7

“Tên khốn này có bị điên không ? Sao dám phản bội Thẩm Thanh?!”

Bạn cậu ta giải thích:

“Cũng không hẳn là phản bội đâu , dù sao hai người họ cũng chưa chính thức bên nhau , chỉ là quan hệ có chút mập mờ.”

Bạn cậu ta rất rõ cậu muốn nghe gì.

Lý Hạc Minh im lặng.

Cảnh tượng đầu tiên hiện lên trong đầu cậu ta không phải là nụ hôn của Lê Uyên.

Mà là..

Khoảnh khắc sau kỳ thi cuối cùng, Thẩm Thanh vừa bước ra khỏi phòng thi, lau nước mắt.

Cậu ta không thể không tự hỏi.

“Không lẽ… cô ấy khóc là vì tên khốn đó sao ?”

Dù cả mạng internet đều đồn rằng cô ấy thi trượt, nhưng Lý Hạc Minh hoàn toàn không tin.

Vậy nên, vào ngày chụp ảnh tốt nghiệp, Lý Hạc Minh quyết định… không nhịn nữa.

Cậu ta chờ ngày này đã lâu.

Đợi mãi, cuối cùng cũng đợi được khoảnh khắc này .

Hôm nay, cậu ta sẽ làm tất cả những gì trước giờ chưa dám làm :

Nói chuyện với Thẩm Thanh thật nhiều.

Tìm mọi cơ hội để tương tác với cô ấy .

Kiếm bằng được số liên lạc của cô ấy .

Sau đó, nhắn tin cho cô ấy điên cuồng.

Và cậu ta đã thành công.

Sau khi chụp ảnh tốt nghiệp xong, về đến nhà, Lý Hạc Minh mở điện thoại ra .

Trong máy ảnh đầy ắp hình của Thẩm Thanh.

Nhìn kiểu gì cũng thấy đẹp mê mẩn.

Cậu ta ngồi ngắm từng tấm một, mãn nguyện như thể vừa trúng số độc đắc.

Sau khi chiêm ngưỡng xong, cậu ta mở WeChat, nhắn tin cho Trần Phi Bạch:

“Này, hè này cậu định làm gì?”

Thực ra , Lý Hạc Minh và Trần Phi Bạch không quá thân .

Bọn họ học cùng lớp, nhưng từ trước đến nay không chơi chung.

Lý do đơn giản:

Vì thỉnh thoảng Trần Phi Bạch hay chơi bóng rổ với Lê Uyên.

Mà cậu ta không thích những ai thân với Lê Uyên.

Nhưng …

Ai mà ngờ được cái tên này lại cưa đổ được bạn thân của Thẩm Thanh chứ?

Cậu ta cần phải tạo quan hệ tốt với hắn .

Cậu ta cần một nằm vùng trong hội bạn thân của cô ấy .

Không lâu sau , Trần Phi Bạch nhắn lại :

“Tớ định đi du lịch tốt nghiệp với bạn gái và mấy người bạn, qua Vân Nam chơi.”

Lý Hạc Minh: “Cậu cũng được đấy nhỉ? Bạn gái cậu là cô nàng tóc ngắn, mắt to lớp 1 phải không ?”

Trần Phi Bạch gửi một icon cười ngu:

” Đúng , cô ấy tên là Thịnh Đình Đình.”

Lý Hạc Minh: “Cậu đi du lịch với bạn gái mà còn rủ theo bạn bè à ?”

Trần Phi Bạch: “Tớ đâu có rủ, là bạn gái tớ đòi dẫn bạn thân cô ấy đi ! Cô ấy nói dù có dẫn tớ hay không , vẫn phải đi cùng bạn thân .”

Lý Hạc Minh nhướng mày, khoé môi nhếch lên:

“Ba người à ?”

Trần Phi Bạch: “Còn có Lê Uyên nữa, cậu ta học lớp bên cạnh.”

Nụ cười trên môi Lý Hạc Minh lập tức biến mất.

“Ồ, ra vậy .”

Cậu ta giả vờ không quan tâm, nhưng sau đó lặng lẽ moi thêm thông tin về chuyến đi của bọn họ từ ngày bay, chuyến bay, lịch trình sơ bộ.

Sau khi nắm được toàn bộ, cậu ta mở nhóm chat với đám anh em của mình , quăng vào một tin nhắn:

“Này, có ai muốn đi Vân Nam chơi không ?”

Nhóm chat bùng nổ:

“Wuhuuuu! Đi chứ, đi đi đi !”

Tại sân bay, vừa bước vào phòng chờ, cậu ta đã thấy Thẩm Thanh và nhóm bạn của cô ấy .

Và rồi , tầm mắt của cậu ta dừng lại ở một người đứng bên cạnh Lê Uyên một cô gái.

Hà Lộ.

Trong một giây, Lý Hạc Minh suýt không kiềm chế được nụ cười hả hê.

Cậu ta phấn khích đến mức bật thốt:

“Ván này chắc rồi .”

Anh em đi cùng bối rối:

“Cái gì chắc?”

Lý Hạc Minh lập tức chỉnh đốn thái độ, nghiêm túc quay sang nhìn ra cửa sổ:

“Máy bay bay ổn định quá, cậu nhìn kìa, ngoài kia trời xanh nắng đẹp , máy bay cất cánh cũng rất ổn định.”

Anh em: “???”

“Thằng điên này , nói chuyện gì mà lạ lùng thế?”

Nhưng Lý Hạc Minh vẫn giữ nụ cười đắc ý, từ tốn lấy mũ và kính râm ra đeo vào .

Cậu ta chờ một thời cơ hoàn hảo để xuất hiện trước mặt Thẩm Thanh.

Dù sao , cậu đã chờ suốt ba năm, chẳng lẽ còn không chờ nổi một lúc?

Rất lâu trước khi chọn ngành học, Thẩm Thanh đã thảo luận với mẹ về việc này .

Mẹ cô nói :

“Con chỉ cần suy nghĩ xem mình muốn học gì nhất, không cần bận tâm đến chuyện kiếm tiền sau này . Mẹ làm việc vất vả cũng chỉ để con có thể tự do và hạnh phúc.”

Thẩm Thanh gật đầu, kiên định trả lời:

“Con muốn học y. Chữa bệnh cứu người là một điều rất có ý nghĩa, và con muốn biến nó thành sự nghiệp cả đời.”

Vậy nên, khi Lý Hạc Minh hỏi cô định học ở đâu , cô không chút do dự trả lời:

“Học viện Y khoa Hiệp Hòa Bắc Kinh.”

Cậu ta nhướn mày:

“Cậu muốn học y à ?”

Cô gật đầu chắc nịch.

Cậu ta “ồ” một tiếng, sau đó nói :

“Tớ muốn học hàng không vũ trụ. Chú tớ bảo Bắc Hàng (Đại học Hàng không và Du hành vũ trụ Bắc Kinh) là lựa chọn tốt nhất.”

Thẩm Thanh hơi nghiêng đầu:

“Bắc Hàng? Hai trường này cách xa nhau không ?”

Vừa hỏi xong, cô mở điện thoại lên tra bản đồ.

Lý Hạc Minh cười , tự tin nói :

“Yên tâm, dù có xa thế nào, tớ cũng có thể đến tìm cậu mỗi ngày.”

Thẩm Thanh mỉm cười :

“Tớ cũng sẽ đến tìm cậu .”

Lý Hạc Minh nhe răng cười ngốc nghếch, vẻ mặt hạnh phúc.

Nhưng hiện thực khác xa tưởng tượng.

Đừng nói là mỗi ngày gặp nhau , có những tháng bận đến mức còn chẳng thấy mặt nhau nổi một lần .

Trong hầu hết các trường hợp, người chủ động đi tìm người kia luôn là Lý Hạc Minh.

Nhưng có một lần , Thẩm Thanh chủ động đến tìm cậu ta trước .

Đó là sinh nhật của Lý Hạc Minh.

Cô muốn tạo bất ngờ cho cậu ấy , nên không nói trước .

Dựa vào thời khóa biểu của cậu ta , cô biết được giờ và địa điểm học của cậu ấy .

Thế là, cô xách theo một hộp bánh kem, đứng chờ dưới tòa giảng đường nơi cậu ta có tiết học.

Khi Lý Hạc Minh bước ra , bên cạnh cậu ta còn có mấy thằng bạn cùng phòng, khoác vai bá cổ nhau .

Lúc vừa thấy cô, cậu ta lập tức đơ người .

Nhưng ngay sau đó, cậu ta lập tức cười rạng rỡ, nhanh chóng chạy đến.

“Không phải cậu nói hôm nay có việc sao ?”

Thẩm Thanh bình tĩnh đáp:

“Việc của tớ là tổ chức sinh nhật cho bạn trai tớ.”

Đám bạn của Lý Hạc Minh đứng bên cạnh phát điên.

Chúng nó đập tay, la hét, ôm đầu gào thét:

“Tại sao chứ! Tại sao tớ lại FA! Tớ hận! Tớ hận quá!!!”

Lý Hạc Minh cười đến mức miệng sắp rách đến tận mang tai.

Cậu ta nắm tay Thẩm Thanh, hí hửng nói :

“Đi thôi! Tớ đưa cậu đi ăn đồ ngon!”

Nhưng Thẩm Thanh lại lắc đầu:

“Hôm nay không ăn ngoài đâu . Tớ đã đặt một phòng khách sạn rồi .”

Nụ cười trên mặt Lý Hạc Minh đông cứng.

Cậu ta mở to mắt, lắp bắp:

“K-khách… khách sạn?!”

Lý Hạc Minh đỏ bừng mặt, hạ giọng hỏi:

“Đi khách sạn làm gì vậy ?”

Thẩm Thanh bình thản đáp:

“Là nhà trọ gia đình, có bếp, tớ muốn tự nấu cơm cho cậu .”

“Ồ…”

Trên đường đến nhà trọ, hai người ghé vào một siêu thị gần đó để mua nguyên liệu nấu ăn.

Khi đẩy xe hàng, Lý Hạc Minh bỗng nhiên cảm thán một câu:

“Tớ muốn kết hôn quá.”

Thẩm Thanh người vốn luôn giữ bình tĩnh trong mọi tình huống thì suýt nữa bị sặc nước bọt.

Cô khẽ nghiêng đầu nhìn cậu , hỏi:

“Kết hôn với tớ à ?”

Lý Hạc Minh nghiến răng, trịnh trọng đáp:

“Không kết hôn với cậu thì kết hôn với ai?”

Thẩm Thanh nhẹ nhàng nói :

” Nhưng mà… chúng ta mới chỉ mới 18 tuổi, bên nhau chưa được nửa năm.”

Lý Hạc Minh lập tức phản biện:

“Ngày mai tớ tròn 19 rồi !”

“19 cũng chưa đủ tuổi kết hôn.”

Lý Hạc Minh thở dài:

“Vẫn còn ba năm nữa… tớ ước gì có thể nhảy thẳng lên 22 tuổi ngay bây giờ.”

Một người đàn ông trung niên đi ngang qua, trượt chân một cái, sau đó quay lại nhìn cậu với ánh mắt đầy oán hận.

Vì lớn lên trong gia đình đơn thân , mẹ của Thẩm Thanh thường xuyên bận rộn với công việc, thế nên cô đã tập cho mình khả năng nấu ăn rất tốt .

Và bữa cơm tối hôm đó, Lý Hạc Minh ăn đến mức sạch bách không chừa một hạt cơm nào.

Sau bữa ăn, cậu ta nằm dài trên ghế sofa, vỗ bụng đầy thỏa mãn, cảm thán:

“Thanh Thanh, cảm ơn cậu vì món quà sinh nhật này , tớ thực sự rất thích! Đây là bữa cơm ngon nhất mà tớ từng ăn!”

Thẩm Thanh bình thản nói :

“Quà còn chưa tặng mà.”

Lý Hạc Minh lập tức bật dậy, mắt sáng rỡ:

“Còn nữa à ?!”

Thẩm Thanh cầm lên một chiếc khăn quàng cổ màu đen trên ghế sofa, đưa cho cậu ta .

“Còn cái này nữa. Tớ thấy cậu cứ muốn có nó mãi.”

Lý Hạc Minh ngơ ngác:

“Cái này là của cậu mà? Vậy cậu dùng gì?”

Thẩm Thanh mỉm cười :

“Đây không phải cái của tớ, tớ đan cái mới đấy. Cái của tớ vẫn để ở trường.”

Đôi mắt Lý Hạc Minh sáng như đèn pha:

“Cậu tự đan á?! Bảo sao tớ cứ xin link mua mà cậu không chịu cho!”

Thẩm Thanh chỉ cười , nhẹ nhàng vòng khăn quàng lên cổ cậu , chỉnh lại ngay ngắn.

Vì cô vừa quàng thử lúc nãy, trên khăn vẫn còn vương lại hương thơm nhàn nhạt của cô.

Lý Hạc Minh cúi đầu, rúc vào khăn quàng, hít sâu một hơi .

Sau đó, cậu ta ngẩng đầu lên, nở một nụ cười ngốc nghếch nhưng tràn đầy hạnh phúc.

Thẩm Thanh nhìn cậu ta , cũng không nhịn được mà bật cười .

Thẩm Thanh chậm rãi tiến đến gần.

Cô kiễng chân, đặt một nụ hôn lên môi cậu .

Lý Hạc Minh mở to mắt.

Trong khoảnh khắc đó, cậu cảm thấy toàn bộ vũ trụ đều bùng nổ.

Sau đó…

Cậu ta lập tức vòng tay ôm chặt eo cô, đè ngược cô xuống ghế sofa.

Giọng khàn khàn:

“Thanh Thanh, tớ có thể nhận quà sinh nhật nhiều hơn một chút không ?”

Học kỳ hai năm ba, Thịnh Đình Đình chia tay Trần Phi Bạch.

error: Content is protected !!