Đã bao giờ bạn thấy có người bị người yêu chia tay đến tận bảy lần mà vẫn nhất quyết không chịu buông tay chưa? Anh trai tôi chính là kiểu người như vậy.

Anh ấy là một kẻ si tình chính hiệu.

Dẫu đã bị chia tay bảy lần, anh vẫn yêu đến ch/ết đi s/ống lại.

Đến lần thứ tám, anh kéo tôi theo đến tận nhà người ta, quỳ xuống cầu xin được quay lại.

Tôi ngơ ngác hỏi:

"Em… em cũng phải quỳ cùng sao?"

Anh tôi gật đầu:

"Thêm một người thì thêm một phần hy vọng."

Nào ngờ, hai anh em còn chưa kịp gặp người ta thì đã bị anh trai của cô ấy thẳng tay đuổi ra ngoài.

Đúng lúc ấy, bạn trai quen qua mạng nhắn tin hỏi tôi tình hình ra sao.

Tôi lập tức than thở:

"Anh trai của chị dâu tương lai không cho bọn em vào nhà, giờ em với anh trai đang đứng ngoài hành lang chịu phạt đây."

"Bé yêu à, anh không biết đâu, anh trai của chị dâu nhìn đáng sợ lắm, vừa cao vừa lực lưỡng, mặc nguyên cây đen, ánh mắt sắc như dao, trên mày còn có một vết sẹo, nhìn là biết chẳng dễ chọc chút nào."

Tin nhắn vừa gửi chưa đầy mười giây.

"Cạch."

Cánh cửa phía trong bỗng mở ra.

Anh trai của cô ấy nhìn thẳng về phía tôi.

Ánh mắt ấy mang theo một cảm giác vô cùng kỳ lạ.

01

Anh trai tôi… lại bị chia tay thêm một lần nữa.

Đây đã là lần thứ tám.

Khác hẳn bảy lần trước, lần này đối phương dường như đã hoàn toàn dứt tình, không còn ý định quay đầu nữa.

Anh tôi như người mất hồn.

Ngày nào cũng lấy nước mắt thay cơm.

Đêm xuống thì chẳng chịu ngủ, cứ lặng lẽ đi qua đi lại như một hồn ma.

Không nỡ nhìn anh như vậy, tôi đành lên tiếng an ủi:

"Thiên hạ thiếu gì cỏ thơm."

Anh ấy lắc đầu.

"Anh chỉ yêu duy nhất một đóa hoa tên Hứa Liên Sương."

Hứa Liên Sương là nữ thần học bá.

Cô ấy đã khiến anh tôi khổ sở hết lần này đến lần khác, vậy mà trong lòng anh, cô vẫn mãi là mối tình đầu.

Suốt bảy lần chia tay rồi lại quay về, anh ấy vẫn yêu đến ch/ết đi s/ống lại.

Bỗng nhiên, mắt anh tôi sáng lên.

"Em gái, anh nghĩ ra cách rồi."

Ngay lập tức, tôi có dự cảm chẳng lành.

Anh ấy hào hứng nói:

"Liên Sương là người mềm lòng nhất. Hai anh em mình cùng đến trước cửa nhà cô ấy quỳ xin nối lại tình xưa. Chắc chắn cô ấy sẽ nể mặt em mà tha thứ cho anh."

Tôi lập tức đưa tay sờ lên trán anh.

Anh ấy ngơ ngác hỏi:

"Em làm gì thế?"

Tôi bình tĩnh đáp:

"Kiểm tra xem đầu anh có từng bị lừa đá chưa."

Sự thật đã chứng minh…

Không phải từng bị lừa đá.

Mà là não bị úng nước.

"Em không hiểu đâu."

"Có thêm một người thì sẽ có thêm một phần thắng."

Anh tôi đắc ý vô cùng, cứ như vừa nghĩ ra một kế hoạch vĩ đại.

Một tiếng sau.

Hai anh em đã có mặt trước cửa nhà họ Hứa, trên tay xách đầy quà cáp.

Biết sao được.

Tôi thật sự không còn lựa chọn nào khác.

Anh tôi trả quá nhiều.

Tiền tiêu vặt mỗi tháng của tôi từ hai mươi nghìn tệ tăng thẳng lên một trăm nghìn tệ.

Một món hời như thế, ai mà từ chối cho nổi.

Tôi lập tức nhận lời.

"Anh cứ yên tâm, em nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ!"

Tôi chủ động bước lên gõ cửa.

Thế nhưng người ra mở cửa lại là một người đàn ông cao lớn, rắn rỏi.

"Cô tìm ai?"

Anh ta khoanh tay trước ngực, tựa vào khung cửa.

Đuôi mắt hơi rũ xuống, dù chẳng hề nổi giận vẫn tạo cho người khác cảm giác áp lực vô hình.

Tôi vô thức lùi lại, nép sát vào sau lưng anh trai.

"Anh à, có phải mình đến nhầm nhà rồi không?"

"Chị dâu xinh đẹp của em đâu rồi, sao lại biến thành một ông chú da ngăm, thô ráp thế này?"

Người đàn ông nghe thấy lời tôi thì thầm thì khẽ nhướng mày, quay sang nhìn.

Vết sẹo trên xương mày càng hiện rõ hơn.

Tôi sợ đến mức lập tức ngậm chặt miệng.

Anh trai nhận ra đối phương, vội vàng bước lên với vẻ mặt chân thành.

"Anh Hứa, chào anh. Tôi là Lê Thù, bạn trai của Liên Sương."

"Hôm nay tôi đến chỉ muốn tự mình nói vài lời với Liên Sương."

Đối phương đưa mắt nhìn anh tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy vẻ dò xét.

Gương mặt vẫn lạnh lùng như cũ.

"Liên Sương nói hai người đã chia tay."

Anh tôi cuống quýt giải thích:

"Giữa bọn tôi chỉ có chút hiểu lầm thôi."

"Đã chia tay thì đừng tiếp tục dây dưa nữa."

"Rầm."

Cánh cửa đóng lại còn nhanh hơn cả tốc độ tôi tiêu tiền.

Hai anh em cứ thế bị chặn bên ngoài.

Cả hành lang chìm vào im lặng.

Tấm lưng vốn luôn thẳng tắp của anh tôi chậm rãi cong xuống, trông như chỉ cần thêm một giây nữa thôi là sẽ bật khóc ngay tại chỗ.

Tôi vội vàng đỡ lấy anh.

"Anh, mình về thôi?"

Anh lắc đầu.

"Anh sẽ đợi đến khi Liên Sương chịu gặp anh."

Tôi hỏi:

"Nếu đợi mãi mà vẫn không gặp được thì sao?"

Anh ấy đáp với giọng đầy chắc chắn:

"Không đâu."

Tôi thật sự chẳng biết nên nói gì nữa.

Chỉ có thể thở dài.

"Anh đúng là một kẻ cuồng yêu."

"Cảm ơn em đã khen."

"…"

Anh tôi nghiêm túc nhìn tôi.

"Em gái à, em chưa từng gặp người khiến mình rung động, cũng chưa từng yêu ai, nên em sẽ không hiểu đâu."

Ai bảo tôi không hiểu?

Tôi còn hiểu rõ hơn bất kỳ ai.

Chỉ là tất cả những lời ấy, tôi chỉ âm thầm phản bác trong lòng.

Đúng lúc đó.

Bạn trai quen qua mạng bất ngờ gửi tin nhắn.

"Bé Ngữ Trì, giờ em đang làm gì vậy?"

error: Content is protected !!