Thứ bảy.
Một ngày nghỉ hiếm hoi.
Lần đầu tiên sau một thời gian dài, bố mẹ không đến công ty mà ở nhà xem chương trình thời sự.
Bản tin tài chính vừa kết thúc.
Màn hình nhanh chóng chuyển sang tin về một cuộc liên hôn giữa hai gia tộc khác trong giới.
Tôi và anh trai đưa mắt nhìn nhau.
Hai mươi năm lớn lên bên nhau khiến cả hai cực kỳ ăn ý.
Gần như cùng lúc đứng dậy.
"Con đi vệ sinh."
"Con đi nghe điện thoại."
"Hai đứa đứng lại."
Không ai đi nổi.
Bố ngoắc tay gọi.
"Lê Thù."
"Con hai mươi lăm tuổi rồi."
"Đến lúc phải nghĩ đến chuyện kết hôn."
"Phịch."
Anh trai lập tức quỳ xuống.
Một cú hành lễ chuẩn chỉnh.
"Bố."
"Mẹ."
"Con có người mình thích."
"Cô ấy tên Hứa Liên Sương."
"Đời này con chỉ cưới cô ấy."
Anh trai vừa dứt lời.
Tôi lập tức tiếp lời.
"Bố mẹ."
"Con cũng có người mình thích."
"Anh ấy tên Hứa Kinh Tiện."
"Con chỉ lấy anh ấy."
Lời vừa nói xong.
Mẹ lập tức chìa tay về phía bố.
Mỉm cười đầy đắc ý.
"Ông xã."
"Anh thua rồi."
"Mua túi cho em."
Tôi và anh trai cùng lúc ngơ ngác.
"…?"
Ý gì vậy?
Hai anh em chúng tôi bị đem ra cá cược sao?
Bố đẩy gọng kính.
Ánh mắt đầy bất lực.
"Dạo trước."
"Một đứa thì như ch/ết đi s/ống lại."
"Một đứa thì lúc kh/óc lúc cười."
"Bố còn tưởng hai đứa đã thông suốt rồi."
"Ai ngờ."
"Cả hai đều là đồ cuồng yêu."
"Hai người đều biết?"
Tôi kinh ngạc hỏi.
Bố bình thản đáp.
"Hai anh em nhà họ Hứa."
"Đều là người rất tốt."
Đôi mắt anh trai lập tức sáng rực.
"Ý bố là…"
"Hôn nhân và yêu đương là hai chuyện khác nhau."
"…"
Ngay sau đó.
Hai anh em thay nhau dùng đủ ba mươi sáu kế để thuyết phục bố mẹ.
Khổ nhục kế còn chưa kịp dùng.
Anh trai đã báo cho tôi một tin.
Bố mẹ tự mình đến nhà họ Hứa rồi.
Trước đây tôi từng đến một lần.
Nên vẫn nhớ rõ địa chỉ.
Vừa gõ cửa.
Kinh Tiện đã chậm rãi bước ra mở cửa.
Không hiểu vì sao.
Trong lòng tôi lập tức dâng lên một linh cảm chẳng lành.
"Trong nhà có ai vậy?"
"Một vị khách rất quan trọng."
Tôi không kịp nghĩ ngợi.
Lập tức lao thẳng vào trong.
Quả nhiên.
Vị khách quan trọng ấy.
Chính là mẹ tôi.
Chỉ trong nháy mắt.
Hàng trăm tình tiết cẩu huyết trong tiểu thuyết đồng loạt hiện lên trong đầu.
Tôi như gặp phải kẻ địch lớn.
Lập tức đứng chắn trước mặt Kinh Tiện.
Lớn tiếng hét.
"Mẹ!"
"Con không đồng ý!"
"Mẹ."
"Xin mẹ đừng chia rẽ bọn con."
"Kinh Tiện."
"Mẹ em cho anh bao nhiêu tiền."
"Em trả anh gấp đôi."
"Đừng rời xa em!"
"…"
Mẹ tức đến mức gân xanh trên trán giật liên hồi.
Một tay đỡ trán.
Khẽ thở dài.
"Đúng là anh em ruột."
"Giống nhau như đúc."
"Cái gì cơ?"
Mẹ cố nhịn để không trợn mắt.
Xách chiếc túi Hermès Kelly da vân màu cam mới mua.
Kiêu ngạo xoay người rời đi.
Toàn bộ màn đối đầu.
Chưa đầy một phút.
Tôi đứng ngây người tại chỗ.
Cho đến khi Kinh Tiện giải thích.
Tôi mới biết.
Hóa ra bố mẹ hoàn toàn không có ý định chia rẽ chúng tôi.
Ngược lại.
Họ đã nhượng bộ.
Bố mẹ cho anh trai ba năm.
Để tự mình chứng minh năng lực.
Giành lấy vị trí người thừa kế.
Nếu không làm được.
Thì phải ngoan ngoãn đi liên hôn.
Còn với tôi và Kinh Tiện.
Điều kiện lại được nới lỏng hơn.
Chúng tôi có năm năm.
Năm năm để cùng nhau trưởng thành.
Trong khoảng thời gian ấy.
Kinh Tiện phải xây dựng sự nghiệp ô tô của riêng mình.
Còn tôi.
Phải chăm chỉ học hành.
Thi đậu cao học.
Sau khi tốt nghiệp sẽ vào công ty hỗ trợ anh trai quản lý công việc.
Chỉ cần một trong hai người tụt lại phía sau.
Bố mẹ sẽ không đồng ý để chúng tôi tiếp tục ở bên nhau.
Đó vừa là thử thách.
Cũng là sự nhượng bộ lớn nhất của họ.
Có thể vượt qua hay không.
Đều phụ thuộc vào chính chúng tôi.
Kinh Tiện nhẹ nhàng an ủi.
"Anh sẽ không để em thất vọng."
Nhưng người khiến tôi lo lắng nhất.
Lại chính là bản thân mình.
Thành tích của tôi vốn không tốt.
Đại học cũng chỉ vừa đủ điểm đậu.
Đến cả chuyên ngành cũng là may mắn mới có được.
"Em sợ mình không thi đậu cao học."
"Có Liên Sương mà."
"Anh sẽ nhờ em ấy phụ đạo cho em."
"Nhưng…"
"Hình như anh trai em vẫn chưa theo đuổi lại được chị ấy."
"Không sao."
"Em là chị dâu tương lai của em ấy mà."
"Nếu chị Liên Sương biết."
"Có đ/ánh em không?"
"Chắc là không."
"Tại sao?"
"Vì em ấy sẽ đ/ánh anh trai em."
"Hahahahahaha…"
…
Đêm khuya yên tĩnh.
Hai người khẽ tựa vào nhau.
Thì thầm những lời chỉ có đối phương mới nghe thấy.


