8

Bác sĩ ghé sát kiểm tra, nhìn kỹ một lúc lâu.

Sau đó, ông quay lại, vẻ mặt như người vừa bị tát tỉnh giữa giấc mơ,

nhìn chúng tôi, biểu cảm chết lặng.

“Phó tiên sinh… Phó phu nhân…

Tôi khuyên hai người nên đến bệnh viện khác kiểm tra lại đi…

Tôi… tôi sợ mình nhìn nhầm…”

“Đừng dài dòng!” – Phó Vân Thâm gần như gào lên,

“Rốt cuộc là mấy đứa?!”

Bác sĩ hít một hơi thật sâu, nhắm chặt mắt lại,

như thể gom hết toàn bộ sức lực, hét lên:

“Lại là ba! Lại là tam thai!”

Bên ngoài phòng sinh, cụ bà Phó siết chặt cây gậy trắc tử đàn mới thay,

các đốt ngón tay trắng bệch vì nắm quá chặt.

Khi bác sĩ lần thứ ba ló đầu ra,

trên mặt là sự mệt mỏi, sững sờ và… một chút cảm thương.

Lớn giọng báo:

“Chúc mừng! Lại là một bé trai! Mẹ tròn con vuông!”

Cụ bà toàn thân run rẩy, suýt nữa ngã xuống.

Quản gia bên cạnh hoảng hốt đỡ lấy:

“Phu nhân! Bà không sao chứ?!”

Bà không đáp, chỉ nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng sinh, đôi môi run rẩy…

Một lúc sau, mới nghiến răng, rít ra từng chữ:

“Tôi… sao còn chưa chết nữa chứ?!”

Cả hành lang bệnh viện, lập tức im phăng phắc.

Phó Vân Thâm đứng một bên,

lặng lẽ lắng nghe từng tiếng khóc non nớt vang lên lần lượt:

tiếng thứ tư…

tiếng thứ năm…

Nhìn lại bà nội đang sụp đổ hoàn toàn,

Phó Vân Thâm cảm thấy cuộc đời mình đã hoàn toàn mất kiểm soát.

Mà tôi — thủ phạm đứng sau “thảm họa” này — lúc đó vẫn đang nằm trên bàn mổ,

lặng lẽ nghe các bác sĩ lần lượt đếm số:

“Đứa thứ tám, con trai!”

“Đứa thứ chín, con trai!”

“Đứa thứ mười, vẫn là con trai!”

Trong đầu tôi chỉ còn lại một dòng suy nghĩ cuối cùng và tỉnh táo nhất:

Chín triệu tệ, đến tay.

Cộng với mấy lứa trước, tôi đã có tổng cộng… hơn hai trăm triệu tệ.

Tôi hình như… đã chính thức khiến nhà họ Phó phá sản vì đẻ.

Lần thứ ba tôi được đẩy ra khỏi phòng sinh,

đón chờ tôi không còn là pháo tay hay hoa tươi,

mà là… một màn im lặng đến chết chóc.

Phó Vân Thâm đứng cạnh giường bệnh,

mắt thâm đen như gấu trúc, ánh mắt vô hồn, cứ như hồn vía bị hút sạch.

Còn bà cụ Phó, dưới sự đỡ đần của quản gia Vương, đứng xa xa nhìn tôi,

ánh mắt vừa sợ hãi, vừa tuyệt vọng.

Bà không còn gọi tôi là “công thần” của nhà họ Phó nữa,

chỉ lặng lẽ lẩm bẩm khi tôi lướt ngang:

“Tri Thu à… bà xin cháu đấy… về sau… đừng sinh nữa…”

Tôi gật đầu yếu ớt.

Đừng nói bà xin, chính tôi cũng khiếp hồn rồi.

Cái bụng này của tôi, rõ ràng là một dây chuyền sản xuất trẻ em không kiểm soát nổi.

Lần này lại là ba bé trai.

Tính luôn lứa trước, nhà tôi giờ vừa tròn mười đứa.

Tám trai, hai gái.

Biệt thự của nhà họ Phó phải mở rộng thành lâu đài mini.

Khu vườn được cải tạo thành công viên trẻ em: cầu trượt, xích đu, hố cát, đủ cả.

Số lượng bảo mẫu lên đến hai mươi người,

bốn giáo viên mầm non, hai bác sĩ riêng, chưa kể đầu bếp, tài xế, dọn dẹp…

Mỗi sáng mở mắt ra, cả lâu đài vang dội tiếng khóc, cười, la hét của lũ nhỏ.

Bà cụ Phó, từ sau lần phát điên trong bệnh viện, đã trở thành một người “buông bỏ thế tục”.

Không còn nhắc đến hương khói dòng tộc gì nữa.

Bà ngày ngày ngồi ghế nhỏ ngoài sân,

nhìn mười đứa chắt chạy nhảy lộn xộn trước mặt, ánh mắt mơ màng,

miệng lẩm bẩm:

“Tôi sao còn chưa chết được chứ… tôi sao còn chưa chết…”

Nhưng mà — miệng chửi thì chửi,

đứa nào té hay trầy xước, bà vẫn là người đầu tiên lao đến,

vừa thổi vết thương vừa mắng:

“Đồ nhóc con! Chạy như giặc rượt vậy hả? Muốn chọc bà cố mày về gặp Diêm Vương sớm à?!”

Miệng nói ghét, nhưng thân thể thì rất thành thật.

Phó Vân Thâm — vị tổng tài một thời oai phong trên thương trường,

giờ mỗi ngày tan làm về là… làm bò làm ngựa cho con.

Anh bò trên sàn nhà,

cho cả đám cưỡi lên chơi trò “tàu hỏa tí hon”.

Anh giơ ba đứa nhỏ nhất lên cao, chơi “bay bay”,

làm bọn nó cười khanh khách.

Áo vest sang trọng đã bị thay bằng đồ bộ cotton,

mặt anh thường xuyên dính nước miếng, cơm cháo không rõ của đứa nào.

Nhưng nụ cười trên mặt anh, chưa bao giờ nhiều và chân thật đến thế.

Còn tôi — Diệp Tri Thu —

người phụ nữ sở hữu hơn hai trăm triệu,

là viện trưởng danh dự của nhà trẻ Phó gia.

Mỗi ngày của tôi là:

•         Sáng sớm: Chỉ huy 20 bảo mẫu thay đồ, đánh răng, cho 10 đứa ăn sáng.

•         Buổi sáng: Cùng thầy cô mầm non cho các con học hát, tô màu.

•         Buổi trưa: Giám sát chuyên gia dinh dưỡng chuẩn bị bữa ăn.

•         Buổi chiều: Dắt bầy nhỏ ra sân “xả trại”.

•         Buổi tối: Kể truyện cổ tích ru ngủ. Kể không xuể thì… mở audiobook.

Mệt rã rời, đau lưng nhức gối,

nhưng nhìn mười khuôn mặt nhỏ đáng yêu, nghe tiếng gọi “mẹ ơi” mềm nhũn…

tim tôi như tan chảy.

Bản hợp đồng sinh con năm xưa,

đã sớm bị chúng tôi ném ra sau đầu.

Phó Vân Thâm chưa từng nhắc lại “xứng đáng” hay không.

Còn tôi… đã không còn đếm xem mỗi đứa con trị giá bao nhiêu.

Tối hôm đó, hiếm hoi dỗ được cả đám ngủ ngoan,

tôi và Phó Vân Thâm ngồi phịch xuống sofa, mệt tới mức chẳng muốn nhúc nhích một ngón tay.

“Vợ à,” – Anh đột nhiên mở miệng,

“Hôm nay anh vừa ký giấy… chuyển một nửa cổ phần công ty sang tên em.”

Tôi ngơ ngác:

“Cái gì? Anh điên à?”

“Anh không điên.” – Anh nắm tay tôi, ánh mắt dịu dàng đến mức tan chảy:

“Tri Thu… cảm ơn em.

Cảm ơn em đã sinh cho anh mười đứa con đáng yêu như vậy.

Cảm ơn em đã giữ cho cái nhà này luôn ngăn nắp và ấm áp.

Tất cả những thứ đó… em xứng đáng được nhận.”

Tôi nhìn anh, sống mũi cay cay, nước mắt bỗng chực trào.

“Đồ ngốc.” – Tôi giơ tay đấm anh một cái nhẹ,

“Ai thèm cổ phần của anh chứ. Em có tiền rồi. Em có hơn hai trăm triệu cơ mà.”

“Không giống nhau.”

Anh kéo tôi vào lòng, khẽ hôn lên trán tôi,

“Của anh… thì là của em. Chúng ta là một gia đình.”

Gia đình.

Phải rồi… chúng tôi là một gia đình.

Một gia đình có mười đứa trẻ,

có tiếng la hét và cười vang mỗi ngày,

có xô bồ, lộn xộn,

nhưng cũng là nơi có niềm vui và hạnh phúc không gì sánh được.

Tôi tựa vào lòng anh,

nghe tiếng ve ngoài cửa sổ kêu râm ran giữa đêm hè,

trái tim bình yên đến lạ.

Tôi từng vì tiền,

một bước nhảy vào hào môn nhà họ Phó.

Tôi từng nghĩ,

đây chỉ là một giao dịch có điều kiện.

Nhưng không ngờ,

trong cuộc giao dịch ấy,

tôi đã nhận được không chỉ là tiền bạc…

mà còn có tình yêu.

Có mười đứa trẻ đáng yêu như thiên thần.

Có người đàn ông sẵn sàng gánh vác tất cả vì tôi.

Có bà nội miệng nói “muốn chết”, nhưng lại là người thương cháu nhất nhà.

Tôi nhìn người đàn ông đang ôm mình,

nghĩ đến mười đứa nhỏ đang ngủ say trong phòng,

nghĩ đến bà cụ hay lải nhải ngoài sân…

Tôi không kìm được mà bật cười.

Tôi – Diệp Tri Thu –

cả đời này, đúng là… lời to rồi.

[ Hết ]

error: Content is protected !!