6
Anh đã cho tôi một mái nhà, một cuộc đời được yêu thương, một quyền tự do lựa chọn con đường mình muốn đi.
Tôi… còn lý do gì để từ chối?
Tôi đưa tay ra, vừa cười, vừa rơi nước mắt, nói khẽ:
“Em đồng ý.”
Anh xúc động đeo nhẫn lên ngón áp út của tôi, rồi đứng dậy, ôm tôi vào lòng thật chặt.
“Anh yêu em, Ninh Ninh.”
“Em cũng yêu anh, Vân Châu.”
Giây phút ấy, chúng tôi không còn là anh em,
Không còn là người cứu rỗi và kẻ được cứu chuộc.
Chúng tôi là người yêu, là tri kỷ–là bạn đời sắp cùng nhau đi hết quãng đường còn lại.
Câu chuyện của chúng tôi–bắt đầu từ một trò hề mang tên “xung hỉ”.
Nhưng rồi, trong yêu thương và chờ đợi…
trở thành vĩnh cửu.
Nửa năm sau, đám cưới của chúng tôi được tổ chức.
Địa điểm chính là trung tâm cứu hộ động vật do tôi thành lập.
Không khách sạn xa hoa, không sân khấu rình rang,
chỉ có trời xanh, mây trắng, thảm cỏ xanh mướt, và những người thân yêu nhất của chúng tôi.
À đúng rồi–còn có hàng trăm “vị khách đặc biệt”.
Mèo, chó, thỏ… thậm chí có cả chú ngựa chiến “Bão Đen” đã già, và chú vẹt xám nhiều chuyện không bao giờ ngậm mỏ.
Tất cả đều mặc lễ phục nhỏ được đặt may riêng, thắt nơ cổ nghiêm chỉnh, ngồi ngay ngắn ở khu ghế khách mời.
Khung cảnh có phần hỗn loạn, nhưng lại ngập tràn ấm áp và tiếng cười.
Tôi mặc chiếc váy cưới mà chính Phó Vân Châu tự thiết kế, khoác tay ông nội Phó, từng bước đi về phía chú rể của mình.
Hôm nay, anh mặc vest trắng, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Anh nhìn tôi, trong mắt lấp lánh ánh sao.
Ông nội Phó trang nghiêm đặt tay tôi vào tay anh.
“Vân Châu, từ hôm nay trở đi, ông chính thức giao Ninh Ninh cho cháu.
Nếu cháu dám bắt nạt nó, người đầu tiên không tha cho cháu–là ông!”
Nói xong, vành mắt ông đã đỏ hoe.
“Ông nội yên tâm.”
Phó Vân Châu siết chặt tay tôi, ánh mắt kiên định.
“Cháu sẽ dùng cả cuộc đời này để yêu thương và bảo vệ cô ấy.”
Người chủ trì lời thề hôn lễ, là… chú vẹt nhiều chuyện năm nào.
“Chú rể Phó Vân Châu!
Cậu có đồng ý cưới cô Giang Ninh–xinh đẹp, hiền lành, thỉnh thoảng hơi ranh mãnh này làm vợ không?
Dù nghèo hay giàu, dù khỏe mạnh hay bệnh tật, vẫn yêu cô ấy, chăm sóc cô ấy, trung thành với cô ấy đến suốt đời không?”
Cả hội trường bật cười.
Phó Vân Châu nhìn tôi, cười dịu dàng đến mức có thể tan chảy:
“Tôi đồng ý.”
“Cô dâu Giang Ninh!
Cô có đồng ý lấy anh Phó Vân Châu–đẹp trai, giàu có, tuy đôi khi hơi hay ghen này làm chồng không?”
Tôi nhìn anh, không chút do dự:
“Tôi đồng ý.”
“Tốt! Xong rồi! Hôn nhau! Hôn nhau đi!”
Vẹt vỗ cánh bay lên, dẫn đầu cổ vũ.
Phó Vân Châu cúi người, giữa ánh nhìn của mọi người… và mọi con vật, đặt lên môi tôi một nụ hôn dịu dàng mà sâu lắng.
Cuộc sống sau hôn nhân, tuy giản dị… nhưng đầy ắp hạnh phúc.
Phó Vân Châu vẫn là vị tổng tài bận rộn đến mức xoay không kịp thở,
nhưng tôi biết, chỉ cần tôi gọi–dù là hợp đồng hàng trăm triệu, anh cũng có thể buông tay vì tôi.
Tôi vẫn là “chị đại” của trại cứu hộ, mỗi ngày sống giữa bầy thú đáng yêu.
Ngôi nhà của chúng tôi–cũng chẳng khác gì vườn thú thu nhỏ.
Cặp song sinh của tam thúc tam thẩm giờ đã lớn, nghịch ngợm và đáng yêu, ngày nào cũng lon ton chạy theo tôi gọi:
“Chị tiên nữ ơi! Chị tiên nữ ơi!”
Mọi thứ… đẹp như một giấc mơ.
Đôi khi nằm trong vòng tay anh, tôi hay hỏi:
“Anh bắt đầu thích em từ khi nào vậy?”
Anh sẽ hôn lên trán tôi, cười khẽ:
“Chắc là từ lần đầu tiên, khi em chỉ vào đầu anh mà bảo…
‘Chiếc mũ của anh xấu quá đi.'”
“Ngay lúc đó, anh đã nghĩ–
Cô bé nhỏ này, chính là ánh sáng mà ông trời gửi đến để cứu rỗi cuộc đời anh.”
Còn tôi, từng nghĩ mình đến với thế giới này… chỉ để làm “công cụ hoàn thành nhiệm vụ”.
Cho đến khi gặp anh–gặp gia đình này–
Tôi mới hiểu:
Luân hồi không phải trừng phạt.
Mà là cơ hội để tôi tìm được bến đỗ thật sự của đời mình.
Tôi là Giang Ninh.
Từng là “người nấu canh thuê” ở cầu Nại Hà.
Bây giờ là vợ của Phó Vân Châu–là người hạnh phúc nhất thế gian.
Cuộc đời tôi bắt đầu từ một màn “xung hỉ” nực cười,
Lại vô tình thu hoạch được tình yêu tốt đẹp nhất thế giới này.
Có lẽ, đó chính là an bài đẹp nhất… của định mệnh.
[ Hết ]


