5

Lại còn “trùng hợp” gặp ba tôi trong công viên, cùng ông chạy bộ buổi sáng, đánh cờ thì cố tình thua hai ván.

Không bao lâu sau, phong cách đăng bài trên vòng bạn bè của phụ huynh tôi thay đổi chóng mặt.

Mẹ tôi đăng một tấm chụp chung với Kỷ Hoài, kèm chú thích:

“Nhận thêm một đứa con trai đẹp trai, còn tâm lý hơn cả con ruột.”

Bình luận phía dưới rần rần:

“Vậy con trai cũ bỏ luôn hả?”

“Đẹp trai vậy có người yêu chưa? Con gái chị họ tôi còn độc thân đó!”

Tiền Thâm lướt thấy, tức tốc nổ tung tại chỗ, bay vào bình luận gào thét:

“Ở đâu chui ra cái hồ ly đực này! Cút khỏi ba mẹ tôi ngay!”

Vừa đăng lên thì hiện thông báo: bình luận đã bị xóa.

Tải lại một lượt… phát hiện chính mình đã bị mẹ block.

Tôi nhắn hỏi Kỷ Hoài:

“Sao anh kết bạn được với ba mẹ em vậy?”

Anh trả lời:

“Gặp tình cờ thôi. Cô chú còn nói, giá mà có một đứa con như anh thì tốt biết mấy.”

Dừng một lát, anh gửi thêm:

“Nhưng anh không muốn làm con trai họ… Thiển Thiển, anh muốn làm bạn trai em, được không?”

Tôi nhìn chằm chằm chuỗi số dư trong tài khoản ngân hàng.

Ngẫm ngợi hai giây:

“Cũng được thôi… nhưng chắc em trai em chưa dễ gì vượt qua vụ này đâu.”

Dù gì nó cũng từng thề độc rằng: nếu tôi dám quen “ông chú”, nó sẽ leo lên cổng khu dân cư diễn cảnh treo cổ biểu tình.

Kỷ Hoài:

“Yên tâm đi vợ ơi, em trai sớm muộn cũng phải gả đi thôi.”

“Ý kiến của nó không quan trọng. Anh mới là người sẽ sống với em cả đời.”

Tôi nhìn màn hình: “……”

Gọi “vợ ơi” rồi luôn à??

Từ sau khi chính thức quay lại, Kỷ Hoài như thể ném luôn “đạo đức trai ngoan” ra cửa sổ.

Ảnh khoe body được anh đăng liên tục trong vòng bạn bè.

Mà chỉ cho mình tôi xem.

Kết quả là đêm nào tôi cũng trằn trọc mất ngủ, khô họng khô môi.

Vậy mà ban ngày ở trường, anh vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm túc, cứng rắn của giáo sư Kỷ.

Chỉ là thỉnh thoảng, lấy cớ xử lý chuyện em tôi trốn học, anh sẽ gọi tôi vào văn phòng.

Cửa vừa đóng lại, anh lập tức “biến hình”, rút ra ly trà sữa:

“Thiển Thiển, chỗ em nói tuần trước muốn uống nè.”

Rồi tiếp tục lấy thêm hai hộp cơm:

“Tôm càng, một phần sốt cay, một phần ngâm lạnh.

Không biết em thích kiểu nào nên anh mua cả hai.”

“Ăn nhanh đi, dạo này em trai em canh kỹ lắm, còn hối lộ cả bạn cùng phòng để rình bắt anh.”

Buổi tối muốn rủ tôi đi xem phim, hai đứa phải chia ra xuất phát như gián điệp gặp nhau bí mật.

Em tôi một ngày kiểm tra vị trí tám lần, chỉ sợ tôi lỡ chân “sa ngã vào bùn”.

Cho đến tối thứ Sáu, mẹ tôi đột ngột gọi video đến.

“Thiển Thiển à, dạo này có cân nhắc chuyện yêu đương không con?”

Tôi suýt sặc nước.

Mẹ vẫn cười hiền hậu qua màn hình:

“Mẹ quen một cậu trai rất tốt, mà con cũng quen đấy.”

Ngay sau đó, một tấm ảnh của Kỷ Hoài được gửi tới.

Tôi ngẩng đầu, bắt gặp Kỷ Hoài đang ngồi bên cạnh, khóe miệng cong lên không giấu nổi đắc ý.

Anh ghé sát tai tôi, thì thầm đầy tự hào:

“Thấy chưa, mẹ tụi mình đáng yêu ghê chưa.”

Mẹ tôi vẫn hăng say lên kế hoạch:

“Trưa thứ Bảy này, nhà hàng Song Dương, cậu ấy đặc biệt dành thời gian rảnh để hẹn gặp. Hai đứa gặp mặt ăn bữa cơm, nói chuyện đàng hoàng nhé.”

Tôi há miệng định nói, cuối cùng vẫn không nỡ thẳng thắn.

Sự thật là… tôi với Kỷ Hoài sớm đã quay lại rồi.

Tôi ngập ngừng:

“Chỉ là… Tiền Thâm chắc sẽ không chịu đâu.”

Mẹ tôi khoát tay cái xoẹt, không thèm để ý:

“Con với Kỷ Hoài trai tài gái sắc, nó là cái yêu tinh gì mà có quyền phản đối?”

Ba tôi chậm rãi chen vào một câu đầy tính sát thương:

“Kỷ Hoài đánh cờ kiên nhẫn, có khí chất. Còn em con? Thua là giấu quân cờ của ba.”

“Thứ Bảy đừng cho nó đi theo, để nó ở nhà tự chơi.”

Tôi: “……”

Người nhà này, đổi phe nhanh đến đáng sợ.

Thứ Bảy hôm đó, mẹ tôi thật sự đã dụ được em tôi đi leo núi, mà còn là ngọn núi tận thành phố bên cạnh.

Lúc chúng tôi gặp Kỷ Hoài ở nhà hàng, món ăn vừa dọn lên đầy đủ thì cuộc gọi thoại của em trai bật lên:

“Mẹ ơi, mọi người tới đâu rồi ạ? Con tới chân núi mà chẳng thấy ai cả!”

Mẹ vừa gắp cho Kỷ Hoài cái đùi gà, vừa hớn hở đáp:

“Con à, phong cảnh trên núi… thật sự… thật sự hùng vĩ! Con lên nhanh nhé!”

Một tiếng sau.

Em tôi lại gọi, bên kia thở hổn hển như kéo bễ lò rèn:

“Mẹ! Cuối cùng mọi người đang ở đỉnh nào vậy? Ở đây đến cái chỗ bán nước cũng không có!”

Mẹ tôi hướng điện thoại hô to:

“Cố lên! Ợ… mẹ với ba thấy cái đỉnh rồi! Hẹn gặp trên đỉnh nhé!”

Lúc đó, em tôi đăng lên story kèm tấm ảnh đường núi vắng tanh:

“Ngày tụ họp gia đình, vẫn là con trai đáng tin nhất.”

Không một ai thả tim.

Ăn xong, mẹ tôi vui vẻ chụp tấm ảnh gia đình.

Tôi, mẹ, ba và Kỷ Hoài, bốn người cười toe toét nhìn vào máy ảnh.

Chỉ thiếu mình em tôi.

Vừa đăng xong, điện thoại lại reo.

“Mẹ! Rốt cuộc mọi người ở đâu vậy?! Con lên tới lưng chừng núi rồi, chẳng thấy bóng người!”

Mẹ hờ hững:

“Con đi chậm quá thôi, mẹ với ba lên tới đỉnh rồi.”

Em tôi sốc nặng:

“Hả?! Ba mẹ lén nâng cấp cơ thể từ lúc nào thế?!”

Đợi chúng tôi về đến nhà, trà đã uống hết hai lượt thì điện thoại lại vang lên.

Em tôi nghẹn ngào như sắp khóc:

“Mẹ… con vừa gặp một ông quét rác trên đỉnh, ông ấy bảo hôm nay chẳng ai lên núi cả…”

Mẹ tôi thản nhiên:

“À, mẹ với ba đi cáp treo sau núi. Thanh niên thì nên vận động nhiều vào.”

Em tôi im lặng hồi lâu, rồi giọng đầy tổn thương:

“Mẹ… có phải mọi người vốn dĩ không hề đi leo núi không?”

Tiếng khóc nức nở truyền tới, như chú cún nhỏ vừa bị giật mất khúc xương.

“Cả nhà mình post hình có Kỷ Hoài mà không có con… con không phải con ruột phải không…”

Mẹ tôi:

“Ối dào, sao con biết được?”

Em tôi vừa thút thít vừa đáp:

“Là bác Hai vừa hỏi con, có phải chị con sắp tốt nghiệp rồi sẽ cưới luôn không…”

Mẹ tôi tặc lưỡi:

“Cái mồm bà ấy nhanh hơn cả thuật toán đề xuất của mạng xã hội.”

Rồi bà đổi giọng nghiêm túc:

“Biết rồi thì sau này ở trường phải nghe lời… à nhầm, phải nghe lời Kỷ Hoài đấy.”

Em tôi gào lên đầy phẫn uất:

“Mẹ! Anh ta từng đánh trượt con môn đó đấy!”

Mẹ nhàn nhã nói:

“Với cái đầu óc của con thì bị đánh trượt cũng hợp lý thôi.”

Em tôi: “……”

Lần này giận thật rồi, kiểu giận dỗi không dỗ nổi.

Tôi gửi lì xì cho nó, nó nhận liền nhưng không thèm trả lời.

Kỷ Hoài cũng gửi, nó vẫn nhận, vẫn im lặng.

Tôi không chịu nổi nữa, nhắn:

“Nhận tiền rồi mà im vậy? Trả lại đây.”

Nó trả lời ngay lập tức:

“Đây là phí tổn thất tinh thần! Mấy người lừa con đi leo núi, giờ chân con sưng như củ cải ngâm nước ấy!”

Một lúc sau, nó lại gõ thêm một dòng:

“Thật ra cũng không hẳn là phản đối… chỉ cần chị thích, thì em đều đồng ý, kể cả ảnh từng đánh trượt em.”

“Nhưng cũng phải để ảnh biết, chị của em không dễ theo đuổi đâu, em cần ra oai một chút…”

Tôi còn đang xúc động, không ngờ kế hoạch “ra oai” của nó còn chưa kịp triển khai, thì nó đã lại nhập viện rồi.

Tôi và Kỷ Hoài chính thức bên nhau, bắt đầu một mối tình vừa bí mật vừa “công khai” theo kiểu dở khóc dở cười.

Thế nhưng người ngăn cản lớn nhất – em trai tôi – cuối cùng cũng bị “mua chuộc” ngoạn mục.

Có điều, cái giá để đổi lấy sự đồng ý của nó… đúng là “đắt đỏ” thật đấy.

Nó trốn học đi xem bóng, nửa đường thì bánh xe đạp công cộng… bay thẳng ra ngoài, người thì ngã úp mặt vào bồn cây ven đường.

Kỷ Hoài lập tức đưa nó vào cấp cứu.

Chẩn đoán ra ba chữ: chấn động não.

Mẹ tôi thở dài:

“Thiệt tình, năm nay em con có phạm Thái Tuế không vậy?”

Ba tôi cũng lắc đầu:

“Cái thằng này hình như có thù với bộ não hay sao ấy.”

Lần này chấn động não đến nỗi… mất trí nhớ tạm thời.

Ai cũng không nhớ, chỉ nhớ mỗi mật khẩu thanh toán điện thoại.

Kỷ Hoài lập tức cầm tay nó, nhìn sâu vào mắt mà nói đầy cảm xúc:

“Anh là anh rể của em.”

Từ giây phút đó, trong đầu em tôi chỉ còn một chân lý bất biến:

Kỷ Hoài = anh rể ruột = chân ái cuộc đời.

Kỷ Hoài thừa thắng xông lên, mở chiến dịch “thu phục em vợ”:

Mỗi ngày bảo dì giúp việc nấu canh bồi bổ đem vào bệnh viện.

Lì xì liên tục trên WeChat, ghi chú rõ ràng: “Cho em trai mua bánh ăn.”

Máy chơi game bản mới nhất, giày thể thao giới hạn, figure quý hiếm… bê vào viện như mở đại lý.

Em tôi được cưng chiều như trứng nước, nằm giường bệnh mà chẳng khác nào ở resort.

Có hôm nó nắm tay tôi, ánh mắt trong veo, giọng đầy chân thành:

“Chị, chị là chị gái em đúng không? Em nói thật, chị gặp được anh rể là chị ăn ở mấy kiếp rồi đó!”

“Chị phải đối xử thật tốt với ảnh, sau này nếu chị dám làm ảnh buồn… người đầu tiên không đồng ý sẽ là em đó!”

Tôi: “…”

Đến ngày xuất viện, Kỷ Hoài gửi hẳn một món quà lớn — một chiếc ô tô bốn bánh xịn sò, chạy được ngoài đường đàng hoàng.

Em tôi quỳ sụp tại chỗ, ôm chặt lấy chân Kỷ Hoài mà khóc như mưa:

“Anh ơi! Anh là anh ruột em đúng không?! Chị ấy là chị dâu em! Hai người nhất định phải bên nhau trọn đời trọn kiếp nha!”

Tôi: “……”

Ba tháng sau, trí nhớ của nó khôi phục hoàn toàn.

Nhìn chằm chằm vào chìa khóa xe trên tay, nó im lặng hồi lâu.

Rồi bỗng vung tay… tự tát mình một phát thật mạnh:

“Đ*t… nhà bị trộm rồi.”

“Mà tao còn tự tay mở cửa cho nó vô.”

– Hết –

error: Content is protected !!