5
Tôi và Hiểu Yến nhìn nhau không nói nên lời:
“Thứ của bà đúng là rất đắt, nhưng không có tác dụng với Lệ quỷ đâu.”
Lưu Hà lập tức quỳ xuống, khóc lóc nhìn chúng tôi:
“Em gái à, đều là lỗi của tôi, là tôi đã quá nuông chiều con trai…”
“Xin hai người hãy nghĩ đến việc chúng ta đều là những người làm cha mẹ, muốn chém muốn giec, cứ nhắm vào tôi đây này!”
Hiểu Yến lạnh lùng nhìn bà ta:
“Lúc đó tôi cũng đã cầu xin con trai chị như vậy, nhưng nó đã làm gì?”
Lưu Hà chắp tay cầu xin chúng tôi:
“Em gái à, nghe chị khuyên một câu đi, Lệ quỷ báo thù sẽ bị hồn phi phách tán đó.”
“Gia đình các em hãy đi siêu thoát đi, chị sẽ bắt con trai chị nhận hai vợ chồng em làm bố mẹ nuôi.”
“Chị sẽ tổ chức tang lễ linh đình, ngày ngày thắp hương cúng bái các em!”
Tôi không khỏi cười lạnh, thầm nghĩ, bây giờ bà ta đang hận không thể tìm pháp sư tới nguyền rủa cho chúng tôi chec đi, phải không?
Hiểu Yến vẻ mặt bình tĩnh, thở dài nói với Lưu Hà:
“Haizz, thật đáng thương cho tấm lòng cha mẹ…”
“Chị nghĩ con trai chị còn có thể dạy dỗ nên người được sao?”
Lưu Hà thấy có hy vọng, vội vàng dập đầu:
“Làm gì có đứa trẻ nào vừa sinh ra đã hư hỏng, em gái yên tâm, chị nhất định sẽ dạy dỗ nó thật tốt!”
Hiểu Yến gật đầu:
“Được, tôi cho chị 1 cơ hội cuối cùng.”
Đại Cường đưa cho Lưu Hà một cây gậy.
Chính là cây gậy tử đàn vừa dùng để làm lễ “tẩy trần đón gió” cho Tóc Đỏ.
Lưu Hà suýt khóc, nhưng vẫn gật đầu, cầm lấy cây gậy đi vào nhà.
Tóc Đỏ đang cúi đầu chơi game, đột nhiên thấy mẹ mình cầm gậy hùng hổ đi tới, vội vàng la toáng lên:
“Mẹ định làm gì đấy?”
Lưu Hà “chát” một tiếng, đập vỡ điện thoại.
“Tao cho mày không lo học hành này!”
Tóc Đỏ lập tức nổi giận:
“Mẹ bị điên à, chơi game thôi mà làm quá lên vậy!”
Lưu Hà giơ gậy lên, dùng sức như đập ruồi, đánh một cái vào mông con trai:
“Còn cãi à! Gây ra án mạng rồi mà vẫn không biết hối cải!”
Sau đó, bà ta túm lấy Tóc Đỏ bắt nó quỳ xuống trước mặt chúng tôi:
“Xin lỗi! Con trai tôi biết lỗi rồi, xin các vị hãy tha cho nó!”
Tóc Đỏ ngơ ngác nhìn không khí trước mặt.
Vì nó hoàn toàn không nhìn thấy chúng tôi, cũng không nghe thấy chúng tôi nói gì.
Tóc Đỏ trừng mắt nhìn mẹ mình:
“Mẹ bị trúng tà đấy à?”
Lưu Hà càng sợ hơn, cầm gậy đánh liên tục vào lưng Tóc Đỏ mấy cái.
Nhưng lực đánh vẫn như đập ruồi.
Sau đó bà ta đáng thương nhìn chúng tôi:
“Tiểu Thạch chỉ là đứa trẻ không hiểu chuyện, xin các vị tha cho nó! Tôi thật sự không nỡ mạnh tay!”
Hiểu Yến mỉm cười nhìn Lưu Hà:
“Chị à, thương cho roi cho vọt, nếu chị không đủ sức, tôi sẽ giúp chị!”
Hiểu Yến “vèo” một cái nhảy lên lưng Lưu Hà, nắm lấy hai tay bà ta, vung gậy đập mạnh vào đùi Tóc Đỏ.
Tóc Đỏ không ngờ mẹ nó lại đánh mạnh như vậy, hét lên một tiếng rồi nhảy dựng lên mắng mẹ:
“Mẹ làm gì vậy, mẹ muốn đánh chec con à!”
Hiểu Yến nắm lấy miệng Lưu Hà nói:
“Hôm nay tao sẽ đánh chec mày, đồ s/ú/c s/i/n/h!”
Nói rồi, “Lưu Hà” bắt đầu đánh Tóc Đỏ túi bụi.
Gậy nào gậy nấy đều tóe máu.
Tóc Đỏ ôm đầu kêu gào không ngừng, cũng chộp lấy một cây gậy đánh lại mẹ nó.
Trên mặt Lưu Hà đầy vẻ không nỡ, nhưng cơ thể lại không kiểm soát được, vừa đánh vừa khóc:
“Ôi tâm can bảo bối của mẹ, con làm thế là đau chec mẹ rồi!”
Miệng than khóc thảm thương bao nhiêu, ra tay lại càng tàn độc bấy nhiêu.
Tóc Đỏ thấy mẹ mình định “đại nghĩa diệt thân”, vội vàng phản công, không hề thương tiếc mẹ mình.
Chiêu nào của nó cũng chí mạng:
“Mẹ kiếp, mẹ bị trúng tà rồi!”
Thấy Đại Cường, Tiểu Cường đang đứng ngây người ở cửa, Tóc Đỏ vội vàng gọi:
“Hai đứa mày chec rồi à! Mau lại đây giúp tao!”
Đại Cường và Tiểu Cường gật đầu, lấy cây lăn bột và chảo rán từ nhà bếp ném tới.
Lưu Hà nhanh chóng bắt lấy cây lăn bột, hai tay vung lên cùng đánh.
Tóc Đỏ ôm đầu chộp lấy chảo rán phản kích.
Hai người như đang giã bánh giầy, đập cá viên, điên cuồng dùng đồ đạc đập vào người đối phương.
Sau một hồi ẩu đả, cả hai đều gục xuống đất.
Hiểu Yến nhẹ nhàng nhảy ra khỏi người Lưu Hà.
Lưu Hà vốn đã béo, giờ đây toàn thân sưng vù, đau đớn rên rỉ, khóc lóc nói với Hiểu Yến:
“Con trai tôi đã thảm đến mức này rồi, cô cũng nên tha cho chúng tôi đi…”
“Cớ gì phải diệt cỏ tận gốc? Chúng tôi có chec thì các người cũng không sống lại được đâu!”
Hiểu Yến mỉm cười nhìn bà ta:
“Nỗi đau khổ của bà bây giờ, còn chưa bằng 1% so với tôi…”
Hiểu Yến nháy mắt ra hiệu, Đại Cường, Tiểu Cường lập tức khiêng Tóc Đỏ lên bàn ăn.
Từ đầu đến cuối, Tóc Đỏ không hề thấy gia đình Lệ quỷ chúng tôi, vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nó quay sang chửi bới Đại Cường, Tiểu Cường.
Nhưng Đại Cường đã lấy ra một chiếc đinh sắt lớn đặt lên đùi Tóc Đỏ, dùng búa đóng đinh nó xuống bàn ăn.
Tóc Đỏ kêu lên như lợn bị chọc tiết:
“Đ*t mẹ mày! Hai thằng khốn nạn, tao sẽ giec hết tụi mày!”
Ngay sau đó lại là một tiếng kêu gào thảm thiết hơn.
Vì Tiểu Cường đã đóng đinh vào cái chân còn lại của Tóc Đỏ.
Mẹ Tóc Đỏ đau lòng gào khóc.
Nhưng bây giờ bà ta ngay cả đứng cũng không nổi, chỉ có thể trơ mắt nhìn cậu con quý tử của mình chịu khổ.
Tôi và Hiểu Yến từ từ đi đến trước mặt Tóc Đỏ hiện hình, để nó nhìn thấy chúng tôi.
Tóc Đỏ nhận ra chúng tôi, vùng vẫy cầu xin:
“Á á á á, tha mạng! Tha mạng!”
Tôi ghé sát tai nó nói nhỏ:
“Tối hôm đó tao cũng đã cầu xin mày như vậy đấy…”
“Và mày đã làm gì?”
Trán Tóc Đỏ đẫm mồ hôi, hai mắt mở to kinh hãi nhìn tôi.
Nhưng sau đó, nó lại bắt đầu cười:
“Ha ha ha ha, lúc đó tao đang chơi vợ mày đấy!”
“Muốn tao phục hả? Ông đây có chec cũng không cầu xin mày!”
“Cùng lắm thì giec tao đi, ai cũng thành quỷ, sợ cái quái gì!”
“Dù sao hôm đó tao chơi vợ mày sướng rồi, chec cũng không lỗ!
“Ha ha ha, tức chec mày đi!”
Âm sai đi đến trước mặt tôi nhắc nhở:
“Khi Lưu Hà sinh thằng khốn này, bà ta đã đặc biệt tìm thầy tính toán thời gian, mổ bụng đẻ đúng theo giờ đã chọn.”
“Dương thọ 90, cả đời đại phú đại quý.
“Ngay cả khi anh là Lệ quỷ, cũng không thể đoạt được dương thọ của nó.”
Tóc Đỏ càng cười hung hãn hơn:
“Ha ha ha ha, nghe rõ chưa đồ ngu? Ông đây đại phú đại quý! Chỉ bằng mày làm sao giec chec được tao?”
Tôi lắc đầu:
“Từ đầu đến cuối, tôi chưa từng nghĩ đến việc giec người.”
“Tôi đã chec, chỉ muốn đòi lại một chút công bằng, một lời xin lỗi!”
Sau đó, tôi bình tĩnh nhìn Tóc Đỏ:
“Tao biết bây giờ mày rất sợ hãi, nên mới cố làm ra vẻ mạnh mẽ như vậy.”
“Chỉ cần mày thật lòng xin lỗi tao một câu, tao sẽ không để mày đau đớn nữa.”
Tóc Đỏ sững sờ, nhất thời không biết phải làm sao.
Đại Cường, Tiểu Cường bên cạnh vội khóc lóc khuyên nó:
“Anh Thạch, là thật đó, họ chỉ cần một lời xin lỗi thôi!”
Lưu Hà bên cạnh lập tức gào lên:
“Con trai! Mau xin lỗi đi! Cố gắng để họ tha thứ cho con!”
Tóc Đỏ vội vàng đập đầu xuống bàn:
“Xin lỗi, tôi sai rồi! Những việc tôi làm còn thua cả cầm thú!”
Tôi rưng rưng nước mắt, hài lòng gật đầu.
“Biết lỗi là tốt rồi.”
“Mày không phải là người xấu, chỉ là bị sự kích thích của giác quan làm lu mờ lý trí.”
“Mày thông minh, kiên cường, dũng cảm, chỉ cần dùng đúng chỗ, chắc chắn là một nhân vật phi thường.
“Cuộc đời sau này còn rất dài, mày sẽ kết hôn với một người yêu mày, lập gia đình, gây dựng sự nghiệp, trở thành một anh hùng được vạn người kính trọng… một vĩ nhân thay đổi vận mệnh nhân loại… sẽ rất hạnh phúc.”
Tóc Đỏ đáng thương khóc òa, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, trong ánh mắt hiếm hoi lộ ra một tia ngây thơ:
“Chú ơi cháu xin lỗi… Hôm nay cháu mới cảm nhận được cuộc sống tươi đẹp đến nhường nào!”
“Trước đây cháu thật sự là một con s/ú/c s/i/n/h, sau này nhất định sẽ sống thật tốt!”
Đại Cường, Tiểu Cường vội vàng đỡ Tóc Đỏ ngồi dậy, rồi gọi xe cấp cứu.
Nhưng trên trần nhà đột nhiên phát ra một tiếng “cạch”…
Cái đèn chùm pha lê treo trên bàn ăn rơi xuống, đập nát nửa thân dưới của Tóc Đỏ và hai cánh tay của Đại Cường, Tiểu Cường.
Ba người cùng nhau kêu gào thảm thiết.
Lạc Lạc ngồi trên đèn chùm pha lê, cười toe toét nhìn bọn chúng.
Từ lúc vào nhà, con bé đã liên tục dùng âm phong thổi vào chiếc đèn chùm.
Con bé nhìn Tóc Đỏ đau đớn đến mức mặt mũi biến dạng:
“Chú ý đến tiểu tiết đi đồ ngu, bố tao nói sẽ tha cho mày, nhưng không nói là tao sẽ tha cho mày đâu!”
Tôi ghé sát tai Tóc Đỏ thì thầm:
“Vì mày đã xin lỗi rồi, nên tao sẽ không để mày phải chịu đau đớn nữa.”
“Tao nói được thì làm được.”
Nói rồi, tôi nắm lấy tay phải Tóc Đỏ, nhặt con dao trên bàn ăn, từ từ vòng ra sau lưng nó.
“Xoẹt”–
Con dao đâm vào kẽ xương cột sống.
Sau khi rạch thịt ra, Tóc Đỏ nắm lấy một đoạn xương sống của mình, kéo ra.
Tôi cười nói với nó:
“Thấy chưa, không đau nữa rồi, phải không?
“Từ nay về sau, nửa thân dưới của mày coi như vứt cho chó ăn, sẽ không cảm thấy đau đớn nữa đâu.”
Tóc Đỏ đã hoàn toàn sụp đổ, gào thét xé lòng:
“Giec tôi đi! Giec tôi đi!”
“Cái đó không được đâu.”
Hiểu Yến mỉm cười nhìn nó:
“Mày là người đại phú đại quý, phải sống thọ đến 90 tuổi mới chec tại nhà.”
“Hãy yên tâm tận hưởng phần đời còn lại của mình đi.”
“Từ nay về sau, mỗi ngày mày nằm trên giường, điều mày nghĩ đến sẽ là những tội ác mà mày đã gây ra năm xưa.”
“Và cuộc sống hạnh phúc mà mày đáng lẽ phải có.”


