3

Á, con trai tôi, con trai tôi! Đồ khốn, tên khốn nạn này!”

Tôi cầm điện thoại, vừa quay video vừa bước vào phòng bệnh.

Liễu Như Yên giật mình, run rẩy chỉ vào tôi:

“Mày mày mày…”

Chắc là cô ta muốn hỏi tôi đến đây làm gì.

Tôi cười lạnh: “Cô gọi con chó đó là con trai, vậy mà dám nói chó không phải của cô!”

Nói xong, tôi trực tiếp gửi đoạn video này vào nhóm chat của cư dân.

Trong nhóm lại dậy sóng. Mọi người bắt đầu đoán già đoán non, cảm thấy con chó có khả năng đúng là của Liễu Như Yên.

Dù sao, một khi phát bệnh dại, chó sẽ không nhận chủ.

Liễu Như Yên trừng mắt nhìn tôi, lập tức lên nhóm khẩn cấp “đính chính”:

[Vì phải tiêm vắc-xin dại, đứa con trong bụng tôi không giữ được nữa, tôi gọi nó là con trai có sai không? Tôi có sai không!]

Nói xong, cô ta gửi một giấy chứng nhận chẩn đoán vào nhóm.

Cô ta thật sự có thai, và vì việc này mà buộc phải bỏ thai.

Tôi vô cùng bất ngờ. Tại sao kiếp trước cô ta chưa từng đề cập đến chuyện này, chỉ bảo tôi phải đền mạng cho con chó?

Trong nhóm cư dân, những người đó lại rầm rộ quay trở lại mặt trận tấn công tôi.

Họ đồng loạt chỉ trích tôi hại chec một sinh mạng vô tội, còn chất vấn tôi sao có mặt mũi quay video vu khống người bị hại.

“Anh hại tôi hủy dung, còn hại chec con trai tôi, kiếp này tôi sẽ không bao giờ tha cho anh!”

Liễu Như Yên nằm trên giường, nhìn tôi bằng ánh mắt độc ác.

Tôi đang định phân bua với cô ta thì điện thoại reo lên.

Là cảnh sát gọi đến. Họ nói rằng qua đối chiếu kỹ thuật, vật chất còn sót lại trong túi rác trước cửa nhà tôi khớp với DNA của con chó gây án.

Cảnh sát yêu cầu tôi lập tức đến đồn cảnh sát để điều tra. Giọng điệu rất nghiêm trọng.

Sự việc đến nước này, tình cảnh dường như còn khó khăn hơn cả kiếp trước.

Lòng tôi nặng trĩu, nhìn Liễu Như Yên, tôi hỏi cô ta:

“Tôi chưa từng làm gì cô, tại sao cô phải vu khống tôi?”

Liễu Như Yên liếc nhìn ra ngoài cửa, lớp băng gạc trên mặt nhúc nhích, dường như muốn nở một nụ cười đắc ý với tôi.

“Ai vu khống anh, tự anh gây ra tội nghiệt, thì phải dũng cảm gánh chịu! Sao ông trời không giáng một tia sét đánh chec anh đi! Tôi khinh!”

Tôi nhìn cô ta rất lâu, cuối cùng bỏ lại một câu:

“Cô nghĩ cô có thể đảo ngược trắng đen ư?”

Rồi tôi quay đầu bỏ đi.

Tôi không tin, kiếp này mình vẫn sẽ bị cô ta dắt mũi mãi được.

Tôi đến sở cảnh sát theo đúng hẹn.

Về kết quả giám định, tôi bày tỏ không có ý kiến. Tôi chỉ kiên định lập trường của mình:

Con chó là của chính Liễu Như Yên, và rác là do cô ta sai người vứt trước cửa nhà tôi. Nếu muốn điều tra sâu hơn, họ có thể tiến hành so sánh dấu vân tay. Hoặc đến nhà tôi thu thập DNA.

Cảnh sát nói với tôi rằng, trên túi rác không có một dấu vân tay nào.

Nhưng chính vì điều này, họ lại càng sinh nghi. Vì vậy, ngoài tôi, họ sẽ tiến hành điều tra, thu thập thông tin một cách toàn diện.

Còn việc so sánh DNA thì không vội. Chủ yếu là chưa đến mức đó–nếu thực sự đến bước đó, Liễu Như Yên chắc chắn sẽ không đồng ý, nên cần phải xin lệnh khám xét.

Trước bước đó, ưu tiên vẫn là thăm dò và thu thập lời khai.

Tôi tạm thời thở phào nhẹ nhõm. May mắn là mọi chuyện tạm thời chưa bị đẩy về một phía.

Tuy nhiên, cảnh sát cũng cho biết tiến trình vụ việc sẽ không nhanh chóng. Dù sao camera đã hỏng, việc thăm dò thu thập lời khai cũng cần thời gian.

Để tránh xảy ra xung đột lớn hơn, họ khuyên tôi tạm thời chuyển ra ngoài ở.

Tôi nghĩ, chắc họ đã biết chuyện trong nhóm cư dân.

Họ sợ tôi xảy ra xô xát với các chủ nhà khác, làm vụ án thêm phức tạp.

Tôi lập tức khẳng định mình sẽ không chuyển đi.

“Người trong sạch thì tự trong sạch.”

Vốn dĩ mọi người đang nghi ngờ tôi, nếu lúc này tôi dọn đi, chẳng phải là chột dạ, hoàn toàn xác nhận tội danh sao?

Không chỉ vậy, tôi còn phải công khai theo sát vụ việc này.

Rời khỏi sở cảnh sát, tôi gửi ngay bản giải trình về tiến trình vụ án vào nhóm cư dân.

Tôi còn cố tình đánh dấu mục “dấu vân tay trên túi rác đã bị cố tình xóa sạch”.

Liễu Như Yên lập tức nhảy ra bật micro:

[Chắc chắn là cái thằng khốn nạn mày cố tình xóa đi, vì đó là đồ mày vứt!]

Tôi lập tức phản bác:

[Có thời gian làm chuyện đó thì sao tôi không vứt thẳng xuống thùng rác dưới lầu cho tiện?]

[Vứt xuống thùng rác dưới lầu thì làm sao mày còn vu khống được tao! Mày làm thế là để vu khống tao!]

[Vậy thì tôi nên vứt trước cửa nhà cô mới đúng chứ?]

Trong lúc đang đối chất căng thẳng, cái tài khoản không ghi chú tên kia lại xuất hiện để dẫn dắt dư luận.

[Mọi người xem tâm tư hắn tinh vi cỡ nào, nói có sách mách có chứng, đến cả mấy thủ đoạn phản trinh sát mà hắn cũng biết.]

[Hắn ta nhất định đã nghĩ đến điều này, nên mới xóa vân tay, giả vờ là hàng xóm cố tình đặt đó.]

Tôi không đôi co thêm, chỉ để lại một câu:

[Sự thật thế nào, mọi người nói không tính, cứ chờ cảnh sát công bố đi.]

Rồi tôi trực tiếp trở về khu chung cư.

Vừa đến cổng khu chung cư, một bà cô đang đi dạo bước tới.

“Chàng trai, cậu là nhân vật chính trong nhóm cư dân phải không?”

Tôi gật đầu. Bà cô bày ra vẻ mặt phẫn nộ:

“Tôi biết con chó đó chính là của nhà cô Liễu Như Yên kia, thấy nhiều người mắng cậu, tôi đọc mà sốt ruột thay.”

Tôi mừng rỡ, vội hỏi:

“Cô ơi, cô đã nhìn thấy cô ta dắt chó à?”

“Đâu phải chỉ là thấy thôi! Con bé đó dắt con chó to như thế mà không đeo dây xích, lần trước suýt nữa cắn phải cháu nội tôi!” Bà cô vừa nói vừa khoa trương vỗ tay.

Nghe vậy, tôi vội lấy điện thoại ra:

“Cô ơi, cô hợp tác giúp tôi ghi lại lời khai được không?”

Vừa thấy tôi rút điện thoại, bà cô lập tức lùi lại, tỏ vẻ rất phản đối.

“Cái… cái này không tiện đâu, nhỡ cô ta quay lại trả thù tôi thì sao?”

Tôi kiên nhẫn giải thích:

“Cô ơi, chỉ một câu nói của cô có thể giúp tôi rửa sạch oan ức. Trong nhóm cư dân cô cũng thấy rồi đấy, tất cả đều là những người không rõ sự thật đang chỉ trích tôi. Chắc cô là một người lớn tuổi chính trực, đúng không?”

Bà cô nuốt nước bọt, sau một lúc lâu mới khó xử gật đầu:

“Thôi được, vậy tôi nói cho cậu mấy lời.”

Tôi mừng rỡ, vội cảm ơn rối rít.

Ghi hình xong, bà cô vội vã bỏ đi, tôi có gọi lại cũng không kịp.

Tôi đang định gửi đoạn video cho cảnh sát, thì nhóm cư dân mà tôi đã bỏ chặn bất ngờ nhảy lên vài tin nhắn.

Tin nhắn trên cùng chính là của cái tài khoản không ghi chú tên.

[Thằng chủ nhà thả chó cắn người kia vừa đưa tôi 100 tệ, nhờ tôi quay video nói con chó là của cô gái nhà họ Liễu. Vì tiền tôi đã quay rồi, nhưng mọi người đừng tin nhé!]

[Mẹ kiếp, thủ đoạn hèn hạ thế cũng dùng được sao?]

[Ở đâu đấy? Tôi cũng quay cho cái thằng khốn nạn đó một đoạn, lừa nó 100 tệ!]

Tôi xem xong, tức đến mức phổi muốn nổ tung, lập tức chạy theo hướng bà cô vừa bỏ đi.

Vừa nhìn thấy bóng bà cô từ xa, bà ta quay đầu lại thấy tôi, liền co chân chạy lên lầu, thoáng cái đã biến mất.

Tôi hận đến nghiến răng nghiến lợi, chửi thầm cả chục lần.

Không ngờ lại bị một bà cô chơi xỏ! Lòng người quá hiểm ác!

“Chàng trai, có cần giúp gì không?”

Một giọng nói vang lên từ phía sau. Tôi quay lại, thấy một ông lão tóc bạc chống gậy bước tới.

Bị rắn cắn một lần, sợ dây thừng mười năm. Tôi vô thức lùi lại.

“Ông ơi, ông lớn tuổi rồi, sẽ không định hãm hại người trẻ tuổi như cháu chứ?”

Ông lão bĩu môi:

“Cậu nói gì thế, ông đây từng là lính, từng đánh giặc! Cả đời này không thích nói dối!”

“Chàng trai, con chó đó là của ai thì ông già này không biết, nhưng cái bà vừa nãy thì ông biết là ai đấy.”

Tôi lập tức truy hỏi: “Đó là ai ạ?”

“Là dì ruột của cái cô Liễu Liễu gì Yên bị cắn ấy, dì ruột đấy, tên là Liễu Đại Ni.”

“Vừa nãy, cháu bị bà ấy lừa rồi phải không?”

Dì ruột?

Tôi nghiến răng ken két: “Vâng.”

Ông lão cười cười: “Bà Liễu Đại Ni này chỉ thích chiếm tiện nghi nhỏ, nếu không cháu nghĩ vì sao bà ta không dám để tên thật trong nhóm cư dân, chỉ vì không được lòng ai cả nên không dám để rõ tên họ.”

“Ông ơi, cảm ơn ông đã nhắc nhở.”

“Không có gì phải cảm ơn đâu, ban đầu ông cũng mắng cháu vài câu.”

“Sau này ông thấy cái bà Liễu Đại Ni cũng hay hò hét trong nhóm, ông nghĩ về mối quan hệ của hai dì cháu này, liền thấy có điều mờ ám, cháu tám phần là bị oan rồi.”

Tôi: “…”

Chào tạm biệt ông lão xong, tôi uể oải trở về nhà, bắt đầu suy tính.

Nghĩ lại, tiếng mở cửa nhà đối diện đêm đó và túi rác bị vứt trước cửa nhà tôi, tám phần cũng là do bà dì họ Liễu này gây ra.

Nói cách khác, bà ta chắc chắn có chìa khóa nhà Liễu Như Yên.

Trong lúc suy nghĩ, một kế hoạch đã hình thành trong đầu tôi.

Sáng sớm ngày hôm sau, trong nhóm cư dân, vẫn còn chủ nhà lên tiếng tố cáo tôi, đòi công bằng.

Tôi lập tức lên tiếng:

[Liễu Như Yên trước đây từng mua một gói hàng, bên trong toàn bộ là đồ dùng cho chó, tôi đã từng thấy cô ta mở gói hàng đó dưới lầu!]

[Tôi đã báo cảnh sát lần nữa, đề nghị các chú cảnh sát đến nhà cô ta lục soát kỹ lưỡng!]

[Lần trước đến nhà tôi, cảnh sát đã xác nhận nhà tôi không có đồ dùng cho chó. Nếu tìm thấy ở nhà cô ta, xem cô ta giải thích thế nào!]

error: Content is protected !!