3

Đúng lúc ấy, mấy cảnh sát bước vào. Tôi tốt bụng chỉ tay về phía Lục Gia Minh.

“À, quên nói, tôi đã báo cảnh sát. Hai người đã làm chuyện dơ bẩn gì, cứ để công an hỏi cho rõ. Tôi tin họ rất sẵn lòng lắng nghe.”

Nhìn theo tay tôi, sắc mặt Lục Gia Minh lập tức biến đổi.

“Lục Gia Minh, Lý Điềm Điềm, mời hai người theo chúng tôi một chuyến.”

Mấy cảnh sát mang khí thế nghiêm minh, đối lập hẳn với cặp nam nữ đê tiện kia.

“Không phải cố ý! Tôi thật sự không cố ý! Đều là ngoài ý muốn thôi!”

Lý Điềm Điềm muốn bỏ chạy, nhưng cảnh sát đâu cho cơ hội.

Cô ta bị đưa đi, còn Lục Gia Minh thì chẳng thể thoát.

Anh ta cãi cùn: “Tôi không làm gì cả, tôi không cần đi chứ?”

Đáp án tất nhiên là – không được!

“Luật sư! Tôi muốn gặp luật sư!”

Anh ta vẫn vùng vẫy vô ích. Nhìn thấy tôi, lập tức dồn hết oán khí vào.

“Tô Diên, tôi là cha của Đào Đào! Cô dám báo công an bắt tôi? Cô độc ác quá! Không sợ sau này Đào Đào tỉnh lại sẽ hận cô sao?”

Cảnh sát lạnh giọng: “Anh Lục, có gì thì về đồn nói, thời gian còn nhiều.”

Nhìn bóng lưng anh ta sắp khuất dần ở khúc rẽ, tôi không kìm được, gọi với theo:

“Lục Gia Minh, anh có tin ‘trời có mắt, nhân quả tuần hoàn’ không?”

Anh ta quay đầu lại gào: “Điên rồi!”

Không tin cũng chẳng sao… Rồi sẽ đến ngày anh phải tin.

Vào đồn cảnh sát, không nói thật thì không xong.

Nhờ đó, tôi đã hiểu rõ mọi chuyện.

Lý Điềm Điềm thì vẫn giữ cái bộ dạng đáng thương, yếu ớt, cần người che chở; còn Lục Gia Minh thì cứ liên tục ra tay giúp đỡ.

Hết lần này đến lần khác, cuối cùng anh ta mắc kẹt trong cái bẫy dịu dàng mà Lý Điềm Điềm giăng ra, không thoát nổi.

Chỉ mới nửa năm, Lục Gia Minh đã dẫn cô ta về ra mắt cha mẹ.

Nhưng ông bà vốn không ưa tính cách của cô ta, còn nói thẳng chỉ công nhận mình tôi là con dâu.

Họ vẫn hy vọng tôi và anh ta có thể quay lại.

Nếu Lục Gia Minh cứ cố chấp đưa Lý Điềm Điềm vào nhà, thì ông bà sẽ cắt đứt quan hệ, không nhận anh ta là con nữa.

Cả hai bên đều không nhượng bộ, còn Lý Điềm Điềm thì ngày càng tỏ ra mình cần được che chở.

Lúc đó, Lục Gia Minh mới nảy ra ý định muốn nhờ Đào Đào giúp thuyết phục ông bà.

Anh ta thì ngu ngốc, còn cô ta thì hiểm độc.

Lý Điềm Điềm xúi anh ta ép Đào Đào gọi mình là mẹ, rồi từng bước giành quyền nuôi con. Chỉ cần Đào Đào chịu gọi, ông bà vì thương cháu sẽ phải nhượng bộ và chấp nhận cô ta.

Không ngờ Lục Gia Minh lại tin thật!

Chẳng có đứa trẻ nào tự nguyện gọi người ngoài là mẹ cả.

Thật ra không phải anh ta bị lừa, mà là giả vờ không biết.

Nói trắng ra, anh ta đâu quan tâm con gái sống thế nào. Miễn là anh ta thấy thoải mái, thế là đủ.

Sau đó, nhờ luật sư, Lục Gia Minh được bảo lãnh ra ngoài.

Anh ta hùng hổ nói với tôi:

“Tô Diên, nếu cô còn làm ầm ĩ, thì ngoài tiền nuôi con, đừng hòng lấy được thêm đồng nào từ tôi!”

Tôi cười lạnh: “Con gái anh đang nằm trong phòng hồi sức, thế mà anh bảo tôi đang gây chuyện sao?”

“Điềm Điềm chỉ vô ý thôi, với lại con bé đâu còn nguy hiểm nữa. Cô cứ truy cứu mãi thì được gì? Nếu cô chịu bỏ qua, mọi chi phí thuốc men, dinh dưỡng tôi sẽ lo hết.”

“Tôi không cần tiền của anh. Đừng tưởng vài đồng bạc có thể bịt miệng tôi. Tôi nói cho anh biết, chuyện này tôi sẽ làm tới cùng. Nếu anh không nghe, thì gặp nhau ở tòa! Và phần chi phí anh phải chịu, một đồng cũng không được thiếu, nếu không thì tòa án giải quyết.”

“Cô sao mà cứng đầu vậy? Rõ ràng có thể để yên mọi chuyện, tại sao phải làm cho tan nát cả đôi bên?”

“Tôi không cần ‘yên ổn’ với mấy người. Tôi muốn các người phải trả giá!”

Anh ta thấy tôi tức giận đến mức gần như phát điên thì hoảng sợ.

“Tô Diên, chỉ cần cô tha cho Điềm Điềm, tôi có thể cho cô rất nhiều tiền. Hoặc cô có yêu cầu gì, nói đi, tôi đều chấp nhận.”

Tôi bật cười chua chát: “Trong mắt anh, mạng sống của con gái không đáng một xu sao? Mới quen có vài ngày mà anh đã bảo vệ cô ta đến vậy. Tôi nên gọi đó là ‘chung tình’ hay ‘tuyệt tình’ đây?”

Anh ta chỉ còn biết bất lực.

“Được, nếu không nói chuyện được thì ra tòa. Cô cũng biết đội ngũ luật sư của tôi lợi hại thế nào. Nếu sau này hối hận, cô cứ tìm tôi.”

Hối hận ư?

Tôi sẽ không bao giờ hối hận.

Người đã hại con gái tôi, nhất định phải trả giá thật nặng.

Tôi tuyệt đối không chịu bỏ qua. Lý Điềm Điềm nhất định phải vào tù.

Không ngờ Lục Gia Minh lại thật sự để luật sư của mình đối đầu với tôi, chỉ để che chở cho kẻ đã hại con gái.

Tôi không ngạc nhiên, chỉ tự trách bản thân ngày xưa mù quáng lấy phải loại cầm thú này.

Có lẽ tôi vẫn chưa làm đủ việc thiện.

Ngày ra tòa, tôi gặp lại anh ta.

Vận khí của anh ta đã vấy đen, tôi khẽ lắc đầu. Tự mình gieo họa thì chẳng ai cứu nổi.

Nếu còn không biết dừng, đến lúc vận khí thành đen kịt, chắc chắn sẽ mất mạng.

Lục Gia Minh dắt theo cả đội luật sư oai phong bước đến. Thấy chỉ có mình tôi, anh ta liền cười khẩy chế giễu:

“Sao thế, ngay cả tiền thuê luật sư cũng không có à? Biết vậy thì đã hòa giải cho xong.”

Tôi đáp gọn: “Lát nữa thua kiện thì đừng đổ tại ai.”

Tôi nhìn đồng hồ, thời gian vừa khớp, Từ Dực sắp tới.

“Chị, em đến rồi.”

Tôi gật đầu: “Đi thôi, hôm nay trông cậy vào em. Đừng lo, chị tin em.”

Vừa bước vài bước, Lục Gia Minh đã chặn lại.

“Tô Diên, cô tìm được cái thằng nhóc này làm luật sư sao? Chẳng lẽ vì không có tiền nên phải nhờ trợ giúp pháp lý miễn phí?”

Anh ta còn định nói thêm thì bị luật sư phía sau kéo lại, thì thầm vài câu. Khuôn mặt Lục Gia Minh lập tức sầm xuống.

Tôi khẽ mỉm cười: “Đi thôi, đừng để ý bọn họ.”

Từ Dực ngoan ngoãn theo sau tôi. Nhìn từ ngoài vào, ai có thể nghĩ cậu thanh niên trông hiền lành này lại là luật sư vàng của hiệp hội, nổi danh khắp nơi?

Tuổi còn trẻ, không chịu gò bó, thường phá vỡ quy tắc để giành thế chủ động. Nhưng đã ra tay là chắc thắng, chưa bao giờ thất bại.

Một nhân tài hiếm có, dám thử thách những luật lệ khắt khe nhưng chưa từng vượt quá giới hạn, khiến hiệp hội luật sư nhiều lần phải đau đầu.

Chưa đầy ba mươi tuổi, cậu đã lọt vào top mười luật sư xuất sắc toàn quốc.

Còn tôi — chính là người đã giúp cha mẹ cậu chữa bệnh, lo cho cậu ăn học — có thể xem là ân nhân.

Có Từ Dực ở bên, vụ kiện này, tôi chắc chắn sẽ thắng.

Lý Điềm Điềm bị kết án 3 năm tù.

Còn Lục Gia Minh, tôi không kiện. Tôi sợ nếu anh ta có tiền án sẽ ảnh hưởng đến Đào Đào.

Trước cổng tòa, Lục Gia Minh mặt mày tái mét, sau lưng cả đội luật sư cũng cúi gằm đầu.

Tôi nhếch môi cười, bước lên chào hỏi:

“Người đông ghê nhỉ.”

Ánh mắt Lục Gia Minh âm u, nhìn tôi vừa phức tạp vừa khó đoán.

Chúng tôi thắng kiện, nhưng chuyện vẫn chưa kết thúc.

Lý Điềm Điềm mang thai.

Bản án tù giam biến thành “thi hành án ngoài trại giam”.

Tôi có chút tức, nhưng không vội.

Quả báo rồi cũng sẽ đến.

Theo tôi biết, cuộc sống của Lục Gia Minh bây giờ chẳng hề dễ chịu.

Anh ta sống cùng Lý Điềm Điềm, mà đám thân thích của cô ta cứ liên tục mò đến đòi tiền, tìm cách bòn rút.

Không còn cách nào khác, Lục Gia Minh phải sắp xếp việc làm cho người nhà Lý Điềm Điềm vào công ty.

Có việc rồi thì không chịu làm tử tế, hết gây rối lại làm hỏng việc, nhưng anh ta cũng chẳng dám nói nặng lời.

Chỉ cần vừa trách vài câu, họ đã lăn lộn ăn vạ ngay trong công ty, náo loạn cả lên.

Giờ thì Lý Điềm Điềm đang mang thai, càng được nâng niu.

Thân thích nhà họ Lý cũng vì thế mà vênh váo, càng được nước lấn tới.

Lục Gia Minh vừa phải lo công ty, vừa phải hầu hạ Lý Điềm Điềm, bận đến nỗi như cái chong chóng.

Anh ta muốn nhờ cha mẹ giúp, nhưng ông bà đã quay lưng: không những không giúp, mà còn không cho phép anh ta đến thăm.

Trước kia khi tôi còn ở đó, trong ngoài đều được tôi thu xếp đâu vào đấy.

error: Content is protected !!