Cô ấy bước vào nhà, thong thả đi một vòng.

"Cậu cũng lâu lắm rồi chưa trở về Vĩnh Kinh nhỉ?"

Tôi không đáp, chỉ đi đến quầy nước rót cho cô một ly.

"Nơi này lâu rồi không có người ở, nước trái cây cũng hết rồi, chỉ còn nước đun sôi thôi."

Cô ấy tự nhiên ngồi xuống, không hề tỏ ra khách sáo.

Sau khi nhấp một ngụm nước, cô chỉ vào vết đỏ hằn trên cổ tôi, khẽ cong môi.

"Vừa gặp lại đã nhiệt tình đến thế sao?"

Trong giọng nói thấp thoáng chút mỉa mai.

Lòng tôi bất giác dấy lên một tia nghi ngờ.

Ánh mắt vô tình lướt qua chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út tay trái của cô.

Đầu óc tôi lập tức ong lên, một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Tôi cẩn thận nhớ lại.

Chu Dực Xuyên quả thực từng nói anh vẫn luôn đợi tôi quay về.

Nhưng anh chưa bao giờ nói rằng mình còn độc thân.

Chỉ vì không thấy anh đeo nhẫn, tôi đã mặc nhiên cho rằng anh chưa kết hôn.

Vậy mà lại quên mất phải xác nhận.

Khoảnh khắc ấy, sắc mặt tôi chắc hẳn trắng bệch chẳng khác gì người chết.

Tống Trí Nhã nhìn theo ánh mắt tôi, khẽ xoay cổ tay, lắc lắc chiếc nhẫn.

"Anh ấy không nói với cậu sao?"

Viên kim cương lớn đến chói mắt khiến tầm nhìn tôi hoa lên.

"Sáu năm trước, không lâu sau khi trở về từ Thương Bình, chúng tôi đã kết hôn."

Hơi nước mịt mờ bốc lên từ ly nước nóng, khiến tầm mắt tôi cũng dần trở nên nhòe nhoẹt.

Tống Trí Nhã tiếp tục nói:

"Chồng tôi đương nhiên không đẹp trai bằng Chu Dực Xuyên, nhưng anh ấy đối xử với tôi cũng khá tốt. Phần lớn tài sản trong nhà đều đứng tên tôi, chăm sóc con cái cũng rất chu đáo. Ngoại trừ việc không yêu tôi, anh ấy gần như chẳng có khuyết điểm nào."

Tôi hơi sững người, chậm mất nửa nhịp mới phản ứng lại.

"Vậy… tại sao hai người vẫn kết hôn?"

Tống Trí Nhã khẽ bật cười.

"Giống như khi ba mẹ tôi chọn Chu Dực Xuyên, chồng tôi cũng là đối tượng liên hôn do họ lựa chọn. Người này không được thì đổi sang người khác, tôi quen rồi."

Ngón tay cô nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, trong mắt thoáng hiện vẻ buồn bã.

"Đôi lúc tôi thật sự rất ghen tị với cậu và Chu Dực Xuyên. Hai người đều là kiểu người có thể kiên trì bảo vệ điều mình mong muốn."

"Thật ra, trước khi gặp cậu ở nhà họ Chu, tôi đã biết đến sự tồn tại của cậu."

"Chu Dực Xuyên sợ Diệp phu nhân gây khó dễ cho cậu nên giấu cậu rất kỹ. Trong giới chưa từng có ai gặp cậu, nhưng tất cả đều biết anh ta có một cô gái vô cùng quan trọng."

"Năm ấy, sau khi cậu rời đi, Chu Dực Xuyên suy sụp nghiêm trọng. Anh ta uống rượu đến mức ngộ độc, phải rửa dạ dày ba lần. Chúng tôi chưa từng thấy anh ta thành ra như thế, ai nấy đều sợ chết khiếp."

Giọng cô vẫn bình thản, chậm rãi kể lại từng chuyện trong quá khứ.

"Sau khi tỉnh rượu, anh ta đến nhà tôi, nói rõ với ba mẹ tôi rằng anh ta tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không cưới tôi."

"Đã nói đến mức đó thì cái hôn ước bằng miệng kia đương nhiên không còn ý nghĩa gì nữa."

"Sau đó anh ta trở về nhà, bị đánh bằng thước mây. Mấy vệ sĩ giữ chặt anh ta, cây thước vừa to vừa nặng, đánh đến mức gãy đôi."

"Nhưng vẫn chẳng có tác dụng. Anh ta cứ cứng đầu như thế, phải nằm sấp suốt một tuần. Tôi còn đích thân đến nhà họ Chu khuyên anh ta."

"Tôi nói, cần gì phải làm đến mức này? Chẳng qua chỉ là kết hôn thôi, cưới ai mà chẳng giống nhau?"

"Tôi thậm chí còn nói thẳng rằng sau khi cưới, tôi sẽ không can thiệp vào chuyện anh ta và cậu qua lại."

"Anh ta nhìn tôi như nhìn một kẻ điên, rồi hỏi ngược lại một câu: 'Tống Trí Nhã, cô đã từng yêu ai chưa?'"

"Trời ơi, lúc đó tôi nổi hết cả da gà."

Tống Trí Nhã khoa trương xoa hai cánh tay.

"Sau đó tôi tự nhủ, thôi bỏ đi. Tên này đầu óc chỉ toàn yêu với đương, không xứng với tôi."

"Đợi vết thương lành lại, anh ta quay về Thương Bình."

"Ban đầu Diệp phu nhân dùng đủ mọi cách, vừa dụ dỗ vừa đe dọa, nhưng Chu Dực Xuyên vẫn nhất quyết không quay về. Anh ta quyết tâm đi theo con đường mình đã chọn."

"Ép đến mức Diệp phu nhân phải đích thân đến Thương Bình, nói rằng chỉ cần anh ta chịu cúi đầu thì có thể lập tức rời khỏi nơi đó."

"Anh ta còn chẳng buồn trả lời."

"Anh ta ở lại Thương Bình suốt hai năm."

"Cuối cùng, hoàn toàn dựa vào thành tích thực tế để tự mình bước ra."

"Có lẽ cậu không hiểu sự khác biệt giữa hai con đường ấy. Tôi chỉ có thể nói rằng Chu Dực Xuyên thật sự rất giỏi."

"Tôi phục anh ta."

"Cậu rời đi sáu năm, Chu Dực Xuyên cũng suốt sáu năm không trở lại Vĩnh Kinh."

"Cho đến hôm qua, trong giới đột nhiên truyền tin anh ta đã quay về, bên cạnh còn có một người phụ nữ. Tôi tò mò muốn biết người đó là ai."

"Tôi lờ mờ đoán có thể là cậu, nhưng lại nghĩ đã sáu năm trôi qua rồi, chắc chẳng còn khả năng nào nữa."

"Vì vậy tôi tới đây để xác nhận."

"Quả nhiên, tên đó không khiến tôi thất vọng."

Cô chớp mắt, giọng đầy trêu chọc.

"Suýt quên nói, sáng nay anh ta đã trở về Thập Sát Hải."

"Muốn làm gì thì cậu tự đoán nhé."

Sau khi tiễn Tống Trí Nhã về, tôi ngồi một mình ngoài ban công nhỏ.

Trong đầu chỉ toàn là Chu Dực Xuyên.

Ánh nắng buổi sớm rất dịu dàng, phủ lên người khiến tôi dần cảm thấy buồn ngủ.

Không biết đã trôi qua bao lâu.

Tôi nghe thấy tiếng "tít" của khóa điện tử.

Ngay sau đó, cơ thể bỗng nhẹ bẫng, rơi vào một vòng tay quen thuộc.

"Anh về rồi à?"

Chu Dực Xuyên khẽ "ừ" một tiếng.

"Ngày mai anh phải đi Ninh Thị, không thể trì hoãn thêm nữa."

"Ừ."

"… Kết hôn phải báo cáo theo quy định. Anh đã nộp đơn rồi, thủ tục cần một chút thời gian."

"Còn mẹ anh…"

"Bà ấy đồng ý rồi."

"Cho dù không đồng ý cũng chẳng sao. Anh muốn cưới ai không đến lượt bà ấy quyết định."

Tôi bật cười.

"Anh thuyết phục bà ấy bằng cách nào vậy? Không phải lại bị đánh thêm một trận đấy chứ?"

Anh khẽ "xì" một tiếng.

"Em gặp con người lắm chuyện như Tống Trí Nhã từ bao giờ vậy?"

"Không được nói người ta như thế. Cô ấy đã kể rất nhiều điều tốt về anh đấy."

"… Được rồi, anh sai."

"Đến lúc kết hôn sẽ mời cô ấy ngồi bàn chính."

Lời thì thầm của người yêu chính là liều thuốc ngủ tốt nhất.

Tôi nhắm mắt, khẽ cọ vào lòng anh, tìm một tư thế thoải mái nhất rồi dần chìm vào giấc ngủ.

Trong cơn mơ màng, một ý nghĩ chợt lóe lên.

Cuộc trùng phùng này diễn ra quá vội vàng.

Tôi vẫn chưa kịp nói với anh…

Rằng tôi đã nhớ anh biết bao.

Từng ngày.

Từng ngày một.

Không sao.

Tương lai của chúng tôi vẫn còn rất dài.

Đợi em tỉnh dậy rồi sẽ nói với anh.

error: Content is protected !!