3
Nhắc đến Quan Sơn Nguyệt, Cao Minh Khôn có vẻ chẳng mấy quan tâm, giọng cũng trở nên nhạt nhẽo:
“Nghe nói cô ấy quen một đạo diễn làm phim tài liệu nghèo rớt mồng tơi, gia đình phản đối kịch liệt mà vẫn cứ đòi cưới. Nói là tình yêu đích thực gì đó, loằng ngoằng suốt mấy năm, mới vừa đính hôn gần đây.”
Quan Sơn Nguyệt vừa mới đính hôn, Giang Bác Viễn liền say khướt.
Linh cảm của tôi nói rằng — chuyện này còn khướt mới đơn giản!
Cao Minh Khôn còn đùa:
“Nói thật, cô còn phải cảm ơn Quan Quan đấy. Nếu không phải cô ấy đá Giang Bác Viễn, thì cô lấy đâu ra cơ hội làm Tổng quản nội vụ như bây giờ?”
Nói cũng đúng.
Cái chức Tổng quản nội vụ của tôi, chuyên xử lý chuyện hậu cung của Giang Bác Viễn, hôm nay cuối cùng đã nắm được bí mật cốt lõi nhất.
Dù tôi vốn biết rõ Quan Sơn Nguyệt trông ra sao, tôi vẫn tìm thêm tin tức mới của cô ấy để xem gần đây thế nào.
Trong ảnh trên báo, cô ấy còn xuất sắc hơn trong trí nhớ của tôi.
Công bằng mà nói, nhan sắc không thuộc dạng yêu nghiệt, nhưng rất thanh tú.
Và điều kỳ lạ là — càng nhìn tôi càng thấy quen.
Tại sao lại như thế?
Tôi nghĩ mãi không ra.
Ba tiếng đồng hồ trôi qua, tôi vẫn không tìm ra đáp án.
Đến giờ thứ tư, phút thứ chín, lúc tôi mơ mơ màng màng ngủ quên trên tấm thảm trong phòng khách nhà Giang Bác Viễn, khuôn mặt Quan Sơn Nguyệt lại hiện lên trong đầu tôi.
Chết tiệt! Tôi giác ngộ rồi!
Cuối cùng tôi cũng biết, điểm chung mà tôi tìm mãi không thấy giữa những bạn gái cũ của Giang Bác Viễn là gì.
Họ… đều có vài phần giống với Quan Sơn Nguyệt.
Người thì giống mắt.
Người thì giống mũi.
Người thì giống miệng.
Nhìn tổng thể thì chẳng ai giống Quan Sơn Nguyệt cả.
Nhưng nếu tách từng nét ra, rồi ghép lại, có khi lại tạo thành nhiều phiên bản khác nhau của Quan Sơn Nguyệt.
Về phần tại sao Giang Bác Viễn không dứt khoát tìm một “phiên bản Quan Sơn Nguyệt” đàng hoàng, giống như cái ông kia tìm bồ y hệt bản sao con gái nuôi, mà lại phải khổ sở ghép từng chi tiết như xếp hình…
Tôi đoán: một là anh ta xui xẻo chưa gặp được, hai là… lòng kiêu hãnh của anh ta không cho phép.
Bởi vì, nếu thật sự tìm một cô giống Quan Sơn Nguyệt, thì chẳng khác nào tự thừa nhận mình vẫn còn yêu cô ấy.
Yêu một người không yêu mình, là bí mật mà một kẻ kiêu ngạo như Giang Bác Viễn tuyệt đối không muốn để ai phát hiện.
Với hiểu biết của tôi về Giang Bác Viễn, khả năng cao… là phương án hai.
Đúng là một người đàn ông vừa ngang vừa rối!
Chỉ cần nghĩ đến việc suốt bao năm qua, Giang Bác Viễn giống như một đứa trẻ bị mất đi món đồ chơi mình yêu quý nhất, hết sức kiên nhẫn, miệt mài tìm mua những món đồ “na ná” khắp nơi, nhưng cuối cùng lại phát hiện…
Dù có nhiều món đồ cũng rất tốt, nhưng chẳng cái nào là thứ anh ta thực sự muốn.
Dù anh ta giàu nứt đố đổ vách, dù cha anh ta là “quốc dân phụ thân”, bản thân anh ta là “chồng quốc dân”, thì cũng không thể tìm lại được món đồ quý giá nhất đời mình.
Nghĩ tới đó, tôi vui đến mức bật cười, các bạn à!
Hóa ra có tiền cũng chẳng làm gì được đâu!
Ngay khoảnh khắc tôi đang cười điên cuồng giữa đêm khuya, một kế hoạch làm giàu tuyệt diệu đã nảy ra trong đầu tôi.
Quả là trời không phụ người có tâm, phúc lộc đến chẳng hề tốn sức!
Tôi cảm giác căn biệt thự dưới chân núi Thái Sơn đang vẫy gọi tôi rồi đó!
Tôi như mở cờ trong bụng, hừng hực khí thế quay trở lại phòng ngủ của Giang Bác Viễn, nôn nóng muốn đánh thức anh ta, chia sẻ với anh về kế hoạch cùng thắng đôi bên này.
Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng ra, lại nhìn thấy Giang Bác Viễn đang cuộn tròn người lại trên chiếc giường cực lớn, đôi chân tay dài ngoằng co ro như một chú chó lớn bị chủ bỏ rơi.
Khoảnh khắc đó, niềm vui trong lòng tôi như mọc cánh bay đi mất.
Giang Bác Viễn tối nay, có lẽ là… thật sự rất buồn.
Một Giang Bác Viễn là tư bản, là kẻ đào hoa, vậy mà… lại nghiêm túc đến thế trong chuyện tình yêu với “bạch nguyệt quang” của anh ta.
Còn tôi — một kẻ nghèo rớt mồng tơi, tuy chưa từng biết mùi yêu đương, nhưng cũng không thể đem tình yêu của người khác ra làm trò cười.
Tôi lặng lẽ rời khỏi phòng ngủ, trong lòng bắt đầu do dự — có nên thực hiện kế hoạch đó không?
Dù sao thì… tôi cũng không muốn Giang Bác Viễn có được tình yêu.
Thứ mà một người lao động vĩ đại như tôi còn chẳng có, sao một tên tư bản chết tiệt như anh ta lại có quyền có chứ?!
Sáng hôm sau, khi tôi đang ngủ say như chết, hình như có cái gì đó giẫm lên mông tôi.
Chắc lại là con mèo nhà tôi đói bụng đây mà.
Tôi vung tay đuổi nó theo phản xạ:
“Giang Hưng Vượng, xuống ngay!”
Nhưng nó không những không xuống, mà còn đạp tôi mạnh hơn.
Thật là quá quắt! Tôi cáu lên, bật dậy.
Và rồi, tôi nhìn thấy Giang Bác Viễn đang đứng đó, mặt mày không vui, ánh mắt sắc lạnh nhìn tôi.
Còn cái thứ vừa đạp vào mông tôi… chính là cái chân cao quý của anh ta.
Tôi sững người — quên mất! Đêm qua tôi ngủ lại phòng khách nhà anh ta!
Ai mà ngờ được cái thảm ở đây lại mềm đến mức ngủ còn đã hơn cả giường nhà tôi!
Tôi bật dậy một phát, lập tức nở nụ cười chó săn thương hiệu:
“Chào sếp Giang!”
Anh ta nhướng mày, nhếch môi, hiện ra biểu cảm khó đoán đầy tính thương hiệu:
“Giang Hưng Vượng? Hả?”
Mồ hôi lạnh túa ra sau lưng tôi.
Không ai biết, thật ra Giang Bác Viễn có một cái tên ở nhà… nghe rất dân dã: Hưng Vượng.
Lần đầu tiên nghe mẹ anh ta gọi cái tên đó, tôi suýt rớt tròng mắt xuống đất.
Rồi, tôi nhặt được một chú mèo hoang — chính là Giang Hưng Vượng nhà tôi bây giờ.
Nó là một con mèo rất giàu năng lượng, nhưng cũng… hơi thần kinh.
Ngày tôi nhặt được nó, cũng là ngày tôi bị Giang Bác Viễn mắng xối xả chỉ vì làm sai cái PPT.
Tức mình, tôi đặt tên nó là Giang Hưng Vượng.
Từ đó, tôi có thể ở nhà mắng nó tùy ý:
“Giang Hưng Vượng, tới liếm chân tao!”
“Giang Hưng Vượng, uống nước rửa chân đi con!”
Trời ơi, sướng gì đâu mà sướng! Quá là xả stress!
Ai ngờ hôm nay… tôi tự mình lỡ miệng lộ cái bí mật trời ơi đất hỡi đó trước mặt anh ta.
Tôi cố chữa cháy:
“Tôi… vừa nói mớ thôi mà…”
Anh ta nhàn nhã hỏi lại:
“Mớ mà bảo tôi ‘xuống’ à?”
Lưỡi tôi thắt lại thành một cục, cố gắng vặn vẹo:
“Sếp chưa rõ đấy thôi, để phục vụ ngài tốt hơn, tôi đặc biệt nuôi một con mèo trùng tên với ngài, coi nó là chủ, để sau giờ làm về nhà vẫn không quên cảm giác phục vụ ngài!”
Tôi còn đang rặn não để tiếp tục bịa tiếp, thì Giang Bác Viễn đột nhiên cúi người lại gần.
Anh ta cao hơn tôi cả một cái đầu, đây là lần đầu tiên tôi ở khoảng cách gần thế này với anh ta trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo (màn hôn đêm qua không tính).
Hàng mi anh ta thật dài, ánh mắt sâu như biển, khiến tôi nghẹn lời.
Tôi đang mải nghĩ, liệu phụ nữ cưỡng hôn đàn ông có bị coi là quấy rối không, thì anh ta lạnh nhạt nói:
“Lưu Gia Mộc, cô nói dối… trông xấu xí lắm.”
“Nếu muốn tiếp tục ở cạnh tôi, tốt nhất nên giữ sự chân thành.”
“Chỉ cần cô làm việc đủ tốt, tôi không quan tâm cô có ghét tôi không — vì thật ra, tôi cũng không mấy thích cô.”
“Dọn dẹp chỗ này xong thì cô có thể đi.”
Nói rồi, anh ta lướt qua tôi, đi thẳng vào cái phòng tắm rộng như biệt thự mini của anh ta.
Tôi, tôi, tôi — suýt nội thương mà chết.
Cái gì gọi là anh cũng không thích tôi lắm?!
Anh ta sao lại không thích tôi được chứ?!
Tôi là Tổng quản đại nhân Lưu Gia Mộc, người được đồn là anh ta tin tưởng nhất, phụ thuộc nhất, không thể sống thiếu mà!
Chuyện này mà để lộ ra ngoài, tôi còn mặt mũi nào lăn lộn giang hồ nữa!
Nhưng sếp đã không thích tôi, thì tôi còn biết làm gì?
Đành phải nghe lời, cầm máy hút bụi quét sạch từng tấc thảm mà tôi nằm tối qua, không sót một chỗ nào, bảy lần rưỡi hút đi hút lại.
Dọn luôn cả phòng ngủ của anh ta.
Đợi đến khi anh ta tắm xong bước ra, căn phòng đã hóa thân thành kí túc xá mẫu mực của quân đội nhân dân.
Cửa sổ sáng loáng, không một hạt bụi, chăn gối phẳng phiu, chăn gấp gọn như miếng đậu phụ.
Sếp không thích tôi cũng không sao!
Sếp không rời được tôi, vậy là đủ rồi!
Giang Bác Viễn mặt lạnh như tiền quét mắt một vòng, giữa hai hàng lông mày hơi giãn ra, rõ ràng là vừa ý với thành quả lao động của tôi.
Anh ta hỏi:
“Sao cô còn chưa đi?”
Tôi rụt rè lên tiếng:
“Hôm qua tôi chăm sóc ngài cả đêm, hôm nay tinh thần hơi kém, sếp xem… tôi có thể nghỉ một ngày không?”
“Được.”
Anh ta gật đầu:
“Tính nghỉ bệnh, trừ lương.”
Tôi, tôi, tôi… đồ tư bản khốn kiếp!!
Hôm đó, Giang Bác Viễn hình như đặc biệt ngứa mắt với tôi, sai tôi chạy tới chạy lui như quay cuồng trong cơn bão.
Ban đầu thì bảo tài liệu tôi chuẩn bị cho cuộc họp còn thiếu, số liệu chưa đủ thuyết phục.
Tôi cắn răng bổ sung chi tiết như yêu cầu, thì anh ta lại nói nội dung quá rườm rà, không đủ tinh gọn.
Tôi bắt đầu nghi ngờ hồi tiểu học Giang Bác Viễn học Ngữ văn với giáo viên Toán, chứ nếu không thì làm sao không biết “chi tiết” và “tinh gọn” là hai từ đối nghĩa?
Giỏi thì vừa chi tiết vừa tinh gọn cho tôi coi thử coi?!
Tóm lại, sau khi tôi sửa bản tài liệu đó đến tám trăm lần theo đúng ý anh ta, cuối cùng Giang Bác Viễn cũng gật đầu, chỉ vào bản tôi nộp lần đầu tiên rồi phán:
“Dùng cái này đi. Tuy vẫn chưa hoàn hảo, nhưng miễn cưỡng có thể xài.”
Tôi có cả vạn câu mẹ nó trong lòng không biết nên nói hay không.
Lúc tôi lê xác mệt mỏi về đến nhà thì đã gần nửa đêm.


