2

Đây là một cảnh quay nữ phụ cố ý hắt nước vào nữ chính. Cô ta đã “lỡ tay” đến lần thứ năm.

Mỗi lần lỗi là tôi lại phải thay đồ, trang điểm lại từ đầu, mệt mỏi không để đâu cho hết.

Tôi cố tình phớt lờ ánh mắt đắc ý của cô ta, bình tĩnh đi thay đồ.

Lúc đang dặm lại lớp trang điểm, tôi nghe thấy hai cô gái bên tổ đạo cụ đứng sau lưng, háo hức bàn tán gì đó.

“Lúc nãy nhà đầu tư lớn nhất của đoàn đến kiểm tra tiến độ quay phim, cả nhóm đạo diễn đều ra tiếp đón.”

“Tôi đi ngang qua liếc được một cái, hình như là một anh siêu cấp đẹp trai đứng đầu.”

“Tất cả diễn viên nữ đều bu tới rồi, thời buổi này tìm được kim chủ vừa giàu vừa đẹp trai đâu dễ.”

Nếu tôi nhớ không nhầm thì nhà đầu tư lớn nhất chính là Tập đoàn Chu thị.

Không thì Chu Diễn cũng đâu dễ dàng nhét tôi vào làm nữ chính như vậy.

Trợ lý đạo diễn bước vào thông báo: “Nhanh thay một bộ trang phục khác, cảnh hắt nước lúc nãy không quay lại nữa.”

Tôi hơi ngạc nhiên: “Sao vậy?”

“Nhà đầu tư xem bản quay rồi, thấy có thể dùng được, khỏi cần quay lại.”

Thay tạo hình mới mất kha khá thời gian, tôi sợ mọi người đợi lâu nên bước vội về phim trường.

Ai ngờ đi gấp quá, lúc rẽ góc hành lang thì đâm sầm vào một người.

“Xin lỗi, xin lỗi… Chu tiên sinh?!”

Tôi ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn — người mà tôi vừa đâm vào lại chính là Chu Dư Bạch.

Thì ra người đến đoàn phim thị sát chính là anh ta.

Khi ánh mắt sắc lạnh ấy nhìn về phía tôi, tôi phản xạ có điều kiện mà đứng thẳng người.

“Tôi đã chia tay với Chu Diễn rồi!”

Anh hơi khựng lại, khẽ gật đầu một cái gần như không thể nhận ra, vẻ mặt lạnh nhạt như thể chúng tôi chưa từng quen biết.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, lập tức quay người bước nhanh như chạy.

Trong lòng thầm cầu khấn: người lớn không chấp nhặt, xin anh đừng so đo với kẻ nhỏ bé như tôi.

Cảnh quay lần này là cảnh trước khi nữ chính và nữ phụ trở mặt. Lúc này hai người vẫn còn là bạn thân, nữ phụ tặng nữ chính một hộp socola.

Tôi phải ăn trọn cả một viên socola ngay trước ống kính.

Không hiểu vì sao dạo này tôi rất chán ăn, chỉ cần ngửi thấy mùi socola ngọt ngấy là muốn buồn nôn.

Nhưng với tư cách một diễn viên chuyên nghiệp, tôi chỉ có thể cố gắng chịu đựng.

Vất vả lắm mới nuốt trôi được viên socola, Lâm Tố Nguyệt lại bắt đầu giở trò.

“Đạo diễn, tôi thấy cô ấy diễn chưa đúng. Nhân vật nữ chính là người mê đồ ngọt, nhưng biểu cảm của Huệ Nghi không đúng lắm, lông mày không nhướn đủ cao.”

“Chuyện này…” Đạo diễn lưỡng lự, liếc nhìn về phía Chu Dư Bạch đang đứng bên cạnh.

“Hay là ăn thêm một viên nữa, quay lại lần nữa đi.”

Nói xong, Lâm Tố Nguyệt đưa thêm một viên socola cho tôi, ánh mắt đầy khiêu khích.

Chu Dư Bạch không lên tiếng, tổ đạo diễn đành giả vờ nghiêm túc làm theo.

Tôi nhận lấy viên socola, trong lòng không ngừng tự nhủ: Tuyệt đối đừng nôn, tuyệt đối đừng nôn.

Nhưng mùi thơm ngọt ngào và béo ngậy kia lại xộc thẳng vào mũi, cơn buồn nôn lập tức dâng trào không thể kìm nén.

“Ọe–”

Tôi nôn thẳng lên váy của Lâm Tố Nguyệt.

“Á–!”

Cô ta hét lên rồi nhảy dựng lên như bị điện giật.

“Xin lỗi…” Tôi yếu ớt ngẩng đầu, vừa thấy gương mặt cô ta méo xệch, lại nhịn không nổi:

“Ọe–”

Giữa lúc tôi đang hoảng loạn, hình như có người đến nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, sau đó đưa cho tôi một ly nước.

Tôi vội vàng uống ngay trong tay người đó.

Tỉnh táo lại mới phát hiện — người vừa giúp tôi là Chu Dư Bạch.

Anh nhíu chặt đôi mày thanh tú, hình như còn có vẻ tức giận.

“Bên tổ đạo cụ làm ăn kiểu gì vậy? Sao lại chuẩn bị đồ ăn hỏng?”

Tôi vội vàng lắc đầu: “Không phải lỗi của tổ đạo cụ đâu, là do dạ dày tôi không khỏe.”

“Vậy hôm nay nghỉ quay đi. Em theo tôi đến bệnh viện.”

Tôi càng lắc đầu mạnh hơn: “Không cần đâu, tôi thấy đỡ rồi!”

Đùa gì vậy, tôi không muốn đi bệnh viện với người như anh ta đâu.

Bây giờ tôi chỉ muốn tránh xa hai anh em nhà họ Chu càng xa càng tốt.

Đặc biệt là Chu Dư Bạch. Mỗi lần dính đến anh ta, tôi lại gặp xui.

Nhưng anh ta nào thèm để ý đến ý kiến của tôi. Giữa bao ánh nhìn xung quanh, anh ta thẳng tay lôi tôi ra khỏi đoàn phim.

Đến bệnh viện, bác sĩ hỏi tôi vài câu cơ bản, ví dụ như lúc nào bắt đầu thấy buồn nôn, gần đây có ăn nhầm gì không.

Và, mấy tháng gần đây có “sinh hoạt” không.

“Khoảng một tháng trước ạ.” Tôi bắt đầu cảm thấy bất an. “Nhưng tụi em có dùng biện pháp rồi.”

“Dù có dùng cũng không thể đảm bảo tuyệt đối. Vẫn nên làm kiểm tra đi.”

Rời khỏi khoa tiêu hóa, Chu Dư Bạch lại tiến đến: “Bác sĩ nói sao?”

Tôi không ngờ anh ta vẫn còn ở đây chờ mình, khẽ nuốt nước bọt, hơi lo lắng đáp:

“Nói là có thể ăn nhầm gì đó, bảo tôi đi kiểm tra thêm.”

Khoảng thời gian chờ kết quả đúng là tra tấn nhất.

Tôi lén nhìn Chu Dư Bạch đang ngồi bên cạnh xử lý công việc, không dám mở miệng hỏi bao giờ anh ta đi.

Tôi lén lấy điện thoại tra dấu hiệu mang thai, càng xem càng run.

Dòng nào cũng trúng y chang.

Màn hình ở phòng xét nghiệm cuối cùng cũng hiện tên tôi. Tôi vội vàng cầm lấy kết quả vừa in ra, chỉ liếc một cái đã siết chặt nó trong lòng.

Quay lại khoa tiêu hóa, Chu Dư Bạch đột nhiên nói: “Tôi vào cùng em.”

Tôi lập tức lắc đầu: “Không cần đâu, tôi vào một mình là được.”

Anh vừa định nói gì thì điện thoại reo lên, có vẻ là chuyện gấp.

“Xin lỗi, tôi phải nghe máy.”

Tôi còn chưa kịp thở phào thì anh ta đã quay sang căn dặn trợ lý đi theo mình:

“Cậu vào cùng cô ấy, nghe bác sĩ nói gì rồi báo lại cho tôi.”

Trong phòng khám, bác sĩ vừa nhìn bản kết quả liền hạ búa ngay:

“Thai được 4 tuần rồi, triệu chứng buồn nôn là do nghén.”

Tính kỹ lại thời gian — đúng vào cái đêm hôm đó với Chu Dư Bạch.

Cách đó không xa, anh ta vẫn đang gọi điện.

Tôi kéo tay trợ lý của anh ta.

“Làm ơn, đừng nói với Chu tổng chuyện tôi có thai. Cứ bảo là tôi bị đau bụng do ăn linh tinh thôi.”

Trợ lý nhìn tôi đầy nghi hoặc.

Tôi vội giải thích: “Anh cũng biết đấy, tôi là người của công chúng, dù chỉ là diễn viên hạng mười tám. Nếu để lộ chuyện chưa kết hôn đã mang thai, sự nghiệp của tôi coi như chấm dứt. Chu tổng chắc chắn cũng sẽ lập tức đuổi tôi khỏi đoàn phim.”

“Anh thấy không, hôm nay anh ta vội vã đưa tôi đi khám chỉ vì sợ tôi ảnh hưởng tiến độ đoàn. Đợi tôi xử lý xong chuyện cái thai, tôi sẽ tự mình nói rõ với anh ấy.”

Nói cách khác, tôi không định giữ lại đứa trẻ này.

Trợ lý nhìn tôi bằng ánh mắt thương cảm: “Được, vậy làm theo ý cô.”

Buổi tối, sau khi tắm xong, tôi định nằm lướt điện thoại một lúc rồi đi ngủ.

Một lời mời kết bạn trên WeChat bật lên.

“Tôi là Chu Dư Bạch.”

Tôi bật dậy khỏi giường như bị điện giật.

Người đàn ông này sao đột nhiên lại gửi lời mời kết bạn?

Chẳng lẽ trợ lý của anh ta đã tiết lộ chuyện gì rồi?

Chạy trời không khỏi nắng. Tôi do dự rất lâu, cuối cùng vẫn nhấn nút chấp nhận.

Ngay sau đó, anh ta nhắn tin tới:

“Cơ thể thế nào rồi? Còn thấy khó chịu không?”

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng cảm thấy có chút kỳ lạ — kiểu quan tâm này rất không giống anh ta.

Chẳng lẽ là đang thăm dò tôi?

“Cảm ơn anh đã quan tâm. Tôi ổn rồi, không còn cảm thấy gì bất thường nữa.”

Phía bên kia nhập chữ rất lâu, nhưng cuối cùng chỉ trả lời đúng ba chữ:

“Vậy là tốt.”

Tôi chán nản mở avatar của anh ta ra xem, phóng to — là một chú chó Golden siêu dễ thương.

Nếu tôi nhớ không nhầm, trước đây Chu Diễn từng khoe với tôi, nói đó là con chó mà hai anh em họ cùng nuôi từ nhỏ.

Không ngờ một tổng tài lạnh lùng như anh ta cũng lấy thú cưng làm ảnh đại diện.

Nghĩ tới gương mặt băng giá của anh ta, tôi bỗng cảm thấy có chút… khập khiễng.

“Ngủ sớm đi. Chúc ngủ ngon.”

Một tin nhắn khác lại đến.

Tôi mở khung chat, đang do dự có nên nói cho anh ta biết chuyện mình mang thai không.

Nói thật thì, với tư cách là cha về mặt sinh học của đứa trẻ, anh ta có quyền được biết.

error: Content is protected !!