6
Những kẻ “hóng drama” trong giới học thuật, đám học giả thích bẻ móc bình luận, vội vàng xóa bài, xóa post nhanh hơn bất kỳ ai.
Chiếc điện thoại vừa nãy còn rung không ngừng, bây giờ im lặng như cục gạch.
Đây không chỉ là một lời làm sáng tỏ.
Đây là tuyên cáo.
Lục Trấn Hoa đã dùng uy tín của một cơ quan nghiên cứu quốc gia và sức mạnh của pháp luật, xây cho tôi một bức tường lửa vững như thép, một bức tường mà không lời đồn nào xuyên thủng được , bởi nó mang theo ý chí của cả quốc gia.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, bóng đêm tràn ngập, và lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nhận được sự kinh người của quyền lực học thuật chân chính, sức mạnh đi kèm trách nhiệm, trầm lặng mà không gì lay chuyển nổi.
Tôi tắt điện thoại.
Phòng làm việc chìm vào yên tĩnh.
Thủ đoạn của Viện sĩ Lục không phải trao cho tôi một con dao, mà là trao hẳn một quả b.o.m nguyên tử.
Đang suy nghĩ thì tin nhắn WeChat từ đồng nghiệp cũ bật lên:
“C.h.ế.t rồi Lâm Vy ơi, xem đi , có chuyện lớn rồi !”
Kèm theo một đoạn video ngắn.
Hình ảnh không dài, nhưng đủ rõ nét.
Dưới khu nhà tập thể của giảng viên, Chu Ngọc bị vài gã đàn ông hung dữ vây quanh, ép trả nợ.
Bà ta tóc tai rối bù, khóc lóc kêu rằng mình không có tiền, hét lên:
“Đi mà tìm Trần Kiến Quốc ấy ! Tiền là của ổng!”
Người đàn ông dẫn đầu tát mạnh một cái:
“Ông ta đã ly hôn với bà rồi ! Nợ của bà bà tự trả!”
Hàng xóm tụ tập chỉ trỏ, một lúc sau , Trần Kiến Quốc từ cầu thang bước ra , nhìn thấy cảnh ấy , mặt xám như tro.
Ông ném lại một câu, giọng lạnh ngắt:
“Cô ta với tôi không còn quan hệ gì nữa.”
Rồi quay lưng bỏ đi , không ngoái lại .
Chu Ngọc sụp xuống đất, khóc t.h.ả.m thiết như một đống bùn nhão.
Nửa tiếng sau , người đồng nghiệp kia gửi tiếp một đoạn ghi âm giọng run run:
“Vy à … nghe nói ủy ban kỷ luật nhà trường đã vào cuộc rồi . Tội biển thủ công quỹ để đ.á.n.h bạc, số tiền rất lớn… Thầy Trần vì tự cứu mình đã làm thủ tục ly hôn trong đêm, rồi chủ động khai hết mọi chuyện. Chu Ngọc bị chủ nợ và công an cùng lúc dẫn đi rồi .”
Anh ta dừng lại , hạ giọng:
“Nghe nói … lần này , bà ta sẽ phải ở trong đó rất lâu.”
Tôi siết chặt điện thoại, đầu ngón tay lạnh buốt.
Tất cả những thứ mà Chu Ngọc dùng để chống đỡ cái “thể diện đáng thương” của mình , cuối cùng đều sụp đổ tan nát.
Cái giá ấy quá tàn khốc.
Nhưng ở một góc độ nào đó, đó cũng là một kiểu tự chuốc lấy nhân quả.
Từ đêm hôm đó trở đi , cái tên Chu Ngọc hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của tôi .
Một tháng sau , trường công bố quyết định kỷ luật Trần Kiến Quốc:
“Vì buông lỏng quản lý kinh phí nhóm nghiên cứu, để người nhà can thiệp nghiêm trọng vào hoạt động giảng dạy nghiên cứu, gây ảnh hưởng xã hội xấu , bị cảnh cáo nghiêm trọng, tạm đình chỉ tư cách hướng dẫn tiến sĩ ba năm. Tất cả dự án đang thực hiện chuyển về khoa quản lý.”
Từ một giáo sư trẻ được kỳ vọng, Trần Kiến Quốc giờ chỉ là cái bóng bị né tránh.
Không ai còn dám nhắc tên ông trong hội nghị.
Danh tiếng không còn sự nghiệp tiêu tan.
Vài tháng sau , người đồng nghiệp cũ lại gửi cho tôi một tấm hình mờ nhòe:
“Vy à , đoán xem ai đây?”
Trong ảnh, một người đàn ông mặc sơ mi nhăn nhúm, đang hướng dẫn sinh viên làm thí nghiệm vật lý cơ bản trong căn phòng ẩm thấp, với thiết bị cũ kỹ lỗi thời.
Ông ta gầy rộc, hốc mắt trũng sâu, tóc hoa râm, ánh nhìn từng kiêu ngạo giờ chỉ còn trống rỗng và mệt mỏi.
Là Trần Kiến Quốc.
Người đồng nghiệp nói nhỏ:
“Giờ ông ta chỉ làm mấy việc cơ bản của phòng thí nghiệm, không được tham gia xin đề tài hay đ.á.n.h giá gì nữa. Nghe bảo từng cố gắng liên hệ chị, muốn nhờ chị xin Viện sĩ Lục nói đỡ. Nhưng email và điện thoại đều bị tường lửa của phòng thí nghiệm chặn hết rồi .”
Tôi xóa bức ảnh.
Không hận, cũng không thương hại.
Cả đời ông ta vướng giữa vinh quang học thuật và vũng bùn gia đình và cuối cùng bị vũng bùn ấy nuốt trọn.
Giờ thì, mọi chuyện đã khép lại .
Vài năm sau , tôi được trao “Giải thưởng Khám phá Khoa học” vì có đột phá trong lĩnh vực thông tin hàng không vũ trụ và được bổ nhiệm thành giáo sư trẻ nhất trong lịch sử trường.
Tôi có phòng thí nghiệm quốc gia của riêng mình .
Viện sĩ Lục chỉ gửi một email cho toàn bộ viện, chúc mừng ngắn gọn không lễ nghi, không tiệc mừng.
Rất đúng phong cách của ông.
Và cũng đúng phong cách của tôi .
Phòng thí nghiệm của tôi đặt trong tòa nhà trung tâm nghiên cứu hiện đại nhất, cách phòng của Viện sĩ Lục đúng một phòng họp.
Điện thoại nội tuyến reo lên.
Giọng ông trầm ổn :
“Mười phút nữa, đến phòng tôi . Chúng ta bàn về bản thảo kế hoạch chiến lược khoa học quốc gia cho 5 năm tới.”
Tôi nhìn ra khung cửa sổ.
Thành phố phía dưới sáng rực như bầu trời sao .
Tôi không còn là đứa con gái thị trấn nhỏ phải gồng mình chứng minh giá trị của bản thân .
Tôi là quy tắc.
“Vâng.”
Mười phút sau , tôi bước qua ranh giới ấy bình thản, chính xác và bắt đầu tham dự vào việc định nghĩa tương lai.
— Hết —


