảy dựng lên tại chỗ.”

“Sở Oánh vẫn giận, nhưng cũng ngoan ngoãn chịu về nhà. Vì nó sợ không về thì em sẽ bị đông cứng luôn ngoài trời mất.”

Những lời anh nói khiến ký ức tưởng đã chôn vùi trong tôi bỗng sống lại rõ ràng.

Tôi không nhịn được bật cười.

Sở Dịch quay sang nhìn tôi, bất ngờ hỏi: “Lê Thiển, cái nick ‘AAA Người Giao Hàng Hạnh Phúc’ bốn năm trước kết bạn với anh, là em đúng không?”

Tiếng cười của tôi ngưng bặt.

Nụ cười còn dang dở đông cứng trên gương mặt.

Tôi sững sờ ngẩng đầu nhìn anh.

Bốn năm trước, tôi học năm 3 đại học.

Tháng 6 năm ấy, tôi cùng giảng viên trong trường đến tham quan học hỏi ở Đại học A.

Cơ hội này là tôi tự mình giành lấy.

Bởi vì Đại học A là ngôi trường danh giá bậc nhất trong nước, bề dày trăm năm lịch sử, rất đáng để đến học tập.

Còn một lý do nữa — Sở Dịch đang học cao học ở đó.

Tham gia xong hội thảo học thuật cùng thầy cô, họ bảo tôi có thể tự do đi dạo quanh khuôn viên trường.

Tôi nhắm thẳng mục tiêu, đi thẳng đến Khoa Kiến trúc – nơi Sở Dịch đang theo học.

Mang theo chút hy vọng mỏng manh, tôi nghĩ không biết liệu có thể tình cờ gặp được anh không.

Không ngờ vận may lại đến thật, tôi đúng lúc bắt gặp buổi tư vấn ôn thi cao học dành cho sinh viên năm 3 của khoa.

Và Sở Dịch chính là một trong các anh chị học cao học đến hỗ trợ giải đáp thắc mắc.

Tôi đeo khẩu trang, lặng lẽ ngồi ở một góc lớp học.

Không ai chú ý đến tôi.

Đó cũng là lần đầu tiên, tôi có thể công khai nhìn anh một cách đường hoàng.

Các sinh viên liên tục đặt câu hỏi.

Ngoài Sở Dịch, còn có vài anh chị học cao học khác cùng đến.

Có vẻ anh có việc bận, chỉ ở lại hơn một tiếng rồi vội vã rời đi.

Tôi cũng lặng lẽ theo anh ra khỏi lớp học.

Vừa bước ra, tôi thấy ở cuối hành lang, Sở Dịch đang bị vài sinh viên nam vây quanh.

“Anh ơi, hôm nay anh nói hay quá, em còn nhiều câu muốn hỏi, có thể xin WeChat của anh được không?”

“Đúng đấy anh ơi, add em với nhé, những điều anh chia sẻ hôm nay thật sự khai sáng cho bọn em luôn.”

Sở Dịch cũng không từ chối.

Anh thuận tay lấy điện thoại ra.

Tôi không hiểu mình lúc đó lấy đâu ra dũng khí, gần như chạy đến, tranh thủ quét mã QR đúng lúc anh chuẩn bị cất điện thoại đi.

Sở Dịch hơi sững lại, ánh mắt dò xét nhìn sang tôi.

Tôi cúi người cảm ơn: “Cảm ơn anh ạ.”

“Không có gì.”

Giọng anh rất nhẹ nhàng: “Nhớ ghi tên vào nhé, để anh lưu lại.”

Tôi dùng tài khoản phụ để kết bạn với Sở Dịch.

Cũng không nói tên thật, chỉ lặng lẽ nằm im trong danh sách bạn bè của anh, không nhắn tin, không làm phiền.

Thỉnh thoảng xem dòng trạng thái anh đăng, đọc những điều vụn vặt trong cuộc sống của anh, tôi lại thấy như mình cũng có thể chạm được chút xíu vào thế giới của anh.

Tôi nghĩ mình sẽ cứ lặng lẽ như thế mãi.

Nhưng cuối cùng vẫn không kiềm được.

Ngày 10 tháng 3 năm sau, bà ngoại của Sở Oánh qua đời.

Cô ấy xin nghỉ ba ngày, sau khi quay lại trường thì ủ rũ suốt một thời gian.

Cô kể, bà ngoại là một cụ bà rất hiền từ, hay lén cho cô ăn kẹo, còn biết đan những chiếc giỏ xinh đẹp.

error: Content is protected !!