Trợ lý Lan gõ cửa bước vào, đặt hai ly nước cam ép lên bàn.

“Cảm ơn.”

Tôi gật đầu đáp.

Cô ta liếc nhìn tôi một cái, không nói thêm lời nào rồi quay người đi thẳng ra ngoài.

Bất ngờ, Dục Thành lên tiếng:

“Trợ lý Lan.”

Cô ta dừng bước, quay đầu lại.

Đôi mắt đã ngấn nước nhìn về phía Dục Thành, dường như chứa đựng cả sự tủi thân lẫn cố chấp.

“Cô làm trợ lý cho tôi được bao lâu rồi?”

Cô ta mím môi, ngẩng đầu đáp:

“Từ ngày anh vào công ty đến giờ. Cuối tháng này là tròn ba năm.”

“Từ ngày mai, cô chuyển sang phòng hành chính làm việc.”

Giọng điệu của anh bình thản nhưng không để lại bất kỳ khoảng trống nào cho việc thương lượng.

Trợ lý Lan sững sờ.

“Tại sao?”

Dục Thành hơi nhíu mày, nhưng vẫn trả lời:

“Tôi sắp kết hôn. Tất cả trợ lý nữ bên cạnh tôi đều sẽ được thay đổi.”

Sắc mặt trợ lý Lan lập tức trắng bệch.

Cô ta đứng ngây người tại chỗ rất lâu, cuối cùng mới khó nhọc thốt ra:

“Đã hiểu.”

Tôi nhìn theo bóng lưng cô ta lúc rời đi rồi hỏi:

“Trợ lý của anh không sao chứ?”

Dục Thành đưa ly nước cam tới trước mặt tôi, thản nhiên đáp:

“Chỉ cần trả lương đầy đủ thì sẽ không có vấn đề gì.”

Động tác của anh vô cùng chu đáo.

Nhưng lời nói và biểu cảm lại lạnh nhạt đến mức gần như vô cảm.

Sự tương phản ấy khiến người ta có cảm giác khó tả.

Mới vừa rồi mình còn thấy anh ngoan ngoãn cơ mà…

Tôi lắc đầu.

Nhấp một ngụm nước cam, hai mắt lập tức sáng lên.

“Cam gì mà ngon thế? Vừa thơm vừa ngọt.”

Khóe môi anh hơi cong lên, nếu không chú ý kỹ gần như không thể nhận ra.

“Giống cam này là tôi bao trọn một ngọn núi ở Cám Nam, thuê người chăm sóc riêng. Sản lượng mỗi năm không nhiều.”

Anh dừng một chút rồi hỏi:

“Em… thích uống sao?”

“Thích lắm.”

Tôi gật đầu liên tục.

“Sau này chỉ vì muốn uống nước cam của anh thôi, em cũng phải ghé qua thường xuyên.”

“Được.”

Ánh mắt anh khẽ sáng lên.

“Em có thể đến bất cứ lúc nào.”

Khi nói câu đó, đôi mắt anh rực sáng lạ thường.

Lúc hai cô thư ký mang từng túi đồ ăn ngoài đủ màu sắc bước vào, trên mặt họ đều là vẻ khó tin.

Đến khi nghe Dục Thành dặn bày hết đống đồ ăn ấy lên chiếc bàn gỗ đỏ quý giá, vẻ mặt họ càng thêm kinh hãi.

Tóm lại, ngày hôm đó, tôi và Dục Thành đã ngồi trong văn phòng xa hoa như một tác phẩm nghệ thuật, vui vẻ ăn đồ ăn ngoài bên cạnh đống hộp cơm bình dân.

Tôi ăn rất ngon miệng.

Hai năm cuối của kiếp trước, tôi bị mắc kẹt trong vũng lầy tình cảm với Tiêu Dật, đến mức đánh mất rất nhiều niềm vui và nhiệt huyết sống.

Còn bây giờ.

Tôi đã có cơ hội làm lại cuộc đời.

Tôi vô cùng chắc chắn rằng người đàn ông trước mặt là người mà tôi có thể hoàn toàn tin tưởng và dựa vào.

Cảm giác được yêu thương, được che chở ấy khiến sống mũi tôi cay xè.

Dục Thành ngồi đối diện.

Anh ăn rất chậm, rất từ tốn, nhưng cũng vô cùng tập trung.

Dường như điều anh đang tận hưởng không phải là thức ăn.

Mà là khoảng thời gian ngắn ngủi được ở bên tôi.

Ngay cả khi dầu từ hộp cơm dần thấm xuống mặt bàn gỗ hồng đào đắt đỏ, anh cũng chẳng mảy may để ý.

Tôi cong mắt cười:

“Khoảng thời gian này ngày nào em cũng đến ăn cơm với anh, được không?”

Anh ngước mắt nhìn tôi.

“Được.”

Trong suốt một tháng sau đó, cứ vài ngày tôi lại đến tìm Dục Thành.

Dù có báo trước hay không, anh vẫn luôn ở đó.

Bên cửa kính sát đất trong phòng làm việc, giờ đây đã có thêm một chiếc bàn ăn đôi tinh xảo.

Tôi và anh ngồi đối diện nhau.

Đôi khi vừa ăn vừa trò chuyện.

Dần dần, khoảng cách giữa hai người ngày càng được kéo gần.

Anh cũng bắt đầu nói nhiều hơn trước.

Ban đầu tôi cứ nghĩ anh là kiểu người ít nói, không giỏi giao tiếp.

Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại.

Mỗi lần trả lời câu hỏi của tôi, anh đều đi thẳng vào trọng tâm, góc nhìn lại rất mới mẻ và sắc bén.

Khi cấp dưới gọi điện xin chỉ thị, anh đưa ra quyết định nhanh gọn, dứt khoát và quyết liệt.

Lúc lắng nghe người khác báo cáo, anh thường hơi mím môi thành một đường thẳng.

Hàng mi dài thỉnh thoảng khẽ động.

Trông cực kỳ điềm tĩnh và tập trung.

Tôi vốn là người yêu thích cái đẹp.

Cho nên càng ngày càng thích nhìn khuôn mặt anh.

Tôi vẫn luôn cho rằng mình đang lén nhìn.

Cho đến một lần.

Tôi ngồi nhìn chằm chằm anh nghe điện thoại.

Rõ ràng đang bàn chuyện công việc vô cùng nghiêm túc.

Nhưng khóe môi anh lại khẽ nhếch lên.

Khi ấy tôi mới đột nhiên nhận ra.

Anh biết tôi đang nhìn mình.

Mặt tôi lập tức nóng bừng.

Ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt nóng bỏng và sáng rực của anh.

Dục Thành chưa từng né tránh tôi khi xử lý công việc.

Sau một tháng tiếp xúc, tôi đã đưa ra kết luận.

Cái chết của anh ở kiếp trước tuyệt đối không phải do con người gây ra.

Tất cả nhân viên trong công ty đều kính phục và tôn trọng anh.

Những đối thủ năm xưa cũng đã hoàn toàn bị anh thu phục.

Bà Dục cùng mấy người anh em cùng cha khác mẹ của anh từ lâu đã bị đưa đến một quốc gia vô danh ở Bắc Âu.

Không có nguy hiểm nào đang ẩn nấp.

Cũng chẳng có âm mưu trả thù nào đang diễn ra.

Anh chính là vị vua tuyệt đối trong thế giới của riêng mình.

Nếu loại bỏ toàn bộ yếu tố bên ngoài.

Vậy nguyên nhân chỉ còn có thể là sức khỏe.

Vì thế, tôi lấy cớ muốn khám sức khỏe tiền hôn nhân rồi kéo anh đến bệnh viện kiểm tra tổng quát.

Trong lúc đứng chờ Dục Thành bên ngoài phòng siêu âm, tôi bất ngờ gặp Tiêu Dật.

Là tôi nhìn thấy cậu ta trước.

Cậu ta ngồi một mình trong góc.

Đôi mày khẽ nhíu lại, ánh mắt mang theo vẻ trống rỗng.

Tôi thầm mắng một câu xui xẻo rồi xoay người định rời đi.

Nhưng cậu ta đã ngẩng đầu lên.

Ánh mắt vừa lúc chạm vào tôi.

“Mộ Nam!”

Tiêu Dật đột ngột đứng bật dậy.

Trên mặt thoáng qua vẻ hoảng hốt.

“Sao em lại ở đây?”

“Tôi đến bệnh viện còn phải xin phép anh sao? Hay bệnh viện này là của nhà anh mở?”

Tôi lạnh nhạt đáp.

Tiêu Dật im lặng hai giây.

Rồi rất nhanh khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng thường ngày.

“Một tháng nay em làm loạn đủ chưa?”

Tôi cau mày.

“Làm loạn? Ai làm loạn?”

Ánh mắt cậu ta hiện rõ vẻ khó chịu.

“Em chặn số điện thoại của anh. Đến nhà em thì người giúp việc lúc nào cũng nói em không có ở nhà.”

“Nam Nam, giận dỗi cũng phải có giới hạn. Nếu em tiếp tục như vậy, chúng ta… thật sự sẽ kết thúc đấy.”

Tôi bật cười.

“Tiêu Dật, chẳng phải chúng ta đã kết thúc từ lâu rồi sao?”

“Có cần tôi nhắc lại không?”

“Một tháng trước chúng ta đã chia tay rồi.”

Cậu ta nhìn tôi hồi lâu.

Không hiểu vì sao, giọng điệu đột nhiên dịu xuống.

“Nam Nam, anh đã suy nghĩ kỹ rồi.”

“Chuyện lần trước anh cũng có lỗi.”

“Anh đã không để ý đến cảm xúc của em.”

“Thật ra lần đến nhà em, anh là muốn xin lỗi.”

“Văn Uyển đang ở trong kiểm tra.”

“Nam Nam, anh cảm thấy rất mệt.”

Biểu cảm của cậu ta lúc này vô cùng phức tạp.

Vừa mệt mỏi.

Vừa yếu đuối.

Lại như mang theo chút hoang mang.

Tim tôi khẽ trầm xuống.

Tiêu Dật giờ đã đổi cách gọi thành “Văn Uyển”.

Vậy chẳng lẽ hai người họ đã…

“Giang Văn Uyển bị bệnh gì?”

Tôi nhíu mày hỏi.

Ánh mắt cậu ta thoáng dao động.

Biểu cảm nhất thời trở nên gượng gạo.

“Chỉ là cảm cúm thôi.”

“Nam Nam.”

Phía sau vang lên giọng nói của Dục Thành.

Anh bước tới với ánh mắt sâu thẳm.

Tôi lập tức quay sang hỏi:

“Kết quả thế nào rồi?”

Sắc mặt anh dịu đi.

“Không có vấn đề gì, mọi chỉ số đều bình thường.”

“Hắn là ai?”

Ánh mắt dò xét của Tiêu Dật lập tức rơi xuống người Dục Thành.

error: Content is protected !!