5

Hà Lộ nhếch môi, giọng đầy khinh thường:

“Chỉ là một cuộc gọi lừa đảo thôi, cần gì phải gấp như thế? Chúng ta leo được nửa đường rồi , giờ mà xuống thì quá phí công.”

Thịnh Đình Đình lườm cô ta một cái, không thèm kiêng nể:

“Ai bảo cậu xuống? Cậu muốn làm gì thì cứ làm .”

Hà Lộ bị nghẹn họng, mặt tái xanh, tức giận bỏ đi trước một mình .

Lê Uyên nhìn tôi chằm chằm, định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn im lặng.

Thịnh Đình Đình kéo tay tôi :

“Đây là cuộc gọi từ Bắc Đại đấy! Quan trọng hơn bao nhiêu lần so với leo núi! Ngọc Long Tuyết Sơn lúc nào cũng có thể leo, tớ xuống núi cùng cậu !”

Sau đó, cô ấy quay sang Trần Phi Bạch và Lý Hạc Minh:

“Hai cậu muốn tiếp tục leo thì cứ đi nhé, tớ ở với Thanh Thanh là được .”

Lý Hạc Minh bình thản đáp:

“Tớ từng đến đây rồi , không sao cả. Để tớ đi cùng cô ấy , hai cậu cứ chơi tiếp đi .”

Thịnh Đình Đình vỗ trán, giật mình nói :

” Đúng rồi ! Phải để cậu đi cùng Thanh Thanh mới đúng! Đầu óc tớ thiếu oxy đến lú lẫn rồi ! Vậy hai người đi đi !”

Lý Hạc Minh quay sang tôi , giọng điệu tự nhiên nhưng kiên quyết:

“Đi thôi, xuống núi nào.”

“Không, tôi không xuống!”

Tôi hít một hơi oxy thật sâu, nghiến răng nói :

” Tôi phải tiếp tục leo! Chẳng phải chỉ là Bắc Đại thôi sao ? Không sao , phía sau còn có Thanh Hoa nữa mà!”

Lý Hạc Minh đứng khựng lại trong vài giây, nhìn tôi như nhìn sinh vật ngoài hành tinh.

Sau đó, cậu ta bật cười :

“Được thôi, cậu giỏi. Thật sự không xuống à ?”

Tôi kiên định lắc đầu:

“Không xuống!”

Lý Hạc Minh giơ tay ra :

“Vậy thì, tôi kéo cậu lên.”

Không chần chừ, tôi nhanh chóng nắm c.h.ặ.t t.a.y cậu ta .

Lý Hạc Minh siết c.h.ặ.t t.a.y tôi , đầu ngón tay nhẹ nhàng ma sát lên mu bàn tay tôi .

… Cảm giác này còn khó chịu hơn cả thiếu oxy.

Cuối cùng, sau bao vất vả, chúng tôi cũng lên đến đỉnh.

Tôi mở điện thoại ra xem xuất hiện một loạt các cuộc gọi nhỡ.

Ngoài số điện thoại ban nãy tự xưng là tổ tuyển sinh Bắc Đại, còn có một số lạ khác.

Thịnh Đình Đình ôm mặt hét lên:

“Xong rồi xong rồi ! Lẽ nào leo một ngọn núi mà lỡ mất cả Bắc Đại lẫn Thanh Hoa?!”

Những người xung quanh nghe thấy đều tò mò quay lại nhìn .

Hà Lộ đứng bên cạnh, cười khẩy:

“Mấy bọn lừa đảo bây giờ cũng kiên trì thật đấy.”

Sau khi leo xong Ngọc Long Tuyết Sơn, chuyến du lịch của chúng tôi cũng chạm đến hồi kết.

Buổi tối cuối cùng, cả nhóm cùng nhau ăn lẩu nấm để kết thúc hành trình.

Trong suốt bữa ăn, Hà Lộ cứ liên tục hậm hực với Lê Uyên, nói rằng cô ta không thích ăn nấm.

Lê Uyên mất kiên nhẫn, lạnh lùng đáp:

“Cậu không muốn ăn thì đi ăn cái khác đi .”

Hà Lộ bị nói đến mức mắt đỏ hoe, môi mím chặt, nhưng không dám nói gì thêm.

Thịnh Đình Đình ghé sát tai tôi , nhỏ giọng cười khẽ:

“Đáng đời.”

Tôi gật đầu, tiếp tục tập trung ăn uống.

Lúc tôi đang vui vẻ nhấm nháp miếng nấm thì điện thoại của Lý Hạc Minh đổ chuông.

Đầu dây bên kia tự xưng là tổ tuyển sinh của Đại học Bắc Kinh.

Cậu ta bình tĩnh nghe máy, trò chuyện rất lịch sự.

Đến cuối cuộc gọi, cậu ấy bỗng hỏi đối phương:

“Hôm nay các anh có gọi cho một nữ sinh trường bọn em không ?”

“Tên là Thẩm Thanh.”

“Lúc đó cô ấy đang leo Ngọc Long Tuyết Sơn, nên sóng yếu không nghe rõ. Giờ cô ấy đang tiếc nuối lắm đây.”

Tôi vừa ăn nấm vừa nghe , kết quả bị nóng bỏng cả lưỡi.

Không lâu sau khi Lý Hạc Minh kết thúc cuộc gọi, điện thoại của tôi lại vang lên.

Bên kia giọng nói thân thiện và nhiệt tình, cẩn thận giới thiệu về trường học và các ngành mũi nhọn của họ.

Cuộc trò chuyện kết thúc, Thịnh Đình Đình ôm chầm lấy tôi , vừa hét vừa nhảy nhót:

“Trời ơi Thanh Thanh! Cậu và Lý Hạc Minh đều là thần tiên! Hai người đúng là siêu cấp giỏi!”

Nhân viên phục vụ đi ngang qua, lịch sự nhắc nhở chúng tôi nên đợi nấm chín hoàn toàn rồi mới ăn.

Lúc này Thịnh Đình Đình mới miễn cưỡng bình tĩnh lại .

Hà Lộ ngồi bên cạnh hừ lạnh, giọng điệu đầy châm chọc:

“Các cậu chắc chứ? Lỡ là lừa đảo thì sao ? Bây giờ bọn lừa đảo có kỹ thuật lắm, đừng có cả tin quá.”

Không ai thèm quan tâm cô ta .

Bỗng nhiên, Lê Uyên nhìn chằm chằm vào tôi , biểu cảm phức tạp, như muốn nói gì đó nhưng lại do dự.

Cuối cùng, cậu ta mở miệng:

“Tại sao cậu không nói với tớ là cậu không thi trượt?”

Tôi nhíu mày:

“Tại sao tớ phải nói với cậu ?”

Lê Uyên cắn răng:

“Cậu nên giải thích với tớ.”

Tôi bật cười , từng chữ từng chữ, chậm rãi nói :

“Cậu. Không. Xứng. Để tớ giải thích.”

Lê Uyên c.h.ế.t sững, há miệng nhưng không thể thốt ra bất cứ lời nào.

Đúng lúc này , điện thoại của Lý Hạc Minh lại vang lên.

Đầu dây bên kia : “Chào em, bọn anh là tổ tuyển sinh của Đại học Thanh Hoa.”

Ngày hôm sau khi trở về, điểm thi chính thức được công bố.

Giáo viên chủ nhiệm thông báo rằng đây sẽ là lần cuối cùng công khai bảng xếp hạng trong lớp, ai muốn xem có thể đến trường.

Tôi không có hứng thú với thứ hạng của mình –chỉ đơn giản là muốn biết Hà Lộ được bao nhiêu điểm.

Vậy nên, tôi lại chạy đến trường.

Khi tôi đến nơi, trong lớp đã có khá nhiều bạn học tụ tập.

Vừa nhìn thấy tôi , giáo viên chủ nhiệm lập tức cười rạng rỡ, khuôn mặt đầy nếp nhăn giãn ra , nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi :

“Thẩm Thanh! Hôm tiệc mừng con không đến, làm thầy lo muốn chết! Ai ngờ con lại thi tốt đến vậy ! Đứa nhỏ này , sao lại kín tiếng thế hả?!”

Cả lớp lập tức xôn xao.

“Thầy ơi! Cuối cùng Thanh Thanh được bao nhiêu điểm vậy ?”

Giáo viên chủ nhiệm cố tình giữ bí mật, cười nói :

“Chờ lát nữa tự xem đi , điểm cao đến mức có thể dọa c.h.ế.t các em đấy!”

Tôi đứng một bên, vừa nghe vừa quan sát phản ứng xung quanh.

Có người bắt đầu xì xào bàn tán:

“Không phải chứ? Thanh Thanh thi tốt thế mà Hà Lộ còn cứ nói cô ấy thi kém?”

” Đúng rồi , có hơi mất mặt không ? Lúc đó Hà Lộ nói Thanh Thanh thi rất tệ, nhưng nghĩ lại thì từ khi nào Thanh Thanh từng thất bại?”

Trong tiếng bàn tán xôn xao, Hà Lộ cứng đờ ngồi im trong lớp, mặt mày tái nhợt.

Giáo viên chủ nhiệm nhanh chóng công bố bảng xếp hạng và điểm số của cả lớp.

Tôi nhìn lên đầu danh sách, thấy tên mình vững vàng đứng ở vị trí cao nhất.

Không nhịn được , tôi khẽ mỉm cười .

Kéo mắt nhìn xuống…

–Hà Lộ ở vị trí cuối cùng.

Tôi hơi nhướn mày. Thành tích của cô ta bình thường đâu đến mức này .

Tôi liếc qua điểm số môn toán chỉ được hơn 80 điểm.

Ở lớp chọn này , điểm số này thực sự thấp đến đáng sợ.

Hà Lộ cắn chặt môi, sắc mặt khó coi, nghiến răng nhìn tôi :

“Cậu thật là giả tạo.”

“Hả?” Tôi nhướng mày nhìn cô ta .

“Cậu đã nói với tôi là đề toán rất khó!” Cô ta siết chặt nắm tay, giọng run run vì tức giận. “Thế mà cậu lại được điểm tối đa!”

Tôi thản nhiên cười :

“Thật ra , bây giờ nghĩ lại , tôi cũng có chút hối hận vì đã nói như vậy .”

“Lẽ ra tôi nên nói thật với cậu rằng tôi thấy đề toán quá dễ.”

Thịnh Đình Đình đứng bên cạnh hừ lạnh, khoanh tay nói :

“Thanh Thanh là do tốt bụng muốn an ủi cậu thôi. Không biết tốt xấu lại còn trách ngược lại người ta , đúng là nực cười .”

Hà Lộ mặt đỏ bừng, cúi đầu gục xuống bàn khóc .

Sau khi xem xong kết quả, tôi đi sang lớp bên cạnh tìm Lý Hạc Minh.

Bảng xếp hạng toàn khối vẫn chưa công bố, tôi muốn biết cậu ta được bao nhiêu điểm.

Nhưng chưa kịp bước vào , Lê Uyên đã chặn tôi lại .

Giọng cậu ta khẽ trầm xuống:

“Chúc mừng cậu .”

Tôi hứng thú nhìn cậu ta , giọng điệu đầy vẻ giễu cợt:

” Tôi còn tưởng cậu sẽ không bao giờ tìm tôi nữa cơ đấy.”

Ánh mắt Lê Uyên sáng lên, như thể vừa thấy được một tia hy vọng:

“Sao lại thế được ? Trong lòng tớ, cậu vẫn là người quan trọng nhất. Chỉ là chúng ta trước đây có chút hiểu lầm…”

Tôi thẳng thừng ngắt lời, mỉm cười châm chọc:

“Không ngờ da mặt cậu dày đến vậy .”

“Hà Lộ mới là người thi trượt, có lẽ cô ta phải học lại một năm rồi . Vậy bây giờ cậu tính sao đây? Không có cô ta bên cạnh yêu đương với cậu nữa rồi . Hay là cậu qua mà chất vấn cô ta đi , hỏi cô ta tại sao lại thi trượt?”

Mặt Lê Uyên lúc đỏ lúc trắng, đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, không thốt lên được một lời.

Tôi không muốn phí thêm thời gian với cậu ta nữa, quay người bước tới cửa lớp 2, lớn giọng gọi:

“Lý Hạc Minh!”

Trong lớp, Lý Hạc Minh lập tức ngẩng đầu, vừa nghe thấy tiếng tôi , cậu ta cười tươi rói rồi chạy thẳng ra ngoài.

Phía sau , đám con trai trong lớp cậu ta đồng loạt trêu chọc:

“Nhìn cậu ta kìa, cứ như cún con thấy chủ vậy !”

Lý Hạc Minh tổng điểm thấp hơn tôi 5 điểm.

Cậu ta không phục chút nào, cứ lẩm bẩm mãi rằng lên đại học nhất định phải vượt qua tôi .

Tôi cười trêu:

“Cậu cứ nằm mơ đi .”

Lý Hạc Minh chống cằm, nghiêm túc nói :

“Để có thể thắng cậu , tớ quyết định tạo cho cậu một chút áp lực trong cuộc sống.”

Tôi tò mò:

“Áp lực gì cơ?”

Cậu ta nhướng mày, cười nham hiểm:

“Ví dụ như… khiến cậu có một cậu bạn trai siêu cấp đẹp trai chẳng hạn.”

Tôi giả vờ ngẫm nghĩ:

“Ồ? Cậu định mai mối cho tớ à ?”

Lý Hạc Minh nhếch môi, cười nhẹ:

“Giới thiệu chính mình thì sao ?”

Tôi không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng.

Sau khi điểm thi đại học được công bố, ảnh chụp của các thủ khoa tỉnh trên cả nước bắt đầu lan truyền trên mạng.

Và rồi … tôi lại nổi tiếng lần nữa.

error: Content is protected !!