4

Dù là đầu hay móng vuốt cũng để tôi tùy ý xoa nắn. Thậm chí ở bên nhau lâu rồi , có lần tôi nghịch tay chọc cả vào … chỗ đó của anh mà anh cũng không giận.

Chỉ ngước mắt nhìn tôi với ánh mắt vừa khiếp sợ vừa khó tin.

Lạ thật, tôi lại nhìn thấy gương mặt đỏ bừng trên một con sói.

Cứ thế, nửa tháng yên bình trôi qua, Mặc Bạch vẫn chưa khôi phục bình thường. Tôi hỏi bệnh viện, họ chỉ mập mờ nói rằng có thể thực hiện “trấn an sâu”.

Tôi nhìn Mặc Bạch…

Đừng mà, đừng mà! Tôi không có nặng khẩu vị như vậy !

Thôi thế này cũng được rồi , có tiền, có thời gian, có chó mà không có chồng.

Cuộc sống thật mỹ mãn.

Nhưng chuỗi ngày thần tiên này chưa kéo dài bao lâu, tôi liền gặp phải một bi kịch nhân gian.

Mọi chuyện bắt đầu khi tôi ngồi trên sofa chơi game, còn Mặc Bạch thì nằm sát bên, lộ cả bụng mềm mong chờ được vuốt ve. Nhưng lúc đó tôi chỉ mải mê chơi game, không thèm để ý đến anh ấy .

Lúc chơi đến cao trào, tôi vô tình đạp chân lên bụng Mặc Bạch. Tôi hoảng hốt vội xin lỗi , nhưng anh ấy lại quay lưng về phía tôi , trông có vẻ giận dỗi.

Nhưng cái đuôi lại vẫy điên cuồng.

Không hiểu gì cả…

Dỗ dành một lúc, tôi lại quay về sofa ngồi vắt chân tiếp tục chơi game.

Đang chơi say sưa, tôi chợt cảm nhận được một thứ lông xù mềm mại, vừa ấm áp vừa dễ chịu.

Nhìn xuống, Mặc Bạch đã lặng lẽ dán chặt vào tôi .

… Và bàn chân tôi đang đặt ngay trên bụng anh ấy .

Tôi : Toang rồi , đạp sướng mất rồi .

Thôi thì đã thích thì tôi cứ đặt chân lên bụng anh ấy , coi như tấm đệm lót. Hôm đó tôi còn cẩn thận hỏi bác sĩ, được biết thú nhân khi mất khống chế và biến về thú hình sẽ quên hết những gì đã xảy ra trong khoảng thời gian đó.

Nên tôi hoàn toàn không lo lắng gì cả.

Thời gian cứ thế trôi qua một tuần.

Cho đến hôm nay, khi tôi như thường lệ đặt chân lên bụng Mặc Bạch, cảm giác lông xù đột nhiên biến mất, thay vào đó là một khối cơ săn chắc.

Tôi lập tức có linh cảm xấu . Cúi đầu nhìn xuống, suýt nữa tôi ngất xỉu.

Mặc Bạch đã trở lại hình người !

Anh để trần nửa thân trên , còn chân tôi thì đặt ngay trên cơ bụng tám múi của anh ấy .

Tôi : Rút chân cũng không được , mà không rút cũng không xong.

Chỉ có thể lúng túng nhìn anh ấy .

Không nhìn thì thôi, nhìn mà hết hồn!

Trên đầu anh ấy hiện lên một dòng chữ sáng lóa… [Hắc hóa giá trị 30%].

Tôi vui mừng đến phát khóc .

Hu hu hu, cuối cùng tôi cũng giữ được cái mạng nhỏ này rồi !

Mặc Bạch nhìn chằm chằm tôi , giọng khàn khàn: “Thê chủ, chuyện này là sao ?”

“Ta nhớ rõ ràng mình đang ở trung tâm khu vực…”

Tôi chẳng nghĩ gì nữa, lập tức nhào tới, kể lại toàn bộ mọi chuyện giữa tôi và anh ấy .

Tôi không hề lợi dụng anh ấy .

“Người mà em muốn đối tốt chính là anh , và chỉ có anh mà thôi.

Tôi ấm ức nói : “Anh có thể tha thứ cho những gì em đã làm với anh trước đây không ?”

“Sau này em sẽ không đánh anh nữa!”

“Chúng ta hãy sống thật tốt bên nhau !”

“Em thề, đời này chỉ có mình anh là thú phu của em!”

Nói xong, tôi cúi đầu, căng thẳng đến mức không dám nhìn Mặc Bạch.

Hai năm bị ngược đãi đã để lại tổn thương sâu sắc trong lòng anh ấy , không thể chỉ bằng vài lời nói mà xóa nhòa. Tôi chỉ hy vọng anh có thể cho tôi một cơ hội sửa sai.

Đáp lại tôi là một cái ôm ấm áp.

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu, lại chạm phải đôi mắt xanh thẳm dịu dàng của Mặc Bạch. Ánh mắt ấy như hồ nước xuân, khiến người ta đắm chìm.

“Người sói coi trọng sự trung thành nhất.”

“Thê chủ, dù nàng có làm gì ta , ta cũng không một lời oán thán.”

Tôi không kìm lòng được mà hôn lên môi anh ấy .

Sau khi nói rõ lòng mình với Mặc Bạch, tôi đã chính thức cảm nhận được sức hấp dẫn của một thú phu đạt chuẩn.

Lên được phòng bếp, xuống được phòng khách, việc gì cũng giỏi.

Còn có thể biến lại thú hình cho tôi “rua”, lông hơi cứng nhưng cảm giác vẫn siêu thích!

Chỉ có thể nói , chị em giới thú sống quá sung sướng đi !

Sau một tuần ngọt ngào bên nhau , tôi nhận được thiệp mời dự tiệc từ một người quen thuộc giới tính cái. Đây là kiểu tiệc tùng rất được các quý tộc giới tính cái ưa thích.

Nghĩ kỹ lại tình tiết trong truyện, nguyên chủ vốn xuất thân từ hành tinh xa xôi, sau khi cưới Mặc Bạch cũng thành công gia nhập giới thượng lưu và cực kỳ đam mê tham gia các loại tiệc này .

Vì hôm đó sẽ có rất nhiều thú nhân giống đực đẹp trai, mong muốn kết hôn với giống cái đến tham dự.

Để làm quen với quy tắc thế giới thú nhân và tránh bị lộ thân phận, tôi đã đồng ý tham gia.

Cuối tuần, tôi và Mặc Bạch cùng đến bữa tiệc, đến nơi mới phát hiện người tổ chức lại là Tô Nhiễm Nhiễm.

Tôi cảm thấy buồn nôn như thể vừa nuốt phải ruồi.

Trong sách luôn miêu tả cô ta là người lương thiện, nhưng kể từ sau chuyện lần trước , tôi đã hoàn toàn vỡ mộng về nữ chính này .

Nhưng đã đến rồi , cũng không tiện làm mất mặt người quen, tôi đành phải ngồi xuống.

Nghe nói đồ ăn trong tiệc rất ngon, thế nên tôi và Mặc Bạch ngồi trong góc vừa ăn vừa uống.

Anh bóc tôm vừa nhanh vừa khéo, nghiêm túc chiến đấu với con tôm hùm trong tay, chẳng mấy chốc đã bóc được cả một đĩa đầy cho tôi .

Nhưng trên đĩa anh ấy thì chẳng có con nào cả.

Tôi hỏi: “Sao lại chỉ để tôi ăn vậy ?”

” Tôi không thích ăn cái này .”

Được lắm, không thích ăn phải không ?

Rõ ràng trước đây trong bữa ăn tôi làm cho anh ấy có cả thịt tôm, anh ăn ngon lành còn gì.

Tôi cầm một con tôm, kèm theo cả đầu ngón tay, nhét vào miệng Mặc Bạch, sau đó ghé sát lại hôn mạnh một cái: “Ở liên bang không có chuyện không thích mà không ăn đâu , nghe rõ chưa ?”

Thành công nhìn thấy Mặc Bạch sững sờ một lúc, sau đó gương mặt lập tức ửng đỏ.

Chiếc đuôi sói của anh không biết từ khi nào đã lộ ra , quấn chặt lấy cánh tay tôi không chịu buông.

“Thê chủ, người đối xử với tôi thật tốt .”

Tôi đang ngọt ngào khoe ân ái với Mặc Bạch thì bỗng cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo cực độ đang khóa chặt mình , như một con rắn độc ẩn trong bóng tối, sẵn sàng lao ra cướp đi mạng sống.

Nhìn quanh một vòng, tôi không phát hiện ra điều gì bất thường. Nhưng lại tình cờ gặp một người quen.

Kim Trần cũng là khách mời trong buổi tiệc này , nhưng hắn ta luôn vây quanh Tô Nhiễm Nhiễm, trông như một kẻ theo đuổi hoặc là một trong những thú phu của cô ta ?

Tôi chẳng hề quan tâm nên cũng thu lại ánh mắt.

Trong lúc dự tiệc, loại trà trái cây tôi thích đã hết, Mặc Bạch liền chủ động đứng dậy đi tìm phục vụ để rót thêm.

Trong lúc chờ đợi, tôi vô cùng buồn chán, cứ chọc chọc miếng bánh kem.

Đúng lúc này , trong sảnh vang lên tiếng thủy tinh vỡ.

Nhìn về phía đó, tôi thấy một thú nhân sư tử quỳ dưới đất, m.á.u chảy ra từ vết thương trên trán, trong thịt còn lẫn vài mảnh thủy tinh.

Thê chủ của hắn ta đang điên cuồng mắng nhiếc: “Đều do cái đồ sao chổi như ngươi cứ lởn vởn bên cạnh ta , hại ta vận xui thua liên tục! Nhìn thấy ngươi là ta tức muốn chết, để xem ta trừng trị ngươi thế nào!”

Nói rồi , một thú phu khác của cô ta đưa tới một cây roi.

Trên roi đầy lưỡi d.a.o sắc bén.

Dù giống cái kia đối xử với thú phu sư tử như vậy , nhưng hắn ta vẫn không hề phản kháng, chỉ run rẩy quỳ xuống cầu xin tha thứ.

Những giống cái khác đứng xem náo nhiệt, còn các thú nhân đực chỉ lạnh lùng quan sát.

Càng nhìn tôi càng kinh hãi, thế giới thú nhân này thực sự quá khắc nghiệt với giống đực.

Ngay lúc roi chuẩn bị giáng xuống, Tô Nhiễm Nhiễm bước ra .

Cô ta lớn tiếng hô lên: “Làm vậy là không đúng!”**

Tô Nhiễm Nhiễm đứng giữa đại sảnh, bày tỏ quan điểm của mình : “Hàng nghìn năm qua, thú nhân đực như những nô lệ, mặc cho thú nhân cái sỉ nhục, đánh đập, điều đó chẳng lẽ là đúng sao ?”

“Họ là nền tảng duy trì sự ổn định của Liên bang, là nguồn cung cấp cho cuộc sống phồn hoa của chúng ta , vậy mà lại nhận sự đối xử bất công như thế này .”

“Đây là một xã hội méo mó, mối quan hệ bạn đời nên được duy trì bằng tình yêu, cả hai đều là cá thể bình đẳng, không phải để một bên mãi phục tùng, nhẫn nhịn.”

” Tôi chưa từng đối xử với thú phu của mình như vậy , tôi chưa từng đánh anh ấy .”

Trong phút chốc, tất cả thú nhân đực có mặt đều nhìn cô ta bằng ánh mắt ngưỡng mộ và si mê.

Tôi ngạc nhiên nhìn Tô Nhiễm Nhiễm, không ngờ cô ta lại dám nói ra những lời này trước mặt nhiều kẻ có quyền lực như vậy .

Không hổ danh là nữ chính, tôi thậm chí có chút kính nể cô ta . Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô ta đổi giọng, mũi nhọn chĩa thẳng về phía tôi : ” Nhưng ở đây lại có một thú nhân cái vô cùng độc ác.”

“Thú phu của cô ta là thú nhân mạnh nhất cấp SS duy nhất trong Liên bang, là vị tướng trẻ tuổi tài giỏi nhất, là thần hộ mệnh bảo vệ an toàn của Liên bang.”

“Thế nhưng cô ta lại ngày đêm đánh đập, hành hạ anh ấy , thậm chí ngay cả an ủi tinh thần cơ bản cũng không chịu làm .”

“Khiến anh ấy gần như mất kiểm soát tinh thần lực và suýt mất mạng!”

Kim Trần lập tức tiếp lời: ” Tôi là đồng đội của tướng quân Mặc Bạch, thường xuyên thấy anh ấy đi làm với vết thương sau lưng.”

error: Content is protected !!