"Cười chết mất! Nữ phụ này bị úng não rồi à?"

"Cô ta không biết Phó Nguyên Sâm nổi tiếng lạnh lùng vô tình, chưa bao giờ gần gũi nữ sắc sao?"

"Đúng vậy! Còn mơ tưởng trèo cao à? Cứ chờ bị đại lão Phó phong sát toàn mạng đi!"

Tôi xem như không nhìn thấy những dòng bình luận ấy.

Phong sát?

Phó Nguyên Sâm đến cả việc trả lời tin nhắn của tôi còn cảm thấy phí thời gian, làm gì rảnh rỗi đến mức phong sát tôi?

Thế nhưng sau vài lần đâm đầu vào tường.

Tôi cũng dần khôn ra.

Tôi phát hiện vị Diêm Vương sống này tuy không gần nữ sắc.

Nhưng lại vô cùng "quan tâm" đến cậu em trai xui xẻo kia.

Thế là tôi lập tức thay đổi chiến thuật.

Bắt đầu mách tội với anh.

"Anh trai, hôm nay Phó Dật Chu trong tiết vi tích phân còn vẽ hình con rùa lên bảng để chọc giảng viên, nên bị đuổi ra ngoài rồi."

Lần đầu tiên, đối phương trả lời ngay lập tức.

Thậm chí còn vô cùng lịch sự.

"Cảm ơn. Tối nay nhất định sẽ đánh nó."

Tinh thần tôi lập tức phấn chấn hẳn lên.

Thừa thắng xông tới.

"Anh trai, chiều nay Phó Dật Chu không đi học, nghe nói đã đến quán bida ở con phố bên cạnh hẹn đánh nhau với người khác."

Lần này, anh vẫn trả lời rất nhanh.

"Địa chỉ. Tôi cho người đến bắt nó."

05

Kể từ khi tôi hóa thân thành "ủy viên kỷ luật của trường".

Cuộc sống của thái tử gia chỉ có thể gói gọn trong bốn chữ: sống không bằng chết.

Không bị đánh thì cũng bị cắt thẻ.

Còn số lần tôi và Phó Nguyên Sâm liên lạc cũng tăng dần theo tần suất thái tử gia ăn đòn.

Ban đầu chỉ có tôi đơn phương mách tội.

Về sau, thỉnh thoảng anh cũng chủ động hỏi tôi một câu.

"Hôm nay ở trường nó lại gây ra chuyện gì?"

Cho đến khi kỳ thi cuối kỳ sắp tới.

Suốt nửa tháng ấy, ngày nào tôi cũng vùi đầu trong thư viện ôn bài, học đến tối tăm mặt mũi.

Liên tục một tuần.

Tôi không gửi cho Phó Nguyên Sâm bất cứ tin nhắn nào.

Cho đến một buổi chiều nọ.

Điện thoại khẽ rung lên.

Không ngờ tin nhắn lại do Phó Nguyên Sâm chủ động gửi tới, quả thật là chuyện hiếm có.

"Mấy hôm nay nó ngoan lắm sao?"

"Không phạm lỗi gì à?"

Tinh thần tôi lập tức phấn chấn.

Tôi vội hắng giọng, nhấn giữ nút ghi âm rồi cố ý hạ thấp âm lượng.

"Anh trai, em không mang quần áo dày từ nhà đến nên bị cảm rồi, hôm nay không đi học, cũng không để mắt đến anh ấy được… Xin lỗi."

Sau khi gửi đoạn ghi âm ấy đi.

Bên kia im lặng rất lâu.

Lâu đến mức tôi còn tưởng anh sẽ không trả lời nữa.

Thế nhưng chẳng bao lâu sau.

Một cuộc gọi trực tiếp gọi tới.

Giọng nói trầm thấp của người đàn ông mang theo sự cứng rắn không cho phép từ chối.

"Ra ngoài."

Tôi: "?"

06

Tôi vội dùng nước lạnh vỗ lên mặt, còn cố ý dụi mắt cho hơi ửng đỏ.

Sau đó tùy tiện khoác bộ đồ ngủ lông hình thỏ rồi chạy xuống lầu.

Màn đêm mờ tối.

Dưới ánh đèn đường.

Quả nhiên có một chiếc Maybach màu đen đang đậu ở đó.

Cơn gió lạnh cuối thu thổi tới, khiến tôi không nhịn được mà thật sự run lên.

Cửa xe mở ra.

Phó Nguyên Sâm bước xuống, hơi nhíu mày.

Anh cởi chiếc áo khoác dạ cashmere màu đen trên người, phủ thẳng lên vai tôi, bọc tôi kín mít.

Anh ngắn gọn nói:

"Lên xe."

Tôi kéo chặt vạt áo khoác, chớp chớp mắt.

"Đi đâu?"

Người đàn ông thản nhiên trả lời:

"Đi mua quần áo."

Tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ, khép chặt áo khoác hơn một chút, cắn môi dưới, vừa như muốn từ chối, vừa như âm thầm mong đợi.

"… Sao có thể được."

"Em không thể nhận đồ anh mua. Em sợ mình không trả nổi."

Phó Nguyên Sâm chống một tay lên cửa xe.

Nghe vậy, ánh mắt anh khẽ trầm xuống, từ trên cao nhìn tôi.

Người đàn ông bình tĩnh cất tiếng, giọng nói giữa màn đêm rõ ràng đến lạ.

"Ngày nào em cũng nhắn tin cho tôi, nói thích tôi, yêu tôi đến chết đi sống lại."

"Bây giờ tôi chỉ muốn mua cho em một bộ quần áo."

"Em lại nói mình không trả nổi."

Anh ngừng lại một lát.

Mang theo cảm giác áp bức cực kỳ mạnh mẽ, anh tiến gần thêm một bước.

"Vậy những lời trước đây… đều là lừa tôi sao?"

Tôi: "??"

Cái gì?

Người đàn ông này uống nhầm thuốc rồi à?

Tôi im lặng một lúc, cụp mắt xuống, giọng nói mềm mại đầy tủi thân.

"Tấm lòng em dành cho anh… đương nhiên anh biết."

"Nhưng… em đâu biết anh nghĩ thế nào về em."

Tôi ngẩng đầu lên, lấy hết can đảm thăm dò.

"Nhỡ đâu trong lòng anh đã có người mình thích, vậy mà nửa đêm còn chạy đến mua quần áo cho em…"

"Thế chẳng phải anh là đàn ông tồi sao?"

"Ngộ nhỡ anh còn có cả vợ nữa…"

"Vậy chẳng phải em sẽ trở thành kẻ thứ ba à?"

"Em mới không muốn đâu."

07

Nghe tôi lật ngược tình thế, quay sang trách ngược lại mình.

Phó Nguyên Sâm không vội giải thích.

Trái lại, anh khẽ bật cười.

Giữa cơn gió lạnh cuối thu.

Ngay cả chân mày anh cũng chẳng hề nhíu lấy một lần.

Anh chỉ chậm rãi giơ tay lên, dùng mu bàn tay nhẹ nhàng lướt qua gò má tôi.

Giọng nói bình tĩnh đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.

"Tôi có vợ hay chưa."

"Chẳng lẽ thám tử tư em thuê lại không báo cáo rõ cho em những thông tin cơ bản này sao?"

Tôi: "??"

Biểu cảm trên mặt tôi lập tức cứng đờ.

Ngay cả hơi thở cũng ngưng lại trong một giây.

Người đàn ông thong thả thu tay về, từ trên cao nhìn xuống tôi, thu hết vẻ hoảng loạn trên mặt tôi vào đáy mắt.

"Cô Lâm."

"Em rất giống mẹ mình."

Anh bình thản nói:

"Anh trai em trên thương trường cũng là một đối thủ không thể xem thường."

"Chúng tôi đã giao đấu với nhau không ít lần."

Tôi: "???"

Đầu óc tôi vang lên một tiếng "ong".

Hoàn toàn chết máy.

Vẻ bình tĩnh giả tạo từng chút một tan vỡ.

Cuối cùng chỉ còn lại nỗi sợ hãi chân thật.

Tôi chẳng còn tâm trí đâu để tiếp tục giả vờ lạt mềm buộc chặt.

Vội vàng bước lên một bước, nắm chặt lấy ống tay áo của anh.

"E… em có nỗi khổ riêng!"

"Em không cố ý tính kế anh!"

Lần này tôi thật sự sợ hãi.

Thế lực của nhà họ Phó.

Không ai hiểu rõ hơn tôi.

Những dòng bình luận trước mắt đã vô số lần nhắc đến thủ đoạn lạnh lùng của Phó Nguyên Sâm.

Trong nguyên tác.

Chỉ để trút giận thay cho nam chính, anh cũng có thể dễ dàng ép nhà họ Lâm phá sản, khiến cả nhà tan cửa nát!

Tôi vốn cho rằng chỉ cần mặt dày bám riết lấy anh, ra sức lấy lòng.

Có lẽ anh sẽ nể chút tình cảm cũ mà mềm lòng với gia đình tôi.

Không ngờ.

Người đàn ông này từ đầu đến cuối vẫn bình thản nhìn tôi diễn trò.

Trong khi âm thầm điều tra mọi chuyện về tôi từ lâu rồi!

Chỉ cần nghĩ đến việc nhà họ Lâm có thể vì sự tự cho mình thông minh của tôi mà đi vào vết xe đổ.

Tôi sốt ruột đến mức nước mắt lập tức trào ra.

"Anh Phó… Không, ngài Phó."

Tôi nghẹn ngào, giọng nói run rẩy.

"Em không dám nữa."

"Anh đừng giận, xin anh hãy tha cho nhà em."

"Em hứa sau này sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa…"

08

Rõ ràng Phó Nguyên Sâm không ngờ tôi lại phản ứng như vậy.

Ban nãy còn nhanh mồm nhanh miệng.

Giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ.

Anh cụp mắt xuống.

Ánh nhìn dừng lại trên những ngón tay trắng bệch vì đang nắm quá chặt vạt áo của anh.

error: Content is protected !!