Ba ngày ở bên nhau, tôi phát hiện Dục Thành thật sự là một người rất thú vị.
Anh nấu ăn cực kỳ ngon.
Miếng bít tết trên chảo phát ra tiếng xèo xèo hấp dẫn, hương thơm lan tỏa khắp nơi khiến tôi chỉ ngửi thôi cũng thấy đói.
Anh còn biết tự tay pha trà sữa.
Tôi và anh ngồi đối diện trên sân thượng.
Xung quanh là biển hoa hồng đỏ trải dài bất tận.
Trước mặt là chiếc bếp lửa nhỏ đang cháy lách tách.
Anh thong thả đảo lá trà cùng đường phèn trong nồi, động tác thành thạo và vô cùng đẹp mắt.
Anh còn có thể tay không bắt cá dưới sông.
Xắn tay áo lên, để lộ cánh tay săn chắc.
Đứng giữa dòng nước trong veo, chỉ trong nháy mắt, bàn tay anh đã siết chặt một con cá đang vùng vẫy liên hồi.
Mỗi khi nhìn thấy anh như vậy, tôi lại không thể liên hệ người đàn ông này với vị tổng tài lạnh lùng ngồi trên đỉnh cao quyền lực.
Dường như ở nơi này, anh mới thực sự được là chính mình.
Đêm ngày thứ ba.
Sau khi ăn tối xong, tôi và anh ngồi dưới giàn hoa ngoài sân.
Gió đêm nhè nhẹ thổi qua.
Hương hoa hồng thoang thoảng trong không khí.
Tôi chống cằm nhìn anh.
“Dục Thành.”
“Ừm?”
“Anh thích em từ khi nào vậy?”
Bàn tay đang cầm tách trà của anh khựng lại.
Hàng mi dài khẽ rung lên.
Một lúc lâu sau mới thấp giọng đáp:
“Lần đầu tiên gặp em.”
Tôi bật cười.
“Là lần em mặc váy đỏ đuổi theo chú chó nhỏ trên núi ấy sao?”
Ánh mắt anh hơi ngẩn ra.
Rồi chậm rãi gật đầu.
“Ừm.”
“Vậy lúc đó anh đã thích em rồi à?”
“Ừm.”
Tôi không nhịn được mà cười thành tiếng.
“Anh đúng là yêu từ cái nhìn đầu tiên.”
Dục Thành im lặng.
Một lúc sau mới khẽ nói:
“Không giống.”
“Không giống chỗ nào?”
“Yêu từ cái nhìn đầu tiên là hai người gặp nhau.”
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt sâu thẳm đến mức khiến tim tôi đập lệch một nhịp.
“Còn tôi chỉ là người đứng rất xa nhìn em.”
Tôi bỗng không cười nổi nữa.
Trong cuốn nhật ký ấy, anh từng viết rất nhiều lần.
Rằng anh đứng nơi sơn dã.
Còn tôi ở giữa tầng mây.
Từ đầu đến cuối, người cảm thấy mình không xứng đều là anh.
Tôi bỗng thấy chua xót.
“Dục Thành.”
“Ừm.”
“Anh có từng nghĩ em sẽ thích anh không?”
Anh nhìn chén trà trong tay.
Rất lâu sau mới lắc đầu.
“Chưa từng.”
“Vì sao?”
“Vì em có quá nhiều lựa chọn tốt hơn.”
Tôi bật cười.
“Nhưng cuối cùng em vẫn chọn anh mà.”
Bàn tay anh khẽ siết lại.
Đầu ngón tay trắng bệch.
Dường như chỉ một câu nói đơn giản của tôi cũng đủ khiến anh mất bình tĩnh.
Tôi nhìn anh.
Anh cũng nhìn tôi.
Trong màn đêm yên tĩnh, tiếng côn trùng kêu vang từ xa xa.
Ánh mắt anh càng lúc càng sâu.
Tim tôi đập mỗi lúc một nhanh.
Cho đến khi anh khẽ dời mắt đi trước.
“Nam Nam.”
“Ừm?”
“Đừng nhìn tôi như vậy.”
Tôi ngẩn người.
“Tại sao?”
Yết hầu anh khẽ chuyển động.
Giọng nói trầm thấp đến khàn khàn.
“Vì tôi sẽ không nhịn được.”
Khoảnh khắc ấy.
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Dục Thành cũng quay đầu nhìn sang nơi khác.
Bầu không khí vốn bình yên bỗng trở nên mập mờ đến lạ.
Tôi cúi đầu uống một ngụm trà.
Nước trà hơi nóng.
Nhưng dường như vẫn không nóng bằng gương mặt mình lúc này.
Một lúc lâu sau.
Dục Thành mới đứng dậy.
“Muộn rồi, nghỉ ngơi thôi.”
“Được.”
Tôi cũng vội vàng đứng lên.
Hai người cùng đi về phía biệt thự.
Khi bước lên bậc thềm, tôi vô thức quay đầu nhìn lại cánh đồng hoa hồng đỏ dưới ánh trăng.
Biển hoa đỏ rực trải dài trên sườn đồi.
Đẹp đến mức khiến người ta không nỡ rời mắt.
“Dục Thành.”
“Ừm?”
“Cảm ơn anh.”
Anh hơi ngẩn ra.
“Vì điều gì?”
“Vì đã trồng một biển hoa đẹp như thế này.”
Tôi quay đầu nhìn anh, cong mắt cười.
“Em rất thích.”
Ánh mắt anh khẽ dao động.
Sau đó, khóe môi từ từ cong lên.
Nụ cười ấy rất nhạt.
Nhưng lại đẹp đến mức khiến người ta rung động.
“Em thích là được rồi.”


