Năm tôi mười tuổi, mẹ tôi bước chân vào hào môn, tôi trở thành em gái của một vị thiên kim đại tiểu thư.
Không có bi kịch của gia đình tái hôn, tôi đã lớn lên trong tình yêu thương.
Cho đến ngày bố mẹ tổ chức tiệc ăn mừng tôi trở thành thủ khoa đại học, chị gái đã giận dỗi bỏ chạy vì thi trượt, đến khi trở về chỉ còn là một cái xac không hồn.
Di vật duy nhất chị ta để lại là tờ giấy báo nhập học của tôi. Bố mẹ khẳng định chính tôi đã kích động chị ta, họ suy sụp đòi đoạn tuyệt quan hệ với tôi.
Hứa Diệc đã bảo vệ tôi, anh ta nói dối rằng tôi đang mang thai con của anh ta để tôi không bị đuổi đi.
Tôi cứ ngỡ anh ta đang cứu mình, nhưng sau khi kết hôn, anh ta lại dung túng cho bố mẹ hành hạ tôi hết lần này đến lần khác, còn bản thân chỉ đứng ngoài lạnh lùng quan sá t.
“Cô đã cướp đi tình yêu bao nhiêu năm nay của Nhiễm Nhiễm, cũng cướp luôn cả tương lai của em ấy. Tất cả những đau khổ cô đang phải chịu đựng bây giờ đều là nợ em ấy.”
Cuối cùng, tôi nhảy lầu t ự s át trong trầm cảm.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở về đúng cái ngày biết kết quả thi đại học.
1
Biết tin tôi là thủ khoa năm nay, bố mẹ vô cùng phấn khích.
“Tốt quá rồi , Nguyệt Nguyệt và Nhiễm Nhiễm đều có thể vào Đại học Bắc Kinh!”
Hứa Nhiễm đứng bên cạnh không nói một lời, chỉ thẫn thờ nhìn chằm chằm vào điểm số trên điện thoại.
Từ nhỏ chị ta đã là học sinh giỏi, nhưng mấy ngày thi đại học lại bị cơn sốt gây ảnh hưởng đến phong độ, kết quả thiếu đúng một điểm mới đỗ được vào Đại học Bắc Kinh mơ ước.
Bố mẹ vẫn chưa biết Hứa Nhiễm đã thi trượt.
Sợ làm chị ta tổn thương, tôi vội vàng lên tiếng: “Con không học Đại học Bắc Kinh đâu , con muốn đăng ký vào Đại học Hải Dương.”
Bố mẹ sững sờ, Hứa Diệc đang ngồi trước máy tính cũng ngẩng đầu nhìn tôi .
Tôi lập tức cúi mặt xuống, tránh né ánh mắt sâu thẳm của anh ta .
Tôi nghe thấy bố hỏi mình : “Không phải con thích Đại học Bắc Kinh nhất sao ?”
Đột nhiên mẹ kéo kéo áo ông, dùng ánh mắt ra hiệu ông nhìn sang Hứa Nhiễm. Sau khi lướt qua điểm số của Hứa Nhiễm, bố cười gượng một tiếng: “Đại học Hải Dương cũng tốt , lại còn gần nhà nữa. Mau lại đây xem quà tốt nghiệp bố chuẩn bị cho hai đứa này .”
Ông đ.á.n.h trống lảng, lấy ra hai chiếc điện thoại đời mới nhất, một chiếc màu hồng và một chiếc màu tím.
Khi Hứa Nhiễm định tiến lại chọn, bố vô thức rụt tay lại .
“Để em gái…”
Tôi nhanh ch.óng ngắt lời: “Cứ để chị chọn trước đi ạ!”
Bố mẹ đều rất ngạc nhiên, nhanh ch.óng trêu chọc tôi : “Mười tám tuổi có khác, hiểu chuyện hẳn ra , chứ như trước đây là con đã đòi chọn trước rồi .”
Bởi vì đã từng c.h.ế.t một lần nên tôi không còn dám tùy tiện nữa.
Tôi ngoan ngoãn đợi Hứa Nhiễm chọn xong rồi cầm lấy chiếc điện thoại màu hồng mà mình không thích.
Một thoáng hụt hẫng nhanh ch.óng bị sự xót xa lấn át. Hóa ra kiếp trước , khi Hứa Nhiễm phải nhận những thứ còn sót lại sau khi tôi đã chọn, cảm giác của chị ta lại là như thế này .
Tôi cứ ngỡ gia đình tái hôn sẽ có sự thiên vị và bất công, nhưng tôi đã gặp may mắn.
Ngày đầu tiên đến nhà họ Hứa, bố dượng sợ tôi không quen với môi trường lạ nên đã mua cho tôi rất nhiều đồ chơi và đồ ăn vặt. Sau đó, ông dẫn tôi vào phòng của Hứa Nhiễm.
“Nhiễm Nhiễm, đây là em gái con, Hứa Nguyệt. Con phải yêu thương, nhường nhịn em, làm một người chị tốt nhé. Nguyệt Nguyệt, đây là chị Hứa Nhiễm. Sau này con ngủ chung với chị có được không ?”
Hứa Nhiễm xinh đẹp như một nàng công chúa, căn phòng của chị ta luôn tỏa ngát hương dâu ngọt ngào.
Tôi không tự chủ được mà nắm c.h.ặ.t lấy mấy sợi len xù trên cổ tay áo, vì giặt quá nhiều lần nên màu trắng đã hơi ngả sang vàng. Nếu tôi ngủ ở đây thì sẽ làm bẩn nó mất.
Lúc tôi định lắc đầu từ chối thì Hứa Nhiễm đã nâng mặt tôi lên, tò mò nhìn tôi : “Đây là em gái con sao ? Sao em gầy thế, mẹ không cho em ăn cơm à ?”
“Không phải đâu ạ…”
Là vì nghèo.
Sau khi bố ruột nợ nần rồi bỏ trốn, gia đình tôi phá sản, mẹ chỉ còn cách đi làm thuê. Một xấp tiền đỏ dày cộp, mỗi tháng sau khi trả nợ xong chỉ còn lại mười một tờ, phải lo đủ thứ từ tiền thuê nhà, điện nước cho đến học phí của tôi .
Thế nên chỉ cần bớt ăn một bữa là tôi đã có thể giúp mẹ giảm bớt gánh nặng.
Nhưng miệng tôi cứ như bị khâu lại , chẳng thể nào thốt ra nổi những chuyện đó. Sau này tôi mới hiểu, đó là do sự tự ti đang quấy phá.
Hứa Nhiễm cũng không hỏi thêm nữa, chỉ là vào mỗi bữa cơm, chị ta đều gắp đầy thịt vào bát cho tôi , còn dành hơn nửa số tiền tiêu vặt để mua váy cho tôi nữa.
Tôi rất thích bám đuôi Hứa Nhiễm.
Nếu chị ta là người chị tốt nhất thế giới, thì Hứa Diệc lại là người anh kế đáng sợ nhất. Hứa Diệc lớn hơn tôi hai tuổi, lúc nào cũng lạnh lùng, hơi dữ tợn và rất ít nói . Mỗi lần thấy anh ta là tôi đều tìm chỗ trốn.
Cho đến năm tôi học lớp tám, tôi bị bạn học cười nhạo là đứa trẻ bám đuôi. Hứa Diệc đến đón tôi , nghe thấy vậy đã lập tức xông tới đ.ấ.m cho bọn họ một cú thật mạnh.
“Em gái tao không phải đứa trẻ bám đuôi, xin lỗi con bé ngay.”
Vì đ.á.n.h gãy răng người ta , ra tay không biết nặng nhẹ nên Hứa Diệc bị bố phạt đứng , không cho ăn cơm tối.
Đó là lần đầu tiên tôi chủ động tìm đến Hứa Diệc. Tôi ôm theo một đống đồ ăn vặt, đống đồ ăn cao đến tận mắt cá chân anh ta .
“Bố mẹ đang ở trên lầu, họ không xuống đâu , anh mau ăn đi .”
Anh ta ngẩn người vài giây, rồi chọn một túi bánh mì nhỏ nhất.
Anh ta xoa rối tóc tôi : “Sau này có ai bắt nạt em thì cứ nói với anh . Anh sẽ bảo vệ em.”
Bàn tay trên đầu tôi thật ấm áp và nhẹ nhàng, có vẻ như anh ta cũng không đáng sợ đến thế.
Tôi bắt đầu thử tiếp cận Hứa Diệc.
Anh ta giống như ông già Noel vậy . Những con b.úp bê giá năm chữ số , tôi chỉ cần nhìn thêm vài lần là tối hôm đó nó đã xuất hiện ở đầu giường tôi . Bài tập về nhà chất đống như núi, sáng hôm sau bỗng nhiên đã có người làm xong hết giúp tôi . Trận tuyết mà tôi chưa từng thấy bao giờ cũng đã rơi xuống đúng ngày sinh nhật tôi .
Nhờ có Hứa Diệc, tất cả những gì tôi muốn đều có được .
Có được tình yêu của họ, tôi dần trở nên tự tin, thậm chí còn dám nổi giận một cách vô lý. Món nào không thích là tôi không động đũa, bố mẹ không mua gì cho là tôi lại đi làm nũng với Hứa Diệc và Hứa Nhiễm; bị mắng là tôi lại khóc , rồi đợi họ đến dỗ dành.
Nhưng hạnh phúc chẳng kéo dài được lâu.
Hứa Nhiễm c.h.ế.t rồi , c.h.ế.t trong làn nước sông lạnh lẽo.
Và đó không phải là một vụ tai nạn.
Ngày hôm đó, sau khi nghe tôi nói sẽ đăng ký vào Đại học Bắc Kinh, Hứa Nhiễm đã lập tức chạy ra khỏi nhà.
Tôi cùng bố mẹ và Hứa Diệc đã đi tìm chị ta rất lâu. Khi gặp lại thì chỉ còn là t.h.i t.h.ể của chị ta , trong tay vẫn nắm c.h.ặ.t tờ giấy báo nhập học của tôi .
Cảnh sát nói Hứa Nhiễm đã chủ động nhảy xuống sông.
Bố mẹ tôi lập tức suy sụp hoàn toàn .
“Nhiễm Nhiễm tuyệt đối không thể tự sát! Con bé không bao giờ coi thường mạng sống của mình ! Nó là đứa hiếu thắng nhất, dù có sốt cũng vẫn cố thi đại học cho bằng được !”
“Là tại mày!” Bố đột ngột chộp lấy tôi , khuôn mặt vốn luôn hiền từ bỗng chốc trở nên vặn vẹo và đầy thù hận.
“Mày thừa biết Nhiễm Nhiễm muốn thi vào Đại học Bắc Kinh nhất, thế mà mày còn cố tình nói ra để kích động con bé, đã vậy còn cầm tờ giấy báo nhập học đi khoe khoang nữa chứ! Nhiễm Nhiễm yêu thương đứa em gái như mày nhất, chắc chắn do mày đã làm tổn thương con bé nên con bé mới suy sụp mà làm chuyện dại dột như vậy ! Chính mày đã dồn con bé vào đường cùng!”
Nhưng thi vào Đại học Bắc Kinh cũng là ước mơ của tôi mà.
Bố quên rồi .
Mẹ cũng quên rồi .
Bọn họ xót xa cho một Hứa Nhiễm dịu dàng hiểu chuyện, rồi quay sang trút giận lên người tôi bằng những cú đ.á.n.h điên cuồng.
“Sao tao lại có đứa con gái độc ác như mày cơ chứ? Mày với thằng bố đẻ của mày đúng là đồ sao chổi! Cút đi ! Cút ngay cho tao!”
Đôi bàn tay từng ôm ấp tôi qua những đêm dài gian khó, giờ đây lại dùng hết sức bình sinh để xua đuổi tôi đi .
Hứa Diệc tách bố mẹ đang mất kiểm soát ra , đứng chắn bảo vệ tôi .
“Nguyệt Nguyệt không thể đi được , em ấy … đang m.a.n.g t.h.a.i con của con. Chúng con đã ở bên nhau từ lâu rồi .”
Tôi sững sờ. Trong một khoảnh khắc, tôi cứ ngỡ tâm tư thầm kín của mình đã bị phát hiện.
Đêm đó, bố mẹ vừa khóc vừa c.h.ử.i rủa, cuối cùng, khi nhìn vào sinh linh trong bụng, họ đã không để tôi phải lang thang đầu đường xó chợ.
Tôi và Hứa Diệc vội vã đăng ký kết hôn, tôi cũng lỡ mất cơ hội học tại Đại học Bắc Kinh.
Nhưng chuyện m.a.n.g t.h.a.i chỉ là một lời nói dối, tôi không biết phải làm sao để che đậy lời nói dối này nữa.
Bố mẹ đã thay đổi hoàn toàn . Giống như một vở kịch gia đình hạnh phúc đang diễn dở, bỗng nhiên mọi người đều lột mặt nạ, chẳng thèm diễn nữa.
Mẹ ép tôi ăn những món mà tôi bị dị ứng.
“Mày có tư cách gì mà từ chối! Nhiễm Nhiễm muốn ăn mà còn chẳng được ăn kia kìa! Nuốt xuống cho tao!”
Tôi hoảng loạn đưa mắt tìm kiếm Hứa Diệc.
Anh ta từng nói sẽ bảo vệ tôi . Nhưng … Hứa Diệc bước tới, đặt một đôi đũa xuống trước mặt tôi .
“Ăn cho sạch vào .”
Bát đậu Hà Lan khô khốc khiến tôi phải rướn cổ mới nuốt trôi được .
Khi được đẩy ra khỏi phòng cấp cứu, nước mắt tôi thấm đẫm gối, bố nhìn tôi với nụ cười đầy mỉa mai.
“Mày lấy tư cách gì mà khóc ? Những năm qua, những thứ tốt đẹp mày được hưởng còn ít sao ? Đồ ăn cháo đá bát!”
Tôi khẽ co rúm người lại , cố gắng kìm nén nước mắt chảy ngược vào trong. Tôi thật sự không hiểu nổi. Tại sao cái c.h.ế.t của chị gái lại bị đổ lên đầu tôi ?


