6
“Bớt nói vài câu đi! Hồ Tam cái đồ chết tiệt, dặn bao nhiêu lần rồi vẫn quên khóa cửa!”
Sau cơn bão chẳng ai ngủ nổi.
Cá trong khoang bị mất gần một phần ba, có thuyền viên lau mặt như muốn khóc.
Chu Hành cúi đầu ngồi bên cạnh tôi, tay vẫn nắm chặt lấy tay tôi, hàng mi rũ xuống che đi cảm xúc trong mắt nhưng không giấu nổi sắc đỏ bên ngoài.
Chu Lê Đình úp mặt vào cánh tay.
Tôi chọc chọc vai cậu, cố tình trêu: “Lúc ở ngoài nghe có ai gọi ‘mẹ’ to lắm nè, là con phải không?”
Cậu quay mặt qua bên kia, không đáp.
“Gọi thêm lần nữa đi, mẹ không chê con gọi làm mình già đâu.”
“…”
“Nhanh nào, xong mẹ còn ngủ bù.”
“…”
“Chẳng lẽ muốn ba con đổi cho con bà mẹ kế trẻ đẹp hơn hả?”
“Mẹ! Mẹ! Mẹ! Được chưa Dương Thiển! Còn nói nữa con đập tung cái phòng làm việc ở nhà luôn đó!”
Thằng nhóc cứng đầu cuối cùng cũng chịu không nổi, ngẩng đầu khỏi tay, giận dữ trừng mắt với tôi.
Nhưng làn da trắng trẻo, mắt lại hoe đỏ như ánh bình minh, chẳng có tí uy hiếp nào, nhìn vào chỉ thấy tội nghiệp như một chú cún con.
“Hahaha…”
Tôi bật cười, cả khoang tàu cũng bật cười theo.
Về đến cảng, Chu Hành cùng đám thuyền viên đi giao hàng và chia tiền, tôi dẫn Chu Lê Đình đi đặt chỗ nghỉ.
Gần tối, Chu Hành mới cõng hành lý nặng trĩu, giơ điện thoại định vị, đạp xe đạp công cộng tới nơi.
Thấy anh ấy mệt không chịu nổi, tôi với Chu Lê Đình vội vàng ra đỡ hành lý.
“Sao không gọi xe?”
Anh ấy nắm tay tôi, giao hành lý cho Chu Lê Đình, đáp khẽ: “Không xa lắm, gọi xe lại phải đợi.”
Ngốc đến mức ai cũng nhìn ra là tiếc tiền, viện cớ cũng khéo, tôi chẳng buồn vạch trần.
“Ngồi nghỉ tí ăn cơm nhé, em đặt đồ ăn mang về rồi, lười ra ngoài lắm.”
“Ừ, được.”
Đêm ở đây rất yên tĩnh, tiếng sóng biển xa gần vừa phải, nghe vào lòng thấy rất yên bình.
Trong phòng phát nhạc nhẹ, tôi quấn chăn nằm gõ bản thảo trên điện thoại.
Chu Hành tắm rất lâu, khi ra vẫn còn hơi nước bốc lên, lông mày rũ xuống, cơ bắp căng chặt, không hề thả lỏng.
“Nhìn anh không vui, sao thế?”
Anh ấy bước tới giường, tôi ngồi dậy ôm lấy eo anh ấy, dụi mặt vào cơ bụng rắn chắc.
“Đừng.” Anh ấy nhẹ nhàng nâng cằm tôi, đẩy ra: “Anh có chuyện muốn nói.”
Thấy anh ấy nghiêm túc như thế, tôi cũng căng thẳng theo.
“Thật ra lần này bọn anh ra khơi…”
Anh ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nuốt nước bọt như có gì đó nghẹn trong cổ.
“Là… lần này có thể… không kiếm được… nhiều tiền…”
Giọng nói lẫn chút nghèn nghẹn, đuôi mắt hơi ửng đỏ, ngón tay thô dài đan chặt vào nhau, trắng bệch, trông như phạm nhân đang thú tội.
“Em biết rồi mà, mấy anh về sớm, dọc đường lại mất mớ cá, chắc chắn không bằng trước.”
“Không chỉ không bằng, lần này… chia ra chỉ được… năm sáu vạn thôi.”
Anh ấy như chú chim hoảng loạn lao vào lưới thợ săn, cảnh giác đến cực độ, căng thẳng toàn thân, bỗng nghiêng người nắm chặt cổ tay tôi.
“Dương Thiển, anh hứa đây chỉ là lần này thôi.
Sang năm chắc chắn sẽ khá hơn, đầu năm là có thể kiếm lại như trước.
Anh… sẽ không nuốt lời đâu.”
Ngày cưới, Chu Hành đưa tôi một trăm năm mươi vạn, còn hứa mỗi năm sẽ có thêm một trăm vạn cho tôi tự do chi tiêu, chỉ cần tôi giúp anh ấy chăm sóc tốt Chu Lê Đình.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt, nhìn sự hoảng loạn và căng thẳng của anh, nhìn dáng vẻ dè dặt, cẩn trọng của anh.
Tôi nhớ tới tủ quần áo toàn những bộ đồ không đáng giá của anh ấy, nhớ tới việc anh ấy thà vác hành lý đạp xe chỉ để tiết kiệm vài đồng tiền xe…
“Chu Hành, anh có biết một trăm năm mươi vạn đủ cho một gia đình bình thường chi tiêu trong bao lâu không?”
“Anh… anh biết, anh biết mà…”
Anh ấy không biết.
Tay anh ấy đang run.
Anh ấy không còn dám nắm tay tôi nữa, đầu cũng cúi gằm xuống, vùi sâu trong lòng bàn tay.
Anh ấy cần số tiền một trăm vạn mỗi năm đó biết bao.
Anh ấy muốn dùng nó để níu giữ một mối quan hệ, giữ lại một mái nhà.
Tôi dường như nghe được tiếng gào thét trong lòng anh ấy.
“Mười năm.”
Lưng anh ấy cứng đờ.
“Nếu chi tiêu bình thường, số tiền ấy có thể dùng trong mười năm.” Tôi nói: “Anh đang lo gì? Dù nửa năm nay chỉ kiếm được năm, sáu vạn, thì đó vẫn là mức thu nhập bình thường của một gia đình.”
Tôi ôm lấy anh ấy, đem thân thể run rẩy căng thẳng ấy của anh ấy bao bọc trong vòng tay mình.
“Anh đã làm rất tốt rồi, Chu Lê Đình cũng rất cố gắng, mỗi kỳ thi đều đứng nhất lớp.
Hai người đã cho em một mái nhà rất vững chãi.”
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân luống cuống, hấp tấp chạy xa.
Tôi đoán chắc là Chu Lê Đình đang trốn ngoài cửa nghe lén.
Cậu biết Chu Hành sẽ kể với tôi chuyện thu nhập.
Lúc Chu Hành nói muốn về sớm, cậu cũng chẳng vui mừng gì, chắc trong lòng cũng đang lo lắng chuyện tiền bạc.
“Thiển Thiển, em… sẽ rời đi sao?” Chu Hành vẫn chưa thật sự thả lỏng nhưng trong mắt đã lóe lên một chút ánh sáng, mang theo hy vọng mong manh nhìn tôi.
Tôi nâng khuôn mặt anh ấy lên, ngắm người đàn ông đã bị năm tháng mài mòn.
Thời trẻ anh ấy hẳn là rất điển trai, giờ chỉ là rám nắng hơn, khuôn mặt cũng nhiều sẹo và dấu tích của thời gian.
“Chu Hành, đừng dùng tiền để mua lấy tình cảm, càng đừng ảo tưởng rằng có thể dùng tiền để đổi lấy một gia đình.”
“Em thích anh, em nhìn thấy những vất vả và nỗ lực của anh.”
“Nếu em không thích, hoặc nếu anh cố tình đối xử tệ với em, thì dù mỗi năm có cho em một trăm vạn, em cũng không thể ở lại.”
“Thiển Thiển…”
Gió biển ban đêm thổi mạnh và lạnh nhưng người bên cạnh lại như chiếc lò sưởi nóng rực, cảm giác được ôm trọn trong vòng tay ấy thật khiến người ta say mê.
Năm tháng đã lấy đi ánh sáng rực rỡ trên người Chu Hành, nhưng anh ấy lại tự tỏa ra thứ ánh sáng khác rực rỡ không kém, sau khi được sóng biển gột rửa và thời gian mài giũa, trầm lắng như một viên bảo thạch.
Suốt một đêm phong ba bão tố, anh ấy như chẳng biết mệt mỏi là gì.
Trước khi ngủ, tôi lơ mơ than thở: “Còn tưởng anh chướng mắt em, không muốn động vào em nữa cơ.”
“Sao lại thế được? Anh… anh luôn rất muốn…”
“Hứ, trên thuyền thì chạy nhanh hơn cả thỏ, cứ như sợ em ăn tươi nuốt sống anh vậy.”
Anh ấy im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng anh ấy sẽ không đáp lại, đang lơ mơ sắp ngủ thì chợt nghe một tiếng thở dài khe khẽ bên tai.
“Anh không kiếm được tiền, anh cứ nghĩ em sẽ rời đi, anh không muốn để em cảm thấy mình bị thiệt thòi…”
“Đồ ngốc.”
Ngoại truyện 1:
Hai người chúng tôi đêm đó quá điên cuồng, đến lúc tỉnh dậy thì đã gần xế chiều ngày hôm sau.
Tôi đột ngột ngồi bật dậy, làm người bên cạnh là Chu Hành giật cả mình.
“Sao thế?”
“Ba giờ rồi, cả đêm với nửa ngày nay mình chẳng để ý gì đến Chu Lê Đình cả.”
Khi thả lỏng cảnh giác thì tai họa dễ xảy ra nhất.
Lỡ như ban đêm cậu lại nảy sinh suy nghĩ tiêu cực, qua lâu như vậy rồi, e là ngay cả cơ hội cứu vãn cũng không còn.
Nói xong, Chu Hành cũng hoảng hốt theo.
Hai chúng tôi vội vàng khoác đại áo choàng tắm dày của khách sạn, cuống cuồng chạy về phòng Chu Lê Đình.
Căn homestay này là phòng suite, hai phòng ngủ đối diện nhau, ở giữa là phòng khách.
Hôm nay, phòng Chu Lê Đình đóng cửa…
Chỉ một đoạn ngắn đi ngang phòng khách thôi mà tim tôi đã suýt nhảy ra khỏi cổ họng.
May là cửa không khóa, Chu Hành xoay tay nắm mở ra ngay.
Rèm cửa kéo kín mít, trong phòng tối mờ, chỉ thấy trên chiếc giường lớn mềm mại có một người nằm sõng soài, chăn chỉ đắp đến ngang eo.
“Lê Đình! Lê Đình! Con dậy đi, đừng dọa ba!”
Chu Hành lao tới bên giường, suýt vấp phải đôi giày thể thao dưới đất, cả người nhào lên ôm lấy vai Chu Lê Đình, vừa lắc mạnh vừa gọi lớn.
Tôi vội kéo rèm cửa ra, để ánh nắng tràn vào, tiện quan sát tình trạng của cậu.
“Kiểm tra hô hấp trước đi, em gọi cấp cứu ngay…”
“Chết tiệt… sóng thần hay động đất vậy?”
Kết quả là tôi còn chưa nói hết câu, trong vòng tay Chu Hành đã vang lên giọng thiếu niên khàn khàn, mơ màng.
Chu Lê Đình vốn chưa tỉnh hẳn, bị lắc một cái, đầu óc như hồ dán.
Cậu nhìn thấy Chu Hành, cả người lập tức giật mình, trừng lớn mắt, túm chặt cổ áo anh ấy, khàn giọng hoảng loạn gào lên: “Dương Thiển đâu? Có phải bỏ đi rồi không? Con đi tìm! Con phải tìm dì ấy về…”
“…”
Cậu đẩy Chu Hành ra, định xuống giường chạy ra ngoài tìm tôi, một chân vừa chạm đất thì mới phát hiện tôi đang đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn cậu bằng ánh mắt nhìn kẻ ngốc.
Thời gian như ngừng trôi.
Cậu cứ thế cứng đờ bên giường.
“Mẹ là mẹ kế của con, không phải vận động viên chạy marathon, cảm ơn vì đánh giá cao mẹ.”
“Đừng hoảng đừng hoảng, mẹ con ở đây mà.” Thấy cậu không sao, Chu Hành cuối cùng cũng thở phào, vỗ lưng cậu trấn an.
Tôi vừa định thả lỏng thì đột nhiên trước mắt có một bóng đen lao tới, eo tôi siết chặt, cả người bị kéo vào một vòng ôm nóng rực.
Chu Lê Đình không nói gì, chỉ ôm chặt lấy tôi như thế.
Cậu cao hơn cả Chu Hành, thiếu niên như một ngọn núi, toàn thân căng cứng, giống như đang ôm lấy thứ quý giá vừa mới tìm lại được.
“Được rồi được rồi, mẹ không đi đâu cả, tối qua mẹ với ba con không để ý đến con, sợ con xảy ra chuyện nên hôm nay hoảng quá.”
Tôi cùng Chu Hành đứng bên cạnh vỗ lưng cậu, giúp cậu hoàn hồn khỏi “cơn ác mộng” vừa rồi.
Vài phút sau, Chu Lê Đình cuối cùng cũng bình tĩnh lại, buông tôi ra, xoa xoa mặt rồi lại ôm cả tôi lẫn Chu Hành vào lòng, lầm bầm rất nhỏ một câu gì đó.
Hình như là: Mẹ ơi, nhà mình phải mãi mãi ở bên nhau.


