2

Lúc Sầm Úy nhìn thấy bảo mẫu, kích động chạy tới: “Mẹ, con nhớ mẹ quá, ngày nào con cũng nằm mơ thấy mẹ.”

Người mẹ chân chính đứng xấu hổ ở một bên, tay chân luống cuống.

Tôi đứng trên cầu thang xoắn ốc, thu hết những thứ này vào trong mắt.

Cách biệt lâu như vậy, Sầm Úy sao có thể còn nhớ được dáng vẻ của người trong nhà?

Cũng khó trách anh ta nhận nhầm.

Bảo mẫu trong nhà lương tháng tám vạn, ăn mặc trang điểm không tầm thường, trông còn có khí chất hơn nhiều so với mấy bà vợ giàu có được đại gia bao nuôi.

Nhìn lại Sầm Úy, toàn thân từ trên xuống dưới là bộ quần áo kém chất lượng giá mấy chục tệ, đủ loại vết khâu vá.

Từ khoảnh khắc anh ta bước vào, trong không khí đã lan tỏa mùi hôi như có như không.

Anh ta trông còn già hơn cả mẹ.

Người mẹ yếu ớt lấy khăn tay ra bịt mũi, hắt xì hơi mấy cái liền.

Trong mắt bố lóe lên sự ghét bỏ, ông lạnh giọng nói: “Làm càn, đây là bảo mẫu trong nhà, mày đến mẹ ruột của mình cũng không nhận ra nữa sao?”

Sầm Úy lúc này mới ý thức được mình vừa làm ra chuyện cười, xoay người lao về phía mẹ: “Mẹ, mẹ trẻ đẹp quá, con vừa rồi cũng không dám nhận.”

Mẹ cảm động đến rưng rưng nước mắt: “Tiểu Úy, con của mẹ, về là tốt rồi…”

Hai mẹ con ôm đầu khóc rống, thật là cảm động.

Tôi cầm khăn giấy lau nước mắt nơi khóe mắt.

Đương nhiên là giả rồi.

Kiếp trước Sầm Úy từ trên cao nhìn xuống tôi, đứng cách thật xa, bịt mũi hỏi trong nhà có phải có chuột cống dưới rãnh nước bẩn chạy vào không.

Anh ta còn bày tỏ bản thân chỉ có một người em gái là Lâm Hinh Nhi thôi.

Kiếp này tôi làm sao có thể cứ thế mà buông tha cho anh ta được?

Tôi giả vờ không biết tình hình lên tiếng hỏi: “Bố, mẹ, sao trong nhà lại có mùi gì lạ thế, thối quá vậy?”

“Không phải có thứ bẩn thỉu gì chạy vào rồi chứ? Đừng có mang virus truyền nhiễm gì nha!”

Quản gia cho rằng mình thất trách, chạy tới kiểm tra một lượt rồi nói: “Quả thực có mùi hôi, nhưng tôi thề sáng sớm nhân viên vệ sinh đã quét dọn thật sự sạch sẽ toàn bộ ngôi nhà không dưới hai lần, còn xịt cả nước hoa xịt phòng nữa.”

Người bảo mẫu vừa bị nhận nhầm muốn nói lại thôi: “Không có không có, chắc không phải virus gì đâu, chính là trên người đại thiếu gia…”

Sầm Úy dưới cái nhìn chăm chú của mọi người rất là tự ti xấu hổ, nhưng khuôn mặt đen nhẻm kia không nhìn ra được vẻ mặt đó.

Anh ta chuyển sang trừng mắt nhìn tôi, ngọn lửa tức giận trong mắt bùng cháy hừng hực.

Mẹ nghe vậy hơi lùi lại vài bước, sau đó lại giấu đầu lòi đuôi nói: “Úy Úy của mẹ chịu khổ rồi, đây là những ngày tháng gì chứ…”

“Không được, mau gọi bác sĩ tới, kiểm tra toàn thân cho Úy Úy một lượt!”

Sầm Úy không thể tin nổi, anh ta nhìn người mẹ vừa rồi còn đau thương không dứt, lớn tiếng hét: “Con rất khỏe mạnh, không mang theo bất kỳ virus nào!”

Mẹ có chút do dự, bố thì trực tiếp ra lệnh: “Tắm rửa sạch sẽ trước đã, ngày mai để bác sĩ kiểm tra toàn thân một lượt.”

Quản gia tiến lên thu dọn phòng cho Sầm Úy, chuẩn bị đưa anh ta lên.

Tôi ngại ngùng nói: “Cái đó, phòng cũ của anh trai bị con dùng làm phòng học rồi, nửa tiếng trước vừa mới thi công xong…”

Sầm Úy dù có ngốc đến mấy cũng nhận ra sự “thù địch” của tôi, anh ta buột miệng thốt ra: “Phòng của ông đây mày dựa vào cái gì mà chiếm dụng, mày con mẹ nó còn trả lại đây!”

Vẻ mặt bố mẹ khó coi, họ không dám tin con trai mình lại có thể nói ra những lời thô tục như vậy.

Tôi làm bộ dạng bị dọa sợ: “Xin lỗi, con không cố ý…”

Bố ngăn tôi lại, giọng điệu ôn hòa: “Khê Nhi con không sai, không cần xin lỗi.”

Ông thất vọng nói với Sầm Úy: “Không phải chỉ là một cái phòng thôi sao, trong biệt thự nhiều phòng như vậy, còn thiếu phần của mày được à?”

“Mày hay lắm, vừa về đã cãi nhau với em gái, còn đâu nửa điểm dáng vẻ của người làm anh? Không hổ là thứ từ dưới quê lên…”

Bố suýt chút nữa nói lỡ miệng, vội vàng dừng lại, vẻ mặt gượng gạo.

Sầm Úy tức điên, xoay người lao thẳng vào một phòng cho khách, cửa phát ra tiếng động rất lớn.

Ngay lúc nhận lại nhau, người anh trai thất lạc nhiều năm của tôi đã để lại cho mọi người một ấn tượng vô cùng tồi tệ.

Ngày hôm sau, Sầm Úy làm kiểm tra toàn thân.

Kết quả cho thấy anh ta suy dinh dưỡng, thiếu máu, tụt đường huyết, viêm dạ dày mãn tính… May mà còn trẻ, không có bệnh nặng gì.

Bác sĩ kê đơn thuốc mấy trang giấy, dặn dò anh ta tẩm bổ thân thể cho tốt rồi rời đi.

Mẹ thở phào nhẹ nhõm, xoay sang ôm lấy đứa con trai đã được tắm rửa sạch sẽ để an ủi.

Tôi biết bà ấy tối qua đã tắm trong phòng tắm mấy tiếng đồng hồ, chỉ sợ bản thân bị lây bệnh gì không sạch sẽ.

Về việc này tôi đã không còn cảm thấy kỳ lạ nữa.

Bởi vì kiếp trước tôi trở về, bà ấy cũng như vậy, dù cho chỉ là bị tôi nắm tay một cái.

Cũng sẽ lấy cớ đi nhà vệ sinh rồi rửa đi rửa lại, bị tôi nhìn thấy thì bà ấy sẽ gượng gạo giải thích bản thân mắc chút bệnh sạch sẽ.

Trên thực tế, tôi tận mắt nhìn thấy bà ấy ân cần lau khóe môi cho Lâm Hinh Nhi, không có nửa điểm ý tứ chê bai.

Bà ấy chẳng qua là đang ghét bỏ đứa con hoang từ bên ngoài trở về mà thôi.

Mẹ ra hiệu tôi đi qua, bà ấy phát ra lời cảm thán: “Lần này cả nhà bốn người chúng ta cuối cùng cũng đoàn tụ rồi, không có gì có thể chia lìa chúng ta nữa.”

Bố cười híp mắt nhìn chúng tôi, dường như đã quên mất cuộc tranh cãi ngày hôm qua.

Nhưng tôi rất rõ, tất cả những thứ này đều là biểu hiện giả dối.

Ánh mắt ông nhìn về phía Sầm Úy lúc nào cũng tràn ngập sự đong đếm, dường như đang nghĩ xem nó có thể mang lại lợi ích gì cho gia đình.

Tôi đột nhiên nói: “Thật ra nên là song hỷ lâm môn mới đúng, con đã tài trợ một cô bé, vẫn chưa kịp nói với bố mẹ…”

Mẹ kinh ngạc, phản ứng của Sầm Úy thì có chút quá khích.

Anh ta không dằn nổi sự nóng vội mà ép hỏi: “Có ý gì, tao vừa về mày đã dẫn người khác về là sao?”

Tôi bị âm lượng đột nhiên phóng đại dọa cho nhảy dựng lên.

Bố nhíu mày, ông hiển nhiên không hài lòng với cử chỉ hành vi thô lỗ của Sầm Úy.

“Sầm Úy, đừng có quát tháo em gái con như vậy, ở đây không phải dưới quê, con để Khê Nhi nói hết câu đã.”

Ai thân ai sơ, có thể nghĩ là biết ngay.

Mẹ vội vàng kéo tay anh trai an ủi vài câu, sợ tình cảnh hôm qua lại tái diễn.

Tôi ra hiệu cho quản gia dẫn cô bé kia qua.

Một cô gái mặt mày vàng vọt, vóc dáng thấp bé lập tức xuất hiện trong biệt thự.

Cô ta vừa nhìn đã biết là người cùng một thế giới với Sầm Úy, ngay cả mùi hôi lạ tỏa ra trên người cũng giống nhau đến thế.

Khác với dáng vẻ hào nhoáng của kiếp trước, mất đi sự chăm sóc tỉ mỉ của nhà họ Sầm, Lâm Hinh Nhi trở nên khúm núm sợ sệt.

Tôi đã tốn rất nhiều công sức mới tìm thấy cô ta ở trong một viện phúc lợi nào đó.

Nói ra thật buồn cười, chỗ đó cách cái làng mà kiếp trước tôi bị bắt cóc rất gần.

Viện trưởng vừa nghe có người muốn tài trợ, vội vàng dẫn tôi ra sân sau.

Thế là, tôi nhìn thấy Lâm Hinh Nhi đang bị những người khác vây đánh, ánh mắt cô ta tê dại trống rỗng.

Viện trưởng làm ngơ với việc này, ông ta tích cực đề cử những lựa chọn khác cho tôi: “Trong viện chúng tôi có rất nhiều đứa trẻ thông minh, cô bé đó có chút âm u, không dễ chung sống đâu…”

Lâm Hinh Nhi nhìn thấy tôi, trong khoảnh khắc ánh mắt sáng lên một cái, sau đó rất nhanh mất đi vẻ sáng bóng.

Tôi chỉ vào cô ta, giọng điệu kiên định: “Chọn cô bé đó đi, nhìn cũng khá đáng thương.”

Dù sao cô ta cũng là kịch hay tôi dày công chuẩn bị cho anh trai mà.

Có lẽ nhìn thấy bóng dáng của mình trên người Lâm Hinh Nhi, Sầm Úy tràn đầy thù địch với cô ta: “Mày tài trợ đương nhiên có thể, nhưng đưa nó về nhà làm gì?”

Làm gì à? Đương nhiên là dùng ma pháp đánh bại ma pháp rồi!

Hai anh em kiếp trước thân thiết khăng khít giờ trở mặt thành thù, chuyện này cẩu huyết và thú vị biết bao.

Tôi không thèm để ý đến sự gào thét của anh trai, giải thích với bố: “Từ nhỏ con đã muốn có một người chị, mà chị Hinh Nhi lại trạc tuổi con, cũng rất hợp nhau.”

“Hiện tại anh trai không phải đã về rồi sao? Dù sao tài trợ một người cũng là tài trợ, hay là cùng nhau đi, cứ coi như tài trợ một nhóm người, như vậy người ngoài cũng sẽ không nghi ngờ lai lịch của anh trai.”

“Chúng ta đều biết, nếu đột nhiên tuyên bố Sầm thị có người thừa kế mới, khó tránh khỏi có kẻ sẽ nảy sinh ý đồ xấu.”

Mẹ nhìn anh trai, lộ vẻ khó xử nói: “Nhưng như vậy không công bằng với Úy Nhi lắm…”

Sầm Úy nghe vậy tức giận trực tiếp đẩy tôi một cái: “Sầm Khê có loại em gái làm như mày sao? Anh ruột của mày không gặp người khác được hay sao hả?”

Tôi thuận thế loạng choạng lùi về sau vài bước, được bố đỡ lấy.

Sầm Úy châm chọc: “Không phải chứ, tao chỉ đẩy nhẹ một cái, Sầm Khê mày giả vờ cái gì chứ?”

Bố tức giận muốn đá cho anh ta một cước:

“Đủ rồi, đừng có vừa về đã sủa loạn lên như một con chó thế, chuyện này cứ quyết định như vậy đi.”

“Khê Nhi biết nhìn đại cục, một lòng suy nghĩ cho công ty, còn mày thì hay rồi, chỉ mong cổ phiếu công ty nhà mình sụt giảm có phải không?”

Sầm Úy nghển cổ trừng trừng mắt nhìn bố, cứ thế không lên tiếng.

error: Content is protected !!