5

Mẹ Trần Vũ ôm chặt lấy chân mẹ tôi, nước mắt nước mũi giàn giụa, nghẹn ngào:

“Nhưng dù sao nó cũng là người lớn lên bên cạnh con mà! Xem như nể tình bao năm đi, cầu xin con, chỉ cần nói với cảnh sát rằng đó chỉ là trò đùa, là con tự nguyện, có được không?”

Tôi tự nguyện?

Tôi nhìn khuôn mặt méo mó vì tư lợi của bà ta, trong lòng chỉ thấy ghê tởm đến cực điểm.

Bố mẹ tôi không thèm cho họ một sắc mặt tử tế, chỉ lạnh lùng đóng sầm cửa lại, mặc kệ họ khóc lóc thảm thiết bên ngoài.

Kiếp trước, chính đôi vợ chồng này là những người đầu tiên phủi sạch quan hệ với tôi khi sự việc xảy ra, thậm chí vì muốn bảo vệ danh tiếng con trai mình mà còn bịa đặt ra câu chuyện rằng tôi “phẩm hạnh không ra gì”, dụ dỗ con trai họ, hủy hoại cả cuộc đời cậu ta.

Đối với những kẻ như thế, tôi không bao giờ có thể mềm lòng một lần nữa.

Ba ngày sau, kỳ thi đại học diễn ra đúng lịch.

Tôi bước vào phòng thi với tâm trạng tĩnh lặng chưa từng có.

Không còn gánh nặng tâm lý, không còn những tổn thương tinh thần vắt kiệt sức lực, não tôi lúc này rõ ràng như một cỗ máy chính xác.

Những đề thi từng quen thuộc bỗng trở nên đơn giản, sáng tỏ đến không ngờ.

Cuối cùng, khi kết quả được công bố.

Tôi với điểm số tuyệt đối, áp đảo hoàn toàn, một mình chiếm lĩnh ngôi vị thủ khoa toàn tỉnh.

Vinh quang lẽ ra thuộc về Trần Vũ.

Hoặc nói đúng hơn, là thuộc về tôi ở kiếp trước.

Nay, tôi đã dùng tư thế kiêu hãnh nhất, đích thân giành lấy và nắm giữ.

Còn tên Trần Vũ và Lâm Tư Dao, từ nay về sau, vĩnh viễn biến mất khỏi tầm mắt của tất cả mọi người.

Sự sụp đổ của họ đến quá nhanh, quá triệt để.

Giống như hai chùm pháo hoa rực rỡ bị đốt cháy vào đúng khoảnh khắc huy hoàng nhất — nổ tung, rực rỡ, rồi tan biến thành lớp tro tàn lạnh lẽo rải khắp mặt đất.

Ngày điền nguyện vọng đại học, tôi không chọn ngôi trường danh tiếng ở miền Nam mà kiếp trước tôi và Trần Vũ đã từng cùng nhau hẹn ước.

Nơi đó chứa đựng quá nhiều giấc mơ ngây ngô và ngu ngốc của tôi.

Tôi chọn Bắc Kinh.

Chọn một ngôi trường danh giá nhất Trung Quốc, là nơi xa quê nhất, cũng là nơi xa quá khứ nhất.

Tôi nghĩ, đã đến lúc phải hoàn toàn nói lời tạm biệt với những năm tháng tăm tối ấy.

Chiều hôm ấy, khi tôi vừa nộp xong nguyện vọng, nắng chiều thật đẹp.

Tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ — hiện thị là từ Bắc Kinh.

Là Tạ Kinh Từ.

“Chúc mừng, thủ khoa toàn tỉnh.”

Giọng cậu ấy vẫn lạnh như thường, nhưng qua đầu dây điện thoại, tôi như nghe được một tia ý cười rất khẽ, rất nhẹ.

Chúng tôi hẹn gặp tại một quán cà phê yên tĩnh gần trường.

Đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp riêng sau “chuyện đó”.

Cậu nói, cậu cũng chọn Bắc Kinh.

Chúng tôi cùng trường đại học, nhưng khác khoa.

Cậu bảo, nguyện vọng đó đã định sẵn từ trước cả khi gặp tôi.

Tôi hỏi cậu:

“Hôm đó ở con hẻm sau trường, vì sao cậu lại đưa tay ra giúp tôi?”

Cậu khuấy tách cà phê, im lặng thật lâu.

Sau đó, cậu kể cho tôi nghe một câu chuyện — thuộc về kiếp trước — mà tôi chưa từng hay biết.

Cậu nói, kiếp trước, cậu chuyển đến trường chúng tôi vào học kỳ hai lớp 12, từ thủ đô Bắc Kinh.

Cậu sống khép kín, không thích giao tiếp, giống như một chiếc bóng trầm lặng, âm thầm quan sát mọi thứ xung quanh.

Cậu từng tận mắt thấy Lâm Tư Dao cùng đám bạn thay nhau bắt nạt tôi như thế nào.

Từng thấy Trần Vũ vừa hưởng thụ sự quan tâm của tôi, vừa dùng ngôn từ thao túng tinh thần để khống chế tôi ra sao.

Cậu từng gửi thư tố cáo nặc danh vào hòm góp ý của trường, nhưng đều rơi vào im lặng, không chút hồi âm.

Ngày thi đại học hôm đó, cậu cũng nhìn thấy những bức ảnh ghê tởm ấy.

Khi tất cả mọi người xa lánh, xì xào, chỉ có cậu, cảm thấy phẫn nộ đến tột cùng, và nỗi buồn sâu sắc lạnh thấu xương.

Sau đó, tôi đã nhảy lầu.

Cậu nói, cậu là người đầu tiên có mặt ở hiện trường.

Cậu đã thấy thi thể tôi vỡ vụn, thấy đôi mắt mãi mãi không thể mở lại — đôi mắt tràn ngập tuyệt vọng.

Sau này, chính cậu đã dùng thế lực của gia đình mình ở Bắc Kinh để âm thầm xử lý đám lưu manh kia.

Cậu cũng là người âm thầm gửi những tội lỗi của Trần Vũ và Lâm Tư Dao cho đối thủ thương mại của gia đình họ, khiến họ nếm trải sự sụp đổ trước khi kịp ăn mừng chiến thắng.

“Chỉ tiếc là, lúc đó, cậu đã không còn ở đây nữa.”

Tạ Kinh Từ nhìn tôi.

Lần đầu tiên, trong đôi mắt vốn lạnh lùng ấy, hiện lên một tầng sương mỏng, màu đỏ.

“Cho nên, ở kiếp này, khi tớ thấy cậu lần nữa, tớ đã nói với chính mình…”

Cậu dừng lại, giọng nói khàn khàn nhưng chắc nịch:

“Kiếp trước, tớ đến quá muộn… chỉ có thể làm người báo thù thay cậu.”

“Nhưng kiếp này, tớ muốn đến sớm hơn… để làm người bảo vệ cậu.”

Tôi sững người nhìn cậu, trong lòng trào dâng hàng vạn cảm xúc.

Hóa ra, vào những ngày tháng tăm tối nhất, tuyệt vọng nhất của tôi, ở một góc khuất nào đó, từng có một người đã lặng lẽ khóc vì tôi, đứng về phía tôi, làm mọi điều vì tôi.

Tôi nhìn cậu, cuối cùng không nhịn được hỏi:

“Tại sao… cậu lại đối xử với tớ tốt như vậy?”

Cậu nhìn tôi, im lặng vài giây, rồi nhẹ nhàng đáp một câu khiến tôi lập tức rưng lệ:

“Bởi vì… chúng ta là cùng một loại người.

Chúng ta… đều từng bị cả thế giới vứt bỏ.”

Cuối cùng, Trần Vũ và Lâm Tư Dao đã phải trả giá đắt cho những tội ác của mình.

Nghe nói, Trần Vũ vì không chịu nổi cú sốc từ đỉnh cao rơi xuống vực thẳm, tinh thần hoàn toàn sụp đổ, bị bố mẹ đưa về quê chăm sóc.

Suốt ngày sống vật vờ, như kẻ mất hồn — hoàn toàn suy sụp.

Còn nhà họ Lâm cũng nhanh chóng lụi bại sau khi cha của Lâm Tư Dao đổ bệnh và hàng loạt bê bối thương mại bị phanh phui.

Gia đình họ biến mất không chút tăm tích khỏi giới thượng lưu trong thành phố.

Bọn họ, giống như hai ngôi sao tàn lụi bị tôi tự tay bóp tắt — từng vụt sáng thoáng qua cuộc đời tôi, rồi cuối cùng, chìm vào tĩnh lặng vĩnh hằng.

Còn cuộc đời của tôi, mới thực sự bắt đầu.

Tôi và Tạ Kinh Từ cùng đến Bắc Kinh — thành phố chất chứa biết bao khát vọng và ước mơ.

Trong khuôn viên đại học hoàn toàn mới, tôi không còn là Hứa Tinh Nguyện phải giấu đi ánh sáng của chính mình, không còn là cô gái sống dựa vào sắc mặt người khác.

Tôi cắt bỏ mái tóc dài đã giữ nhiều năm, thay bằng kiểu tóc ngắn gọn gàng, cả con người toát lên sự tự tin và rạng rỡ chưa từng có.

Tôi gia nhập phòng thí nghiệm vật lý hàng đầu cả nước, mặc sức phát huy tài năng của mình.

Chẳng bao lâu, tôi đã trở thành học trò cưng của giáo sư hướng dẫn, tham gia vào nhiều dự án trọng điểm cấp quốc gia.

Tạ Kinh Từ cũng không can thiệp quá sâu vào cuộc sống của tôi.

Cậu ấy chỉ giống như một người bảo vệ thầm lặng và mạnh mẽ, luôn có mặt kịp thời khi tôi cần.

Cậu sẽ giữ sẵn cho tôi chỗ ngồi có nắng đẹp nhất ở thư viện.

Khi tôi thức đêm làm việc với một mô hình thí nghiệm phức tạp, cậu sẽ mang đồ ăn đêm và cà phê nóng đứng chờ dưới toà nhà.

Lúc tôi rối bời vì một đề tài học thuật khó nhằn, cậu sẽ lặng lẽ đưa cho tôi một bản tài liệu mới nhất được dịch từ tạp chí khoa học quốc tế, do chính tay cậu biên soạn.

Mối quan hệ giữa chúng tôi dần ấm lên theo cách lặng thầm mà sâu sắc — như có một sợi dây vô hình gắn kết lấy cả hai.

Mùa hè sau năm nhất, chúng tôi sóng bước bên hồ Vị Minh.

Gió chiều dịu dàng thổi bay mái tóc ngắn của tôi, mang theo hương sen nhè nhẹ.

Tôi nhìn mặt hồ lấp lánh sóng nước, và bóng tháp Bác Nhã phía xa, lòng bình yên lạ thường.

Tôi khẽ hỏi cậu:

“Tạ Kinh Từ, sau này cậu có dự định gì không?”

Cậu dừng bước, quay lại, dưới ánh trăng sáng vằng vặc, chăm chú nhìn tôi.

Trong mắt cậu, như chứa cả một dải ngân hà lấp lánh, rực rỡ đến ngỡ ngàng.

Cậu không trả lời ngay, mà hỏi lại tôi:

“Tinh Nguyện, cậu có tin vào ánh sáng không?”

Tôi ngẩn ra, nghi hoặc nhìn cậu.

Cậu lại mỉm cười — nụ cười đầu tiên tôi từng thấy nơi cậu rạng rỡ đến thế, như thể làm tan chảy cả một mùa đông lạnh giá.

Cậu đưa tay ra, giọng nhẹ nhàng mà kiên định, như một lời thề trang trọng:

“Trước đây thì không. Nhưng bây giờ… tớ nghĩ, trong tất cả dự định của mình, từng bước một… đều có cậu.

Cậu… chính là ánh sáng của tớ.”

Tôi nhìn bàn tay cậu đưa ra, nhìn bầu trời sao trong mắt cậu — cuối cùng, cũng nở một nụ cười.

Tôi đặt tay mình thật vững chắc, vào lòng bàn tay cậu.

Ừ.

Lần này, chúng tôi nhất định sẽ có một tương lai rực rỡ.

Chúng tôi… nhất định sẽ trở thành ánh sáng của nhau.

–Hết–

error: Content is protected !!