2
“Lúc hỏa táng thì nhét phong bì cho lò thiêu, kéo ra khi chưa chín kỹ, rồi chọn một cái huyệt mộ phong thủy xấu mà chôn cho rồi!”
Luật sư vội vàng ngắt lời họ:
“Thế này là tốt lắm rồi, bây giờ điều đáng lo hơn là nhỡ có người tung tin lên mạng, sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của bọn trẻ.”
Người phụ nữ béo tức giận giậm chân, toàn thân run lên bần bật:
“Cái đó không phải là xâm phạm quyền riêng tư sao? Ai dám nói linh tinh, chúng tôi kiện chec nó!”
Luật sư lắc đầu:
“Bà kiện không xuể đâu, cho nên chúng ta phải ra tay trước một bước–”
“Chúng ta cứ tung tin người phụ nữ đã chec kia là gái đứng đường, gây ra mâu thuẫn khi dụ dỗ trẻ vị thành niên mua dâm…”
Người phụ nữ béo lập tức sáng mắt lên:
“– Sau đó chồng cô ta xông vào để giăng bẫy bắt gian tống tiền, rồi không may chec khi bọn trẻ phòng vệ chính đáng!”
Các phụ huynh đều thấy ý kiến này rất tuyệt vời:
“Được lắm, được lắm, chúng ta phải khiến hai vợ chồng đó lột quần nhảy lầu, đến chec rồi vẫn mất mặt!”
“Ha ha ha ha ha!”
Nhìn thấy vẻ mặt trơ trẽn của bọn chúng, một cơn giận dữ trào lên đỉnh đầu tôi.
Tôi lao tới, nhập thẳng vào gã luật sư.
Người phụ nữ béo đang vỗ vai tôi khen ngợi:
“Luật sư Hách à, sự trong sạch của con trai tôi trông cậy cả vào anh đấy!”
Tôi cười lớn, há miệng cắn vào cái cổ đầy mỡ của người phụ nữ béo.
Bà ta sợ đến mức ngây người, gào thét như chó dại.
Âm sai vội vàng dùng xích sắt kéo tôi lại:
“Oan hồn báo thù sẽ bị hồn phi phách tán! Anh không cần đến tiền đồ kiếp sau của mình nữa sao?”
“Ai thèm quan tâm đến kiếp sau chứ!” Tôi vùng vẫy muốn lao lên cắn tiếp.
Âm sai vội vàng hét lớn:
“Ngay cả con gái anh, anh cũng không quan tâm sao?!”
Tôi lập tức khựng lại.
Âm sai lấy ra một cái bình giữ nhiệt từ trong túi.
Vừa mở nắp, một quả cầu lửa lập tức bay ra.
Nó lao thẳng vào lòng Hiểu Yến.
Ngọn lửa tan đi, ở giữa hiện ra một đứa bé toàn thân đỏ hỏn.
Mũi nó nở to phì phò, hai mắt bốc lửa, há miệng đầy răng vụn kêu chi chi oa oa.
Âm sai thấy Hiểu Yến ngây người không nói gì, liền nhanh chóng giải thích:
“Vì đứa bé này chec non, nên nghiêm khắc mà nói thì đây chính là Anh linh…
“Trông như thế này đã được xem là xinh xắn lắm rồi đấy, hai người nhìn đôi mắt đỏ rực này đi, có phải rất nóng bỏng không…”
Hiểu Yến ôm lấy Lạc Lạc bật khóc nức nở.
“Tất nhiên rồi! Lạc Lạc nhà tôi đương nhiên là đẹp nhất!”
Khi mới mang thai, tôi và Hiểu Yến đã nghĩ sẵn tên cho con.
Bất kể là trai hay gái, sau này đều gọi là Lạc Lạc.
Chúng tôi không mong sau này con lớn lên sẽ hơn người, chỉ cần khỏe mạnh và vui vẻ là đủ rồi.
Hôm đó, sau khi Hiểu Yến bị sảy thai, chính Tóc Đỏ đã đưa tay kéo Lạc Lạc ra ngoài.
Toàn thân con bé dính đầy máu, khóc thét không ngừng.
Tóc Đỏ bày ra vẻ mặt ghê tởm, vung tay trực tiếp ném Lạc Lạc vào thùng rác.
Rất nhanh sau đó, con bé đã không còn tiếng động.
Cuộc đời của Lạc Lạc thật quá ngắn ngủi.
Thậm chí còn chưa kịp được bố mẹ ôm lấy một lần.
Nhưng không ngờ, chúng tôi còn có cơ hội đoàn tụ.
Âm sai nói con gái tôi hung dữ lắm, vất vả lắm mới bắt được.
Nếu con bé thực sự chạy thoát, nó sẽ thực sự biến thành cô hồn dã quỷ.
Hiểu Yến ôm chặt Lạc Lạc trong lòng, rối rít cảm ơn Âm sai.
Rồi cô ấy giục tôi mau đi pha sữa bột.
Âm sai nói không cần, Anh linh lấy nguyên khí của cha mẹ làm thức ăn.
Nếu được cha mẹ yêu thương, con bé sẽ lớn rất nhanh, oán khí cũng sẽ dần tiêu tan.
Lúc đó, nó sẽ xinh đẹp hơn.
Trong lúc nói chuyện, Lạc Lạc đã líu lo gọi “bố, mẹ”.
Vẻ ngoài của con bé cũng đã dễ nhìn hơn rất nhiều.
Hiểu Yến vui mừng khôn xiết, đi khắp nơi tìm điện thoại để chụp ảnh đăng Weibo.
Chợt nhớ ra mình đã chec rồi, cô ấy đành bỏ cuộc.
Nhưng chúng tôi vẫn rất mãn nguyện:
“Dù chúng ta đều đã chec, nhưng chỉ cần cả nhà được ở bên nhau là tốt rồi.”
Cô ấy luôn như vậy, gặp chuyện gì cũng có thể nghĩ theo hướng tích cực.
Âm sai an ủi tôi:
Chỉ cần buông bỏ hận thù khi còn sống, anh ta nhất định sẽ dùng quan hệ để kiếp sau gia đình chúng tôi vẫn được ở bên nhau.
Làm ma hay làm người cũng vậy, đều phải biết nhìn về phía trước.
Hiểu Yến ôm Lạc Lạc với vẻ mặt hạnh phúc, không còn chút oán hận nào:
“Chúng ta cùng đi đầu thai đi anh! Không vì chúng ta, thì cũng vì Lạc Lạc…”
“Kiếp sau chúng ta chỉ cần cẩn thận hơn một chút là được rồi, đúng không?”
Tim tôi đau nhói.
Tôi thực sự không muốn cứ thế mà buông tha cho bốn tên súc sinh vị thành niên kia.
Nhưng con cái là điểm yếu.
Chỉ cần Hiểu Yến và Lạc Lạc vui vẻ, thì việc báo thù còn ý nghĩa gì nữa?
Tôi gật đầu đồng ý.
Nhưng không ngờ, cuối cùng vẫn là do tôi quá ngây thơ.
Trời tối, chúng tôi đã thấy mờ mờ bóng Cư Dung Quan từ xa.
Điều này nghĩa là khoảng cách đến Miếu Thành Hoàng càng ngày càng gần.
Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, Lạc Lạc đã lớn như một đứa trẻ 6, 7 tuổi, đang vui vẻ cưỡi trên cổ tôi.
Hiểu Yến đi theo sau vỗ tay ca hát.
Lòng tôi ấm áp vô cùng.
Nếu gia đình chúng tôi còn sống, hẳn cũng sẽ là cảnh tượng này phải không?
Nhưng đột nhiên, tôi cảm thấy cổ mình nhẹ bẫng.
Ngay sau đó là tiếng kêu thảm thiết của Lạc Lạc.
Toàn thân con bé bốc khói đen, như đang dần dần tan biến.
Tôi muốn ôm lấy con, nhưng vừa đưa tay ra đã thấy bản thân cũng đang bốc khói, toàn thân đau đớn như bị lửa đốt.
Không chỉ tôi, cơ thể Hiểu Yến cũng đang bốc khói và tan biến.
Trong mắt cô ấy đầy sự luyến tiếc nhìn tôi và Lạc Lạc, gào lên thảm thiết:
“Không… không, đừng mà…”
Thần trí tôi hoảng loạn, trong lòng chỉ toàn là tuyệt vọng.
Tại sao lại như vậy?
Một gia đình vừa mới đoàn tụ, sao lại đột nhiên tan thành mây khói?
Âm sai thấy vậy liền vội vàng rút ra một lá bùa vàng, ném về phía chúng tôi:
“Ta có thanh hương xuống hoàng tuyền, chỉ nguyện cho vong hồn không tai ương oan nghiệt!”
Lá bùa vàng bùng cháy, tạo ra làn khói đỏ đậm xoay vài vòng trên không trung, rồi gom cả gia đình chúng tôi lại.
Sau khi hồi phục, Hiểu Yến hoảng hốt ôm chặt lấy tôi và Lạc Lạc, sợ cả gia đình lại tan rã.
“Sao lại thế này?” Tôi hỏi.
Âm sai cảnh giác nhìn xung quanh:
“Mẹ kiếp, có kẻ dám thi triển tà thuật ngay trước Miếu Thành Hoàng?”
Âm sai nói, người chec thành Quỷ, Quỷ chec thành Sạ, Sạ chec thành Hy, Hy chec thành Di, Di chec thành Vi, Vi chec thành vô hình.
Vừa rồi cả gia đình chúng tôi hóa thành khói đen, chính là trở thành Sạ, rồi rất nhanh sẽ biến thành Hy, Di.
Cuối cùng là không còn gì cả.
Tức là hồn phi phách tán trong dân gian, vĩnh viễn không được siêu sinh.
Đây là lời nguyền rủa độc ác nhất.
Âm sai nhìn quanh, rất nhanh đã phát hiện ra người thi pháp.
Ở ngã tư phía trước, một bà lão đang ngồi xổm bên đường.
Mặt mũi bà ta xanh mét, vẻ mặt đầy oán độc.
Trên tay bà ta cầm một chiếc giày đế đỏ, liên tục đập vào ba hình nhân giấy đặt trên một hòn đá.
Vừa đập vừa nghiến răng nghiến lợi vừa hô:
“Hồn phi phách tán, thù oán kết thúc!”
“Hồn phi phách tán, thù oán kết thúc!”
“Hồn phi phách tán, thù oán kết thúc!”
Một sợi xích sắt bay tới, quấn lấy cổ bà lão:
“Mắt chó của bà bị mù rồi à, linh hồn do tôi áp giải mà cũng dám to gan muốn diệt?”
Bà lão nhìn rõ Âm sai trước mặt, sợ hãi quỳ xuống đất dập đầu:
“Thủy gia, Thủy gia hiểu lầm rồi, tôi không biết gia đình này là do ngài dẫn dắt ạ!”
Âm sai hỏi: “Ai bảo bà đến?”
Bà lão run rẩy nói:
“Là… là Lưu Hà, chính là mẹ của tên Miêu Tiểu Thạch…”
Tim tôi chợt thắt lại.
Tóc Đỏ đã giec cả gia đình tôi, chính là Miêu Tiểu Thạch!
Bà lão không ngừng dập đầu:
“Cô Lưu hôm nay bị ‘quỷ ám’, nên cô ta bảo tôi thi pháp tiêu diệt vong hồn cả nhà đó…”
“Nếu không, phải gánh món nợ mạng người này, cô ta không thể yên tâm được ạ!”
“Là do tôi không bằng chó lợn! Tôi đáng chec! Xin ngài tha cho tôi!”
Âm sai kết ấn bằng tay phải, đặt lên đầu bà lão.
“Vì ba đồng bạc thối mà dám phạm luật âm phủ, hôm nay tôi sẽ tịch thu 50 năm dương thọ mà bà tu luyện được trong kiếp này!”
Vẻ mặt bà lão như bị tuyên án tử hình, nhìn thẳng vào Âm sai một cách quyết liệt:
“Vì ba vong hồn hôi thối kia mà ngài muốn bức chec tôi sao?”
Bà lão đứng dậy, hung hăng nhìn Âm sai:
“Chúng ta đều là người lăn lộn ở hai giới âm dương, đừng làm việc quá tuyệt tình!”
“Tôi xem ngài có thể bảo vệ họ được đến bao giờ!”
Âm sai lạnh lùng nhìn bà ta, như nhìn một người đã chec.
“Ba năm sau, chính tay tôi sẽ đưa bà xuống Địa ngục A Tì, còn bây giờ, cút!”
Bà lão há miệng cười điên dại:
“Hừ, Địa ngục là do nhà ngài mở chắc? Ai chec trước còn chưa biết đâu! Ngài cứ đợi đấy!”
“Tao đ* cả lò nhà mày!” Tôi xông tới, hận không thể xé xác bà lão khốn kiếp này.
Bà ta thấy vậy quay người bỏ chạy, thoáng chốc đã biến mất.
Cơn giận gần như làm nổ tung đầu tôi:
“Kẻ giec cả nhà chúng tôi đều không cần đền mạng, lại còn bắt nạt người chec không thể lên tiếng, bôi nhọ chúng tôi trên mạng!”
“Bây giờ, ngay cả khi chúng tôi khi đã thành ma, bọn họ cũng không chịu buông tha!”
Hiểu Yến vội vàng an ủi tôi.
Miếu Thành Hoàng đã ở ngay trước mắt, chỉ cần gia đình chúng tôi có thể ở bên nhau, dù là thù hận gì cũng có thể nuốt xuống được.
Nhưng lần này, Âm sai lại không khuyên tôi như trước nữa.
Sắc mặt anh ta tái mét, trông rất đáng sợ.
Sau một hồi do dự, anh ta nói với tôi:


