3
“Cũng đừng ai tăng ca nữa, hành chính sẽ thu tiền điện, tiền nước, bắt chia phí quản lý tòa nhà!”
“Đuổi việc thì không có lấy đồng bồi thường – công ty máu lạnh!”
Mặt sếp và Nhiếp Quân lập tức tối sầm lại.
Nhiếp Quân bị ánh mắt mọi người soi mói, liền vội vàng thanh minh:
“Tôi không phải dạng quan hệ gì đâu nhé!”
Mọi người không dám hóng lộ liễu, nhưng tiếng thì thầm bàn tán mỗi lúc một to hơn.
Cuối cùng, sếp cũng phải hạ mình, lớn tiếng:
“Được rồi, tôi đền! Chúng ta ngồi lại thương lượng!”
“Nhưng cô phải giao WeChat của mình ra đây!”
Đôi lúc tôi thật sự muốn hỏi thử, đầu óc ông ta có bình thường không.
“WeChat là tài sản cá nhân của tôi, dựa vào đâu mà giao cho công ty?!”
“Trong đó toàn là thông tin khách hàng, cô không giao ra, thì dù có lật tung cả công ty cũng vô ích!”
Đúng là có người mặt dày hơn cả tường thành!
Tôi tức muốn nổ tung, còn định cãi tiếp, thì thấy ông ta đã cho người đứng canh cửa phòng.
Tôi lập tức đổi giọng:
“Được, tôi sẽ nhập thông tin khách hàng vào hệ thống công ty.”
Sếp vừa nghe, mặt lập tức dịu lại, như thể muốn nói: “Cô chỉ là một con tép, tôi muốn trị lúc nào chả được.”
Không yên tâm, ông ta còn sai người giám sát tôi nhập từng mục một.
Tôi lợi dụng lúc người canh tôi không chú ý.
Lập tức chạy thẳng vào nhà vệ sinh, chui vào buồng kín.
Bên trong, tôi nhanh chóng gọi 110:
“Alo, chú cảnh sát ạ? Tôi đang bị công ty giam giữ trái phép và cưỡng ép chiếm đoạt tài sản cá nhân.”
Người theo dõi tôi đập cửa thình thịch bên ngoài.
“Chú cảnh sát” nghe giọng đã biết nghiêm trọng, liền lập tức cho người tới ngay.
Ưu điểm của khu CBD là an ninh cực tốt, mà đồn cảnh sát cũng ngay sát bên.
Sếp nhìn tôi đang đứng cạnh chú cảnh sát, mặt tái mét như vừa nuốt phải cứt vậy.
Ông ta tức tối nói:
“Tôi chỉ bảo cô ấy giao WeChat ra thôi, sao lại bị cho là vi phạm pháp luật?!”
Tôi lập tức đưa ra màn hình số dư WeChat — đúng 3000 tệ.
Không nhiều, không ít — đủ để lập hồ sơ vụ án.
“Ông bảo tôi giao WeChat, mà tài khoản này đứng tên tôi, còn liên kết với thẻ ngân hàng, trong ví lại có tiền. Vậy không phải là cưỡng đoạt tài sản cá nhân à?!”
Sếp vốn không nghĩ đến chuyện đó!
Thấy chưa, đây chính là hậu quả của việc quen làm việc mà không dùng đầu óc.
Chú cảnh sát cũng bắt đầu dạy dỗ:
“WeChat đúng là tài sản cá nhân, sao có thể giao nộp cho công ty?”
Tưởng ngày nào bắt nhân viên đăng bài lên Moments là WeChat cũng thành của công ty chắc?!
Tôi còn tận dụng thời cơ, giọng đầy cảm xúc kể cho chú cảnh sát nghe những ‘kỳ tích’ của công ty mình:
Bắt nhân viên đóng tiền khi tăng ca.
Giam lương không lý do.
PUA nhân viên bằng mọi chiêu trò.
Chú cảnh sát nhìn sắc mặt sếp càng lúc càng đen, giọng dịu dàng quay sang tôi:
“Những việc này, cô hoàn toàn có thể phản ánh lên Phòng Lao động. Họ sẽ xử lý thỏa đáng.”
Tôi tất nhiên biết điều đó.
Nhưng khiến sếp mất mặt trước cảnh sát — tôi thấy… rất hả hê.
Dù sao hôm nay cũng không lấy lại được tiền.
Ra khỏi phòng họp, Nhiếp Quân đã đứng chờ sẵn:
“Từ hôm nay, phòng kinh doanh giao cho em quản lý!”
Tôi thản nhiên buông một câu:
“Cho luôn.”
Nhiếp Quân bị thái độ của tôi làm cho hơi chột dạ, cố nén hưng phấn, dò hỏi:
“Thế… khách hàng thì sao?”
Tôi liếc anh ta một cái:
“Tất cả đều có trong hệ thống rồi. Bảo nhân sự mở quyền cho cậu là xong.”
Anh ta lập tức vỗ ngực cam đoan:
“Sư phụ cứ nghỉ ngơi, em sẽ thay chị quản tốt phòng kinh doanh!”
Tôi nhìn là biết — hắn ta chỉ mong được leo lên càng nhanh càng tốt.
Tôi vừa bước khỏi công ty, liền gọi cho Giám đốc kinh doanh bên Tập đoàn Quang Huy:
“Anh ơi, hủy hợp tác rồi nhé!”
“Sao thế?”
“Cuối tuần không phải ngày làm việc, sếp tôi không trả lương thì không thể không công lấy khách được.”
“Mà giờ ông ấy cũng không còn là sếp tôi nữa.”
Đối phương hiểu ngay:
“Vậy sau này khỏi cần cân nhắc hợp tác với công ty cô.”
Trong thang máy, tôi thấy Nhiếp Quân hớn hở gửi lì xì mời mọi người uống trà sữa trong group:
“Từ hôm nay, tôi chính thức tiếp quản phòng kinh doanh.”
Cả nhóm nhao nhao gửi sticker “đốt pháo ăn mừng”.
Tôi còn thấy có người gửi một tin rồi rút lại rất nhanh:
“Lẽ ra nên để anh Quân quản lý từ lâu rồi!”
Bình thường tôi rất nghiêm khắc với mọi người, đặc biệt là chuyện tiếp khách, tôi yêu cầu phải đạt tiêu chuẩn như khách sạn 5 sao.
Không ít người từng phàn nàn trong bóng tối:
“Làm sale chứ có phải làm osin đâu, cần gì phải khúm núm như vậy!”
Nhưng với chất lượng sản phẩm như nhau, khách hàng chắc chắn sẽ chọn dịch vụ tốt hơn.
Tôi từng giúp một khách hàng đón con suốt một tuần chỉ để có được một buổi giới thiệu sản phẩm.
Ngày thường tôi mắng xong, là Nhiếp Quân đi dỗ.
Thì ra là tranh thủ lấy lòng từng bước, để mở đường cho chính mình.
Trong group, ai cũng nhận lì xì, chỉ có một người mới không nhận.
Ngay sau đó, Nhiếp Quân đăng ngay quy định mới của phòng kinh doanh, xóa sạch toàn bộ quy tắc tôi từng đặt ra.
Cuối cùng còn dõng dạc tuyên bố:
“Tháng này tôi sẽ dẫn dắt mọi người đạt doanh số 10 triệu, để ai cũng được đi xe sang, ở biệt thự!”
Thậm chí còn đăng hẳn mục tiêu đó lên Moments.
Sếp là người đầu tiên bấm like và để lại bình luận:
“Công ty cần máu mới, như thế mới phát triển vượt bậc!”
Các trưởng phòng khác cũng tranh nhau vào nịnh nọt.
Tôi chợt thấy tò mò.
Cho dù cậu ta giờ đã có chút kinh nghiệm.
Nhưng cái gì khiến cậu ta dám mạnh miệng đến vậy?
Phải biết rằng thành tích cao nhất trước giờ của chúng tôi chỉ là 8 triệu.
Cậu ta đây là… tăng tốc chạy thẳng đến chỗ tự hủy mà thôi.
Sau khi nộp hồ sơ lên Phòng Lao động xong.
Tôi tự thưởng cho mình một chuyến nghỉ dưỡng đầy nắng, biển xanh và cát trắng.
Không kiềm được, tôi đăng ngay một tấm ảnh lên Moments.
Ngay dưới bài viết, bọn họ bắt đầu buông lời mỉa mai:
Nhiếp Quân: “Sư phụ vẫn như mọi khi, biết tận hưởng ghê.”
Sếp: “Có vài khách hàng tìm cô đấy, phản hồi đi.”
Trưởng phòng hành chính: “Loại sâu mọt như cô biến khỏi công ty, không khí cũng trong lành hơn.”
Sai sót rồi, tôi quên không chặn bọn họ — đúng là một lũ ruồi nhặng thối tha.


