8
Chỉ lạnh lùng nhìn ông ta.
Ông ta lại ngập ngừng.
Một hồi rất lâu,
mới cất tiếng – nhỏ như tiếng muỗi, run rẩy như đang cầu xin:
“Cô… có thể… có thể…
cho bác vay ít tiền…
để… để đưa bác gái đi khám bệnh…?”
Tôi chết lặng.
Không phải vì cảm động.
Mà vì… quá mức mỉa mai.
Tôi nhìn khuôn mặt đã bị năm tháng bào mòn,
nhớ lại vài tháng trước –
cũng chính ông ta,
ngồi trên chiếc ghế sofa trong nhà tôi,
vẻ mặt bình thản, tự đắc,
mắt lạnh lùng lắng nghe vợ và con trai tính toán,
làm sao để “rút sạch” nhà tôi.
Khi ấy, trong mắt ông ta –
tôi chỉ là một con cá lớn sắp dính câu,
là “bình tài chính sống” có thể rót mãi không cạn.
Gia đình tôi –
chỉ là công cụ, là đá kê chân cho con ông ta thành “rể quý”.
Còn bây giờ?
Chính ông ta –
đang đứng run rẩy trước mặt tôi,
vì người vợ từng sỉ nhục tôi là “con gà mái không biết đẻ”,
mở miệng vay tiền tôi chữa bệnh.
Trớ trêu.
Lố bịch.
Đáng thương đến đáng sợ.
Tôi không nói gì cả.
Chính sự im lặng ấy –
là câu trả lời đanh thép nhất.
Ông ta cũng nhận ra,
cả người run lên,
khuôn mặt nhăn nheo đỏ bừng như máu,
cúi gằm hơn nữa – như muốn chôn cả nỗi nhục vào ngực.
Ông ta không nói thêm gì nữa.
Chỉ lặng lẽ quay người,
loạng choạng rời đi,
như một con chó hoang gãy lưng, bị đuổi khỏi chính nơi từng tự cho là lãnh địa.
Ông ta biến mất nơi góc phố mờ trắng tuyết.
Cái dáng lưng còng, xiêu vẹo…
đổ sụp trong cơn gió đông rét buốt.
Tôi đứng im nhìn theo.
Tôi biết,
đối với những người như họ,
nỗi đau lớn nhất không phải là tù tội.
Cũng không phải là nợ nần, bệnh tật.
Mà là —
Từ trên mây cao rớt xuống đáy bùn,
rồi buộc phải cúi đầu cầu xin chính người từng bị họ đẩy xuống vực sâu,
người mà họ khinh thường, coi rẻ,
nhưng lại chính là người đã tự mình trèo lên trở lại, không nhờ ai, không xin ai.
Đó mới là bản án —
đích đáng nhất cho sự tham lam và ngạo mạn đã ăn sâu vào máu.
Tuyết rơi dày hơn.
Lạnh hơn.
Tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Tôi kéo cao cổ áo,
siết chặt tà áo khoác,
rồi xoay người đi thẳng về phía xe của mình.
Trong xe có:
• sưởi ấm
• âm nhạc
• và một cuộc đời hoàn toàn mới –
một thế giới thuộc về riêng tôi.
Còn họ…
sẽ tiếp tục trượt dài
trong cơn bão tuyết do chính tay mình tạo ra,
lặng lẽ chìm xuống,
không ai thương xót,
không ai ngoảnh lại.
-hết-


