4
Tôi giận dữ, không ngờ Thẩm Thư còn thích ăn trộm đồ.
Cậu ấy lắc đầu.
“Lúc nãy chị chạy gấp quá, va phải túi, lọ này rơi ra từ trong đó.”
Tôi lặng thinh.
Thẩm Thư thở dài, tiến lại gần tôi :
“Chị đã nghĩ kỹ xem định làm gì với đứa bé này chưa ?”
“Giữ lại .”
Lời nói của tôi khiến Thẩm Thư hơi sửng sốt.
“Chị đội cả cái nón xanh lên đầu rồi mà còn định sinh con cho anh ấy sao ?”
Đây là lần đầu tiên Thẩm Thư không tỏ vẻ ” trà xanh”, khiến tôi có chút không quen.
“Đây là con của tôi , không liên quan đến anh ấy .”
Cậu ấy dường như chấp nhận lời giải thích này của tôi .
“Được rồi , nếu cần gì thì cứ tìm em.”
“Ừm.”
Tôi và Thẩm Thư lần lượt quay lại phòng riêng.
Chị Trương chỉ hỏi thăm tượng trưng vài câu rồi tiếp tục nói chuyện.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, may mà không ai biết chuyện.
Lục Tủy lại đi công tác, lần này là ba ngày sau mới trở về.
Nhưng có một chút khác biệt so với trước đây, đó là anh mang quà về cho tất cả mọi người ở văn phòng tổng giám đốc.
Phần của tôi là loại bánh ngọt mà tôi rất thích ăn.
Loại bánh này chỉ có ở thành phố mà anh vừa công tác lần này , bình thường tôi phải đợi mấy ngày đặt hàng qua dịch vụ chuyển phát nhanh.
“Chị ơi, của chị là gì vậy ?”
“Đồ ăn. Còn của em?”
Thẩm Thư có vẻ băn khoăn:
“Của em là một hộp trà xanh.” [=)))))]
Tôi : “…”
Mỗi người một món quà khác nhau , giá trị cũng gần như nhau , nên chẳng có gì để so sánh cả.
“Tiền Tiểu Tiểu, vào đây.”
Lục Tủy gõ lên bàn tôi để nhắc nhở.
Tôi phải đối diện với ánh mắt đầy thương cảm của đồng nghiệp, từng bước từng bước đi vào văn phòng.
“Ngon không ?”
Tôi có chút khó hiểu:
“Gì cơ?”
Khuôn mặt anh không chút biểu cảm, ngồi trên ghế làm việc nhìn tôi :
“Loại bánh tôi mang về.”
Lục Tủy bị làm sao vậy ? Uống nhầm thuốc à ?
“Tạm được .”
Anh híp mắt lại :
“Tạm được ?”
Trong khoảnh khắc, nỗi sợ hãi bị anh ấy áp bức lại trỗi dậy.
“Ngon lắm!”
Tôi trả lời một cách dõng dạc, sinh động thể hiện sự yêu thích đối với hộp bánh ngọt đó.
“Vậy lần sau tôi sẽ mang về cho em tiếp. Dạo này em gầy đi nhiều rồi .”
Tôi trợn tròn mắt nhìn Lục Tủy. Anh ấy đột nhiên dịu dàng như vậy làm gì? Chẳng lẽ anh đã biết tôi mang thai?
“Anh… thấy tôi gầy sao ?”
Ánh mắt anh đầy lo lắng:
” Đúng vậy , cảm giác em gầy đi rất nhiều.”
Cũng phải thôi, đứa bé trong bụng giống y như bố nó, không để người ta được yên. Tôi bị nghén rất nặng, ăn không nổi thì đương nhiên sẽ gầy đi .
“Thế anh có biết tại sao không ?”
Tôi cẩn thận hỏi, sợ phải nghe anh nói ra điều tôi không muốn nghe .
“Không biết , nhưng chắc chắn em không chăm sóc bản thân tốt . Hay là, tôi dọn về ở lại đi , tiện chăm sóc em.”
Đây là lần đầu tiên tôi nhận ra Lục Tủy có thể mặt dày như vậy , nhưng tôi cũng thấy vui vì anh vẫn chưa biết chuyện mình sắp làm bố.
“Không cần đâu , không phù hợp.”
“Được rồi .”
Dường như anh đã đoán trước câu trả lời của tôi , không nói thêm gì nữa.
Khi tôi chuẩn bị ra ngoài thì lại nghe thấy giọng nói của Lục Tủy từ phía sau :
“Tiểu Tiểu, lần này để tôi theo đuổi em. Tôi biết trước đây mình đã quá đáng thế nào, tôi sẽ thay đổi.”
Cố gắng đè nén nụ cười trên khóe môi, tôi lạnh nhạt trả lời một câu:
“Ừm.”
Không tệ, cao quý, lạnh lùng, không từ chối mà cũng không chấp nhận.
Tôi vui vẻ trở về chỗ ngồi , cầm một miếng bánh ngọt bỏ vào miệng.
Thật ra , việc không bỏ đứa bé này cũng là vì tôi vẫn còn một chút hy vọng cuối cùng với Lục Tủy.
Nói một cách công bằng, anh miễn cưỡng cũng được coi là một người bạn trai tạm ổn .
Ít nhất là trong “chuyện đó,” chúng tôi rất hợp nhau .
Nghĩ đến dáng vẻ mạnh mẽ của anh , tôi lại có chút hoài niệm. Nếu anh thực sự có thể thay đổi thì…
Quay lại cũng không phải không thể.
Đúng vậy , tôi chính là một “kẻ mê trai.”
Chuyện Lục Tủy đang theo đuổi tôi , cả công ty đều biết .
Anh rất công khai, lúc thì tặng hoa, lúc thì tặng quà.
Cứ như muốn bù đắp tất cả những gì anh đã nợ tôi trước đây.
Ánh mắt của Thẩm Thư ngày càng ai oán:
“Chị ơi, chị động lòng rồi phải không ?”
Rõ ràng đến vậy sao ?
Tôi sờ lên mặt mình . Ồ, hóa ra tôi đã cười suốt.
“Không có đâu , đừng nói bậy.”
Cậu ấy thở dài:
“Đứa bé này có phải của Tổng giám đốc Lục không ?”
Tôi giật mình , vội đưa tay bịt miệng cậu ấy lại , cảnh giác nhìn xung quanh. Thấy không ai chú ý mới thả ra .
“Cẩn thận lời nói !”
Phản ứng của tôi quá lớn, Thẩm Thư chắc chắn đã nhận ra . Cậu ấy bĩu môi:
“Vậy sao chị không đồng ý với Tổng giám đốc Lục? Chị thật sự muốn làm mẹ đơn thân à ?”
Cái thằng nhóc này từ khi Lục Tủy theo đuổi tôi đã lộ rõ bản chất, đâu còn đáng yêu như lúc trước trà xanh kia nữa.
“Hồi trước anh ấy đối xử với tôi như vậy , phải để anh ấy chịu chút khổ sở, tuyệt đối không được để anh ấy dễ dàng như vậy .”
“Nói đúng lắm!”
Thẩm Thư còn hăng hái hơn tôi :
“Không thể để anh ấy dễ dàng như vậy được . Chị ơi, chị nhất định không được bị mấy chiêu trò ngọt ngào này mê hoặc.”
Tôi có chút chột dạ , nếu đã bị mê hoặc thì phải làm sao đây?
Lục Tủy lại đến mang cơm trưa cho tôi , chị Trương và mọi người không ai dám ngẩng đầu lên nhìn .
“Tiểu Tiểu, đây là món em thích ăn nhất.”
Tôi giữ khuôn mặt lạnh lùng:
“Đặt ở đó đi .”
Lục Tủy đặt hộp cơm xuống, nhìn thẳng vào tôi :
“Ăn khi còn nóng, để nguội không tốt cho sức khỏe.”
Tôi âm thầm nghiến răng. Một Lục Tủy dịu dàng như vậy , thử hỏi ai có thể chịu nổi đây?
Tôi thật sự sắp không trụ được rồi .
Thẩm Thư chạy tới cầm hộp cơm lên, không thèm nhìn Lục Tủy mà quay sang hỏi tôi :
“Chị ơi, em đói quá. Em ăn được không ?”
Chết tiệt, tại sao lại cho cậu ăn?
“Lấy đi .”
Phụ nữ quả nhiên là miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo.
Tôi có chút chột dạ , sợ rằng Lục Tủy sẽ vì thế mà bỏ cuộc.
Khi tôi theo đuổi anh ấy trước đây, không chỉ bị đối xử như thế này .
Nhưng anh chỉ đỏ mắt, giọng nói khàn khàn:
“Không sao , lần sau tôi lại mang cho em.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, xem ra anh nghiêm túc hơn tôi nghĩ.
Ngày mai là ngày đi kiểm tra thai kỳ, tôi xin nghỉ nửa ngày.
Theo tính cách của Lục Tủy trước đây, chắc chắn anh sẽ không duyệt, bởi lý do tôi điền là “tâm trạng không tốt .”
Nhưng bây giờ, Lục Tủy chỉ nhìn tôi và hỏi:
“Tại sao tâm trạng không tốt ?”
“Không biết .”
Anh nhíu mày, sau đó phê duyệt đơn nghỉ của tôi .
“Đi dạo cho thoải mái, tôi cho em một ngày.”
Tôi cầm tờ giấy xin phép rời khỏi văn phòng, Thẩm Thư lập tức chạy lại .
“Xin được rồi ?”
“Tất nhiên, không nhìn xem tôi là ai à .”
Cậu nhóc bĩu môi:
“Tổng giám đốc Lục đúng là thiên vị. Lần trước em nói tâm trạng không tốt , anh ấy bảo emtập trung vào công việc, làm vậy sẽ cảm thấy tốt hơn.”
“Thôi, đừng nhiều lời nữa, làm việc đi .”
Hôm sau , tôi đến bệnh viện. Hôm nay đặc biệt đông người , tôi lại lười dậy muộn, phải ngồi chờ ở sảnh lớn.
Gần trưa mới xong một loạt kiểm tra, tôi cầm tờ kết quả đi vào phòng khám.
Vẫn là nữ bác sĩ lần trước .
“Không tệ, nhưng phải ăn ít lại một chút. Nếu thai nhi quá lớn, sinh sẽ khó khăn.”
Đều tại tên ngốc Lục Tủy ngày nào cũng mang đồ ăn đến, lại còn đúng những món tôi thích, dạo này tôi tăng cân kha khá.
“Cô ơi, cháu đến rồi !”
Thẩm Thư đột nhiên xuất hiện ở cửa phòng khám, làm tôi giật cả mình .
“Sao cậu lại ở đây?”
Nữ bác sĩ nhìn qua nhìn lại giữa tôi và cậu ấy .
“Khụ, đây là cháu trai tôi . Hai người quen nhau à ?”
Tôi gật đầu:
“Đồng nghiệp.”
Nữ bác sĩ dường như thở phào nhẹ nhõm, sau đó quay sang nhìn Thẩm Thư.
“Cháu đến đây làm gì?”
Thẩm Thư xách theo hộp cơm:
“Chú làm món mà cô thích ăn, cháu mang qua cho cô.”
“Đặt xuống đi .”
“Những điều cần lưu ý thì như vừa nãy thôi, bây giờ đã ba tháng rồi , cũng có thể thích hợp mà…”
Thẩm Thư nghe vậy , cả người như dựng đứng cả lông lên.
“Cô ơi, chúng cháu đi trước đây!”
Nữ bác sĩ có vẻ hơi khó hiểu, nhưng vẫn gật đầu.
Tôi theo Thẩm Thư ra khỏi phòng khám, cậu ấy đi bên cạnh, cẩn thận đưa tay ra như định đỡ tôi .
Tôi bật cười :
“Làm gì vậy ?”
“Bệnh viện đông người quá, chị phải cẩn thận.”
Tôi không phải không biết ý tứ của Thẩm Thư đối với tôi . Nhưng tôi đang mang thai, dù sau này không ở bên Lục Tủy, tôi cũng không muốn làm lỡ dở cậu ấy .


