2

“Cũng tạm, cũng tạm,” tôi cười khan, “vừa học vừa chơi, lao động nghỉ ngơi kết hợp mà.”

Minh Triệt lập tức cúi đầu, giả vờ tập trung xây phi thuyền Lego, chỉ là hai vành tai hơi ửng đỏ.

Thẩm Dật không nói gì thêm, chỉ cởi áo vest đưa cho bác Phúc, nới lỏng cà vạt, đi tới, rồi không ngờ cũng ngồi xuống mép tấm thảm, cầm một mảnh Lego lên xem:

“Cái này… là động cơ phản lực hả?”

Tôi và Minh Triệt nhìn nhau, trong mắt cả hai đều hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Từ hôm đó, mỗi khi Thẩm Dật có mặt ở nhà, thỉnh thoảng cũng sẽ tham gia “giờ thảm” với chúng tôi.

Tuy tốc độ ghép Lego của anh chậm như rùa bò, kỹ năng chơi game thì dở đến phát cáu, bị tôi và Minh Triệt thi nhau cười nhạo.

Nhưng cái cảm giác căng thẳng, xa cách của một người thừa kế nhà hào môn… dường như đã phai đi phần nào.

Cuộc sống yên ổn (và mặc kệ đời) cứ thế trôi qua được nửa năm.

Tôi cứ tưởng hành trình làm mẹ kế “cá mặn” của mình sẽ mãi phẳng lặng như thế.

Cho đến một buổi chiều nắng đẹp nọ, chuông cửa bị ấn đến rung trời lở đất, mang theo khí thế “tôi đến để kiếm chuyện” rõ mồn một.

Bác Phúc vội vàng ra mở cửa.

Một người phụ nữ dáng người cao ráo, trang điểm tinh tế, mặc nguyên bộ Chanel mùa mới nhất, giày cao gót mười phân “cộc cộc cộc” bước vào như một cơn lốc quấn đầy nước hoa đắt tiền. Theo sau là trợ lý cũng mặt mày kiêu ngạo chẳng kém.

Là Lâm Vi. Mẹ ruột của Thẩm Minh Triệt, vợ cũ của Thẩm Dật.

Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ đôi mắt rất giống Minh Triệt – chỉ có điều ánh nhìn đầy kiêu căng và soi mói, quét một vòng khắp phòng khách lộng lẫy như đèn pha quét mục tiêu, cuối cùng dừng lại trên tôi – đang nằm dài trên sofa, tay cầm táo cắn dở, miệng còn đang cười ngốc nghếch vì xem gameshow.

Ánh mắt đó, chẳng thèm che giấu sự khinh thường và bàng hoàng.

“Cô là… người mà Thẩm Dật mới cưới?” Môi đỏ khẽ nhếch, giọng nói như tẩm băng đá, “Ha, gu chọn người của Thẩm Dật đúng là ngày càng khiến người ta cạn lời.”

Tôi từ từ ngồi dậy, đặt quả táo xuống, rút khăn giấy lau tay.

Rồi, xong phim rồi đây.

“Cô là cô Lâm nhỉ? Xin chào.” Tôi nói tỉnh bơ, “Cô tìm Thẩm Dật? Anh ấy không có nhà. Tìm Minh Triệt? Nó đang trên gác tập đàn.”

“Tôi đến tìm con trai tôi!” Lâm Vi ngẩng cằm, giọng điệu chẳng khác gì bà chủ, “Và để xem thử rốt cuộc là loại đàn bà nào đã dạy con tôi… ra nông nỗi này!”

Bác Phúc đứng bên cạnh khom người, lúng túng:

“Cô Lâm, thiếu gia cậu ấy…”

“Tránh ra!” Lâm Vi gạt phăng bác sang bên, tiến thẳng về phía cầu thang, giọng the thé, “Minh Triệt! Minh Triệt! Mẹ đến thăm con đây!”

Tiếng đàn piano đột ngột dừng lại.

Vài giây sau, Minh Triệt xuất hiện ở góc cầu thang. Nó mặc áo thun đơn giản và quần thể thao, gương mặt nhỏ khi thấy Lâm Vi không hề có nét vui mừng, chỉ có một chút căng thẳng… và phản kháng.

“Mẹ.” Nó gọi một tiếng, không to.

Lâm Vi lập tức chạy đến ôm lấy Minh Triệt, giọng chuyển sang chế độ ngọt lịm đến phát ngấy:

“Cục cưng! Mẹ nhớ con muốn chết! Mau để mẹ xem nào!”

Cô ta nâng mặt Minh Triệt lên, soi tới soi lui, càng nhìn càng nhíu mày:

“Gầy quá! Sắc mặt cũng không tốt! Có phải không ăn uống đàng hoàng? Hay là ai đó không biết chăm sóc con?”

Cô ta liếc tôi một cái, đầy ẩn ý.

Minh Triệt hơi giãy nhưng không thoát được, mặt càng lúc càng căng.

“Con khỏe.” Nó nói nhỏ.

“Khỏe cái gì mà khỏe!” Lâm Vi buông tay, kéo Minh Triệt xuống nhà, ánh mắt như dao cắt quét về phía tôi,

“Nhìn cô xem, ăn mặc kiểu gì vậy? Chẳng có chút thần thái! Những lớp học mẹ sắp xếp cho con đâu? Thi piano rồi chưa? Cưỡi ngựa đến đâu rồi? Học tiếng Pháp được mấy quyển rồi?”

Một loạt câu hỏi trút xuống, Minh Triệt cúi đầu, im thin thít.

Lâm Vi càng lúc càng giận, chuyển hướng sang tôi:

“Cô là Tô Vãn đúng không? Làm mẹ kế mà kiểu đó à? Buông thả, để thằng bé sa sút! Ăn mặc lôi thôi, không dạy dỗ gì cả! Thẩm Dật cưới cô về là để cô hủy hoại con trai tôi đấy à?”

Phòng khách im phăng phắc. Người giúp việc nín thở. Bác Phúc lo đến toát mồ hôi.

Tôi thở dài, cầm lại quả táo, cắn thêm một miếng, nhai chậm rãi.

“Cô Lâm,” tôi nuốt xong, giọng vẫn bình thản như thường,

“Thứ nhất, Minh Triệt không gầy, nửa năm nay cao thêm ba phân, cân nặng cũng lên, sức khỏe rất ổn. Thứ hai, mặc gì thấy thoải mái là được, trẻ con mà, mặc vest cà vạt suốt có phải tra tấn không.”

Lâm Vi bị thái độ “chết cũng không căng” của tôi làm cho tức nghẹn, lông mày dựng ngược:

“Thoải mái? Người thừa kế nhà họ Thẩm, cần là thể diện và xuất sắc! Không phải thoải mái!”

“À.” Tôi gật đầu cho có, “Còn mấy lớp học ấy à… piano vẫn học, nó thích thì chơi, không thích thì nghỉ tí. Cưỡi ngựa hả, nó bảo chuồng ngựa thối quá không thích, tôi cũng báo lại với Thẩm Dật rồi, dừng luôn. Còn tiếng Pháp…” Tôi nhún vai, “Nó tự chọn học cờ vây với lập trình, học hăng lắm. Tôi thấy cũng được.”

“Cô thấy được?” Giọng Lâm Vi cao tám quãng, mỉa mai đầy trời,

“Cô thì là cái thá gì? Cô thấy được thì có ích gì? Tương lai của Minh Triệt là thứ cô có thể quyết định à? Loại đàn bà không ra gì như cô, hiểu cái gì gọi là giáo dục tinh anh? Cô chỉ biết biến nó thành đồ bỏ đi như cô thôi!”

Câu đó thì quá đáng thật rồi.

Tôi thấy nắm tay nhỏ của Minh Triệt siết lại, người khẽ run.

Tôi đặt lõi táo xuống, phủi tay, đứng dậy đi về phía Lâm Vi.

Tôi thấp hơn cô ta, mặc đồ ở nhà, đi dép lông, trông như yếu thế hoàn toàn. Nhưng tôi chỉ nhìn cô ta bình thản, trong mắt không có giận dữ, cũng chẳng dậy sóng — chỉ là cái kiểu… nhìn đứa con nít đang ăn vạ.

“Cô Lâm,” tôi vẫn giữ giọng đều đều,

“Minh Triệt là con người, không phải cỗ máy lập trình. Thích gì, không thích gì, nó có quyền được nói.

Là người giám hộ tạm thời của thằng bé, trách nhiệm của tôi là đảm bảo nó lớn lên khỏe mạnh, an toàn và vui vẻ. Không phải nhồi nó vào cái khuôn ‘tinh anh’ rồi bóp méo từng hơi thở.”

Tôi chỉ lên lầu:

“Nó vừa đàn bài đó xong. Tự chọn, tập suốt một tuần, tuy còn vấp nhưng nó vui. Chẳng phải vui vẻ luyện tập vẫn hơn gào thét vì áp lực thi cử à?”

Tôi lại chỉ mớ Lego trên thảm:

“Cái phi thuyền đó là nó tự thiết kế, mất hai ngày. Không theo hướng dẫn, nhưng là sáng tạo của nó. Không phải sáng tạo còn quý hơn thuộc lòng sách vở sao?”

Tôi quay sang Minh Triệt đang cứng đờ:

“Nó gọi tôi là ‘nè’, nhưng sẽ khoe thắng game, hỏi tôi chơi thế nào, lúc tôi xem phim khóc còn đưa khăn giấy. Cô nói xem, một ‘đứa trẻ bỏ đi’ có thể thoải mái với tôi như vậy à?”

Lâm Vi nghẹn lời, mặt tái mét, lồng ngực phập phồng, móng tay bóng loáng run rẩy chỉ vào tôi:

“Cô… cô ngụy biện! Cô vô trách nhiệm! Cô đang hủy hoại con tôi! Tôi sẽ gọi Thẩm Dật! Tôi phải đưa Minh Triệt đi! Tôi không thể để con tôi bị cô làm hỏng!”

“À, cô cứ gọi đi.” Tôi nhún vai, ngồi xuống ghế, cầm remote đổi kênh,

“Số điện thoại Thẩm Dật cô có. Muốn thay đổi quyền nuôi dưỡng thì nói chuyện với anh ấy và luật sư.

Còn bây giờ,” tôi chỉ ra cửa, giọng lần đầu có chút khó chịu,

error: Content is protected !!