11

Quan Sơn Nguyệt cũng từng là bạn học của chúng tôi, trước kia là hoa khôi trong trường, bây giờ là bạch phú mỹ đỉnh lưu khiến cả những minh tinh nổi tiếng cũng phải ghen tị.

Tôi cảm thấy mình đã hoàn toàn thua cuộc.

Nhưng tôi vẫn luôn hy vọng, ít nhất giữa hai chúng tôi, sẽ có một người được hạnh phúc.

Giang Bác Viễn hạnh phúc, là đủ rồi.

Tôi nghĩ mãi, cuối cùng nghĩ ra được, có lẽ anh ấy có thể dùng một cuộc tình giả để kích thích Quan Sơn Nguyệt, rồi quay về bên cô ấy.

Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, tôi nhận ra:

Người thích hợp nhất để làm “pháo hôi” trong cuộc tình giả này — không ai khác ngoài tôi.

Thứ nhất, không ai có thể tận tâm như tôi.

Thứ hai, không ai dễ dàng bị loại bỏ như tôi.

Thứ ba, tôi thật sự muốn đến gần Giang Bác Viễn thêm chút nữa, dù chỉ là một mối tình giả, cũng đủ để xoa dịu cả đời này.

Vì vậy tôi đã nói với Giang Bác Viễn:

Chỉ cần anh đưa tiền, tôi có thể giúp anh theo đuổi lại Quan Sơn Nguyệt.

Tuy rất đau lòng, nhưng tôi tự nhủ: nếu thành công, đây là chuyện cả ba cùng có lợi.

Giang Bác Viễn có được tình yêu, tôi có được tiền và trải nghiệm của một cuộc tình giả.

Người nghèo không cần tình yêu, có trải nghiệm là đủ rồi.

Nhưng khi tôi nhận ra kế hoạch của mình thật sự thành công, tôi vẫn khóc.

Ban đầu tôi nghĩ, lần này chắc chắn tôi sẽ mất Giang Bác Viễn thật rồi.

Nhưng rồi tôi lại nghĩ, tôi chưa từng thật sự có được anh ấy, thì làm sao gọi là mất?

Tôi lại càng khóc nhiều hơn.

Vừa khóc, tôi vừa nhớ lại câu nói của cô tiểu hoa năm ấy khi khóc lóc với tôi:

“Em muốn có được con người anh ấy.”

Ai lại không muốn có được con người Giang Bác Viễn cơ chứ?

Nhưng chúng tôi đều không xứng với anh ấy.

Tin tốt duy nhất là, từ nay trở đi, tôi đã trở thành một “tiểu phú bà” rồi.

20. Ngoại truyện của Giang Bác Viễn

Tôi sớm đã biết Lưu Gia Mộc chính là Lưu Mộc Đồng.

Mỗi người làm việc bên cạnh tôi, tôi đều cho người điều tra lý lịch một cách kỹ càng.

Tôi giữ cô ấy lại, là vì những chuyện mà cô từng trải qua, ít nhiều đều có liên quan đến việc tôi năm xưa không làm gì cả.

Hồi nhỏ cô ấy thích tôi, còn viết cho tôi một bức thư tình.

Thành thật mà nói, đó là bức thư tình đầu tiên tôi nhận được, kết quả tôi còn chưa kịp đọc thì đã bị Phương Hải Xuyên lấy ra rêu rao khắp nơi.

Tôi không ngăn cản cậu ta, vì tôi thấy chính Quan Sơn Nguyệt là người sai khiến Phương Hải Xuyên đọc bức thư ấy.

Khi ấy, chúng tôi vừa vào lớp 6.

Tôi thích Quan Quan, cô ấy thích bày trò, tôi thì chiều chuộng cô ấy, mặc cô ấy muốn làm gì thì làm.

Tôi từng nghĩ, để cô ấy thoải mái nghịch ngợm, nhìn cô ấy cười, đó chính là tình yêu của tôi.

Năm đó, tôi chưa từng nghĩ đến cảm giác của Lưu Mục Đồng – người bị đem ra làm trò cười là như thế nào.

Thậm chí, tôi còn quên mất trên đời này từng tồn tại một người tên là Lưu Mục Đồng.

Cho đến khi Lưu Mộc Đồng lấy tên giả là Lưu Gia Mộc, đến ứng tuyển vị trí thư ký của tôi.

Ánh mắt dè dặt của Lưu Gia Mộc ngay lúc đó đã khiến tôi nhớ lại cô bé con năm xưa – người từng bị Quan Quan trêu chọc đến mức hoảng loạn bỏ chạy.

Lúc đó tôi đã bị Quan Quan đá rồi, chẳng hiểu sao lại có chút tò mò – không biết Lưu Gia Mộc này rốt cuộc định làm gì.

Lúc đầu, cô ấy hoàn toàn không vượt giới hạn, chỉ lặng lẽ làm việc bên cạnh tôi, tận tụy hơn bất kỳ thư ký nào trước đó. Nên trong một thời gian dài, tôi từng đoán rằng cô ấy đến xin việc chỉ đơn thuần vì mức lương cao.

Nhưng dần dần, tôi bắt đầu để ý đến một vài chi tiết nhỏ – những chi tiết tiết lộ rằng cô ấy vẫn còn thích tôi.

Ví dụ, cô ấy âm thầm đổi nước tôi uống thành nước ấm. Lần đó tôi vốn định nổi giận, nhưng lại tình cờ nghe thấy cô ấy đi khắp nơi “quảng bá” công dụng dưỡng sinh của việc uống nước ấm.

Ngay cả tôi cũng không nỡ làm cô ấy mất mặt, ai mà ngờ từ đó trở đi, cô ấy chỉ cho tôi uống nước ấm.

Lại ví dụ như, cô ấy cứ luôn miệng dặn tôi đừng làm việc sau mười hai giờ khuya, vì điều đó có hại cho tim, gan, tỳ, phổi.

Còn nhiều, rất nhiều chi tiết tương tự như vậy – những điều mà các thư ký trước của tôi chưa từng làm.

Bọn họ chỉ đơn thuần làm công ăn lương, coi lời tôi là mệnh lệnh phải chấp hành.

Dường như chỉ có cô ấy… mới thật sự quan tâm đến tôi.

Cũng giống như cách tôi từng tuyệt vọng mà quan tâm và yêu thích Quan Sơn Nguyệt vậy.

Lưu Gia Mộc khiến tôi cảm thấy mình không còn cô đơn nữa, nên tôi giữ cô ấy lại bên mình, nhìn cô ấy nhảy nhót bày trò, tôi lại thấy thú vị.

Thế nhưng trong lòng tôi vẫn chỉ có Quan Sơn Nguyệt, điều duy nhất tôi có thể làm cho Lưu Gia Mộc, chính là không vạch trần cô ấy.

Mãi đến khi tôi vì chuyện đính hôn với Quan Sơn Nguyệt mà uống đến say khướt, cô ấy mới lộ ra cái đuôi hồ ly của mình.

Cô ấy chủ động đề nghị làm bạn gái giả của tôi – để giúp tôi theo đuổi lại Quan Sơn Nguyệt.

Tôi có hơi kinh ngạc.

Cô ấy thì nói năng hùng hồn, rằng tìm mười cô hotgirl để diễn trò yêu đương không những là gánh nặng tinh thần, mà còn ảnh hưởng đến hình tượng của tôi. Tiền thì cũng vẫn là tiền, vậy thì “tập trung” vào một người, ít ra khỏi cần diễn quá nhiều.

Sau đó, cô ấy nói, thuê cô ấy chỉ cần một triệu, cô ấy cam đoan giúp tôi theo đuổi lại Quan Sơn Nguyệt.

Phải nói rằng, Lưu Gia Mộc thật sự rất thông minh, lại hiểu tôi quá rõ. Kế hoạch của cô ấy không chỉ khiến tôi động lòng, mà còn giúp cô ấy vừa được yêu thầm tôi theo “hợp đồng”, lại còn kiếm được tiền.

Nếu người trong cuộc không phải là tôi, tôi thật sự sẽ vỗ tay khen ngợi.

Đáng tiếc, người trong cuộc lại là tôi, tôi không thể đưa cô ấy một triệu thật sự.

Nếu đưa thật, cô ấy sẽ không làm thư ký cho tôi nữa.

Tôi là thương nhân, tôi không muốn sớm mất đi người thư ký mà tôi yêu thích nhất.

Nhưng tôi cũng thật sự muốn có được Quan Sơn Nguyệt, dù sao trong đời tôi, chưa từng thua đau như vậy bao giờ.

Thế là tôi nói, mỗi tháng trả cho Lưu Gia Mộc ba mươi vạn, thử xem sao.

Cũng chính vì ba mươi vạn mỗi tháng đó, Lưu Gia Mộc bắt đầu toàn tâm toàn ý đóng vai người yêu của tôi, giúp tôi theo đuổi Quan Sơn Nguyệt.

Cô ấy tận tâm đến mức, lần đầu tiên của cô ấy cũng cho tôi rồi. Sau khi xong chuyện, vì một tâm trạng nào đó chẳng rõ ràng, tôi chuyển cho cô ấy một triệu.

Tôi tự nhủ, không muốn có quan hệ gì với cô ấy ngoài tiền bạc và công việc.

Nhưng vài ngày sau, cô ấy cứ quanh quẩn trước mặt tôi, còn nghiêm túc nghiên cứu “Tố nữ kinh” và “Kim Bình Mai”, như thể muốn tiếp tục “làm chuyện đó” với tôi.

Hoặc là, muốn lấy chuyện đó để kiếm thêm vài triệu.

Hai khả năng ấy vừa hiện lên trong đầu tôi, liền khiến tôi thấy vô cùng bực bội.

Nếu cô ấy thật lòng yêu tôi, thì cách tôi đối xử với cô ấy quả thực quá tàn nhẫn.

Tôi không thể chấp nhận bản thân mình như vậy.

Nhưng nếu cô ấy chỉ là tận tụy hoặc vì muốn kiếm tiền…

Tôi phát hiện – tôi lại càng không thể chấp nhận hơn.

Thế nên, từ sau lần đó, tôi bắt đầu có cảm xúc rất phức tạp với cô ấy. Cảm xúc ấy khiến tôi hơi sợ hãi.

Tôi đối với Quan Sơn Nguyệt cũng từng như vậy.

Có phải là yêu không?

Tôi không biết.

Tôi chỉ biết, hai cái tên Quan Sơn Nguyệt và Lưu Gia Mộc, bắt đầu cùng lúc xuất hiện ngày một nhiều trong đầu tôi. Đến nỗi tôi cũng chẳng phân biệt được mình nghĩ đến ai nhiều hơn.

Điều khiến tôi thấy phiền não, còn có mẹ tôi nữa.

Sau lần mẹ tôi dẫn Lưu Gia Mộc đi dự tiệc, bà đã tặng cô ấy sợi dây chuyền ngọc trai từng được bà ngoại tặng làm của hồi môn.

Tôi hỏi mẹ sao bà nỡ tặng, mẹ lại nói đã lâu rồi không thấy ai ăn cơm mà không lãng phí, đáng để khen thưởng.

Tôi bảo mẹ, bà mà tuỳ tiện tặng quà quý trọng như thế, sau này đừng có mà hối hận.

Mẹ tôi lại bảo, không tặng mới là hối hận. Rồi lại bảo tôi đừng thích Quan Sơn Nguyệt nữa, bởi thích Quan Sơn Nguyệt, kết cục chỉ có thể là hối hận.

Rất nhanh sau đó, tôi nhận ra mẹ tôi nói đúng.

Hôm đó, dưới sự sắp xếp của Lưu Gia Mộc, tôi “đuổi theo” cô ấy đến tận Hải Nam.

Sau một ngày dạo chơi và ăn uống như bao người bình thường khác, quả nhiên đúng như Lưu Gia Mộc đoán, Quan Sơn Nguyệt gọi điện cho tôi.

Lưu Gia Mộc mắt hoe đỏ, ấn tắt cuộc gọi giúp tôi.

Cô ấy nói, tối nay tuyệt đối không được nghe máy, như vậy ngày mai tôi về, Quan Sơn Nguyệt nhất định sẽ trở thành bạn gái tôi.

Khi nói ra những lời đó, đôi mắt Lưu Gia Mộc lấp lánh ánh lệ.

Khoảnh khắc ấy, tôi chắc chắn — Lưu Gia Mộc thật lòng thích tôi.

Thế nhưng cô ấy lại như một kẻ ngốc, vừa khóc vừa lẩm bẩm:

“Anh chỉ cho em 600 nghìn, anh không thấy cắn rứt sao? Ít nhất cũng phải là mười triệu chứ.”

Tôi hỏi cô ấy lấy tiền làm gì, cô nói muốn “nằm yên” — sống một cuộc đời an nhàn.

Không biết có phải hai chữ đó kích thích tôi hay không, mà đêm ấy tôi kéo cô ấy điên cuồng cả một đêm.

Khi tôi tới sân bay, trời mới vừa sáng.

Không hiểu vì sao, dù biết Quan Sơn Nguyệt đang chờ mình, tôi lại chẳng hề thấy phấn khích, chỉ cảm thấy lòng trống rỗng.

Cảm giác ấy rất quen thuộc — trước đây, trái tim tôi từng trống rỗng vì Quan Sơn Nguyệt.

Nhưng khoảnh khắc đó, tôi rất chắc chắn — đến sân bay, tôi đã hối hận rồi.

Tôi phát hiện, tôi đã không còn yêu Quan Sơn Nguyệt nữa.

error: Content is protected !!