4
Cậu ta đứng đó, tay đút túi quần, một bên lười biếng nghịch điện thoại, một bên đảo mắt nhìn xung quanh, trông có vẻ như đang đợi ai đó.
Tôi bước đến chào cậu ấy .
Lý Hạc Minh híp mắt cười , giọng lười biếng nhưng mang theo chút trêu chọc:
“Thẩm Thanh, đến đây chụp chung một tấm đi .”
Trên n.g.ự.c áo cậu ta , miếng dán đỏ chót vẫn còn nguyên, nổi bật với dòng chữ tên của tôi .
Chúng tôi đứng ngay cổng trường chụp vài bức ảnh.
Chụp xong, tôi gật đầu chào tạm biệt rồi rời đi .
Nhưng sau khi đi được vài bước, tôi vô thức ngoảnh lại và phát hiện Lý Hạc Minh vẫn đang theo sau tôi .
Thấy tôi quay đầu nhìn , cậu ấy thoáng giật mình , sau đó thấp giọng lẩm bẩm:
“Sao còn khó hơn cả câu cuối đề vật lý nữa vậy …”
Tôi nhíu mày khó hiểu:
“Cái gì khó hơn bài vật lý?”
Trên gương mặt điển trai của cậu ta bỗng nhiên lóe lên một tia đỏ khả nghi.
Cậu ta ho nhẹ, ánh mắt hơi lảng tránh, giọng nói có chút do dự:
“Thẩm Thanh, tớ muốn chụp một bức ảnh… có thể nhờ cậu làm mẫu không ?”
Tôi nhướng mày:
“Chụp ảnh gì cơ?”
Lý Hạc Minh gãi đầu, giọng điệu có chút ngập ngừng:
“Chính là… một bức ảnh cậu đứng ở hành lang.”
Tôi ngẩn người .
Tôi có một thói quen, mỗi sáng khi học bài, tôi không thích đọc thành tiếng.
Vậy nên vào giờ tự học buổi sáng, tôi thường đứng ở hành lang ngoài lớp một mình , lặng lẽ nhẩm bài.
Lý Hạc Minh bảo tôi cầm một quyển sách, đứng ở đúng vị trí mà tôi thường đứng học bài trên hành lang.
Tôi làm theo.
Bỗng nhiên, cậu ấy gọi tôi :
“Thẩm Thanh, quay đầu nhìn tớ đi .”
Tôi ôm sách, chậm rãi quay đầu lại .
Ở phía xa, Lý Hạc Minh đang ngồi ở hàng thứ tư, cạnh cửa sổ của lớp 2.
Trong tay cậu ấy là một chiếc máy ảnh, và cậu ấy đang nhìn tôi , cười rạng rỡ.
” Đúng rồi ! Giữ nguyên tư thế!”
Cậu ấy vừa phấn khích hét lên, vừa “tạch tạch tạch” điên cuồng nhấn nút chụp.
Chụp xong, Lý Hạc Minh hài lòng thở dài, vẻ mặt đầy mãn nguyện:
“Cuối cùng cũng hoàn thành ước nguyện rồi .”
Tôi nhướng mày:
“Ước nguyện gì cơ?”
Cậu ấy dựa vào tường, giọng điệu lười biếng nhưng ánh mắt lại sáng rực:
“Ba năm cấp ba, mỗi ngày cậu đều đứng ở đó đọc sách, còn tớ thì ngày nào cũng nhìn theo bóng lưng cậu , mong cậu có thể quay đầu lại nhìn về phía này một lần .”
Tôi : “…”
Cậu ấy bĩu môi, như thể đang bất bình thay chính mình , nghiến răng nói tiếp:
” Nhưng ba năm rồi , cậu chưa từng liếc mắt về phía này dù chỉ một lần !”
Tôi phì cười :
“Tớ ra đó là để học bài, đương nhiên sẽ không nhìn ngang ngó dọc rồi .”
Lý Hạc Minh đột nhiên rướn người lại gần, khoảng cách giữa hai chúng tôi bị thu hẹp một cách nguy hiểm.
Giọng cậu ta trầm xuống, như một cơn gió nhẹ lướt qua tai tôi :
” Nhưng khi tớ học bài, tớ lại cứ mải nhìn cậu .”
Tim tôi khẽ lỡ một nhịp.
Chúng tôi trao đổi số liên lạc, trước khi rời đi , Lý Hạc Minh cười tủm tỉm, giơ tay vẫy vẫy:
“Bạn học Thẩm Thanh, nhớ nhắn tin cho tớ đấy.”
Tôi nhẹ mím môi, nở một nụ cười .
Điểm thi còn chưa có , tương lai vẫn chưa thể đoán trước .
Bây giờ không nên nghĩ quá nhiều…
Nhưng dù sao đi nữa, cảm giác này cũng không tệ chút nào.
Vừa về đến nhà không lâu, Thịnh Đình Đình đã gọi điện tới, giọng đầy căng thẳng:
“Chuyện du lịch tốt nghiệp của bọn mình tính sao đây?”
Trước kỳ thi, tôi , cô ấy , Trần Phi Bạch và Lê Uyên đã lên kế hoạch đến Vân Nam chơi. Vé máy bay và khách sạn đều đặt trước từ lâu rồi .
Tôi thản nhiên đáp:
“Vẫn theo kế hoạch, không có vấn đề gì cả.”
Dù tôi và Lê Uyên đã hoàn toàn cạch mặt nhau , nhưng chuyến đi này tôi và Thịnh Đình Đình đã mong chờ suốt bao lâu.
Chúng tôi đã tỉ mỉ lên kế hoạch từng chi tiết đi đâu , chơi gì, ăn gì, lịch trình ra sao .
Mỗi lần học tập mệt mỏi, chỉ cần nghĩ đến chuyến du lịch này , tôi lại có động lực tiếp tục cố gắng.
Tôi không thể để bất cứ chuyện gì ảnh hưởng đến nó.
Nhưng rồi , khi đến ngày khởi hành, bên cạnh Lê Uyên lại xuất hiện một người .
Hà Lộ.
Cô ta mặc một chiếc váy trắng tinh, đứng cạnh chúng tôi , nhìn tôi và Thịnh Đình Đình trong bộ váy hai dây kiểu bạn thân , nửa cười nửa không :
“Hai cậu mặc thế này lộ da nhiều quá nhỉ? Ở Vân Nam tia UV mạnh lắm, không sao chứ?”
Tôi coi cô ta như không khí.
Thịnh Đình Đình cũng lười đáp lời, mà trực tiếp nhìn Lê Uyên, cau mày hỏi:
“Cậu có ý gì đây? Tại sao tự tiện kéo thêm người mà không nói trước ?”
Lê Uyên nhàn nhạt đáp:
“Hà Lộ cũng đi Vân Nam, tình cờ trùng hợp thôi.”
Thịnh Đình Đình không tin nổi:
“Cô ta ‘tình cờ’ mà lại tình cờ đến mức nào đây? Không phải là ‘tình cờ’ đi chung với bọn mình nguyên cả chuyến luôn đấy chứ?”
Lê Uyên im lặng.
Hà Lộ giả vờ yếu ớt, ngoan ngoãn ngồi xuống một góc, giọng nói nhỏ nhẹ:
“Tớ sẽ không làm phiền các cậu đâu .”
Thịnh Đình Đình thở hắt ra một hơi thật lớn, cả người như sụp đổ.
Sau đó, cô ấy nhìn tôi với ánh mắt đầy bất lực, như thể vừa nhận án tử.
Tôi nhịn cười , ghé sát tai cô ấy thì thầm:
“Cứ mặc kệ cô ta là được , không sao đâu .”
Hà Lộ quay sang nhìn tôi , ánh mắt ẩn chứa chút mong chờ, giọng điệu mang theo vài phần thăm dò:
“Thẩm Thanh, cậu thực sự muốn đi sao ? Các lớp luyện thi lại sắp khai giảng rồi đấy.”
Ngay lập tức, Thịnh Đình Đình siết chặt nắm tay, chỉ chực bùng nổ.
Tôi kéo cô ấy lại , lười phí lời với loại người như Hà Lộ vì cô ta chỉ tin những gì cô ta muốn tin.
Thế nên tôi cũng thuận theo mà nói bừa:
“Không sao , học lại ở trung tâm kém một chút cũng được mà.”
Hà Lộ bật cười :
“Cậu đúng là có tâm lý vững vàng thật đấy.”
Ban đầu, chỗ ngồi trên máy bay đã được sắp xếp theo cặp: Thịnh Đình Đình và Trần Phi Bạch ngồi chung, còn tôi ngồi cùng Lê Uyên.
Nhưng rồi , Hà Lộ bắt đầu rì rầm bên cạnh, nũng nịu đòi đổi chỗ với Lê Uyên, nói rằng ” không muốn ngồi một mình .”
Lê Uyên nhíu mày, tỏ vẻ khó xử, nhưng vẫn chưa lên tiếng.
Tôi dứt khoát mở miệng:
” Tôi đổi với cậu .”
Hà Lộ lập tức tươi cười :
“Thật sao ? Vậy cảm ơn cậu nhiều nhé!”
Tôi nhếch môi cười nhạt, đổi chỗ mà không chút do dự.
Lúc ngồi xuống, tôi có thể cảm nhận một ánh mắt đầy tức giận từ phía bên kia .
Tôi không thèm né tránh, chỉ thản nhiên nhìn lại .
Sau khi hạ cánh, Lê Uyên kéo vali giúp Hà Lộ, hai người vừa đi vừa cười nói vui vẻ.
Thịnh Đình Đình và Trần Phi Bạch cũng dính lấy nhau , chẳng buồn quan tâm đến ai khác.
Tôi đi lẻ loi phía sau , trong lòng có chút không vui.
Đang buồn bực thì đột nhiên, tôi nhận ra bên cạnh có một người cứ len lén nhìn mình .
Tôi quay đầu lại , liền thấy một chàng trai mặc áo sơ mi hoa, đội mũ và đeo kính râm, bộ dáng có vẻ khả nghi.
Tôi nhíu mày nhìn cậu ta .
Người đó bỗng tháo kính râm xuống, cười rạng rỡ:
“Surprise!”
Tôi tròn mắt:
“Lý Hạc Minh?! Sao cậu lại ở đây?!”
“Tớ đi chơi với mấy thằng bạn, tình cờ thôi.”
Cậu ta vừa nói vừa chỉ ra phía sau một nhóm nam sinh đều là bạn cùng lớp cậu ta , trông quen mặt.
Chúng tôi chào hỏi nhau , không khí rất thoải mái.
Nhưng cuộc trò chuyện của chúng tôi thu hút sự chú ý của nhóm phía trước .
Hà Lộ là người đầu tiên lên tiếng, giọng điệu đầy giả tạo:
“Trùng hợp quá ha, không ngờ lại gặp nhau ở đây! Lịch trình của các cậu thế nào? Hay là chúng ta đi chung đi ? Đông người sẽ vui hơn mà!”
“Không tiện.”
Lý Hạc Minh thẳng thừng từ chối.
Hà Lộ cứng đờ, sắc mặt thoáng chốc thay đổi, nhưng không nói gì thêm.
Lý Hạc Minh cúi đầu hỏi tôi :
“Cậu có muốn đi cùng bọn tớ không ?”
Tôi nhìn nhóm bạn của cậu ta , dù có quen biết nhưng không thân lắm, nên vội vàng lắc đầu.
Lý Hạc Minh trầm ngâm một lát, rồi nói thản nhiên:
“Vậy tớ đi cùng cậu .”
Tôi : “?”
Không đợi tôi phản ứng, cậu ta đã nhanh chân chạy đến hỏi Trần Phi Bạch về khách sạn chúng tôi đặt phòng, để tự đặt thêm một phòng cùng chỗ.
Thịnh Đình Đình vui mừng đến mức suýt khóc , không ngừng ca ngợi:
“Lý Hạc Minh! Cậu đúng là thần tiên giáng thế! Cậu đến đúng lúc quá! Tớ chính thức giao Thanh Thanh cho cậu !”
Tôi nhìn cô ấy với ánh mắt tối sầm:
“Cậu có cần phải sợ tớ phá hỏng thế giới hai người của cậu đến mức này không ?”
Trong bầu không khí hài hòa vui vẻ đó, chỉ có một người đứng xa xa với khuôn mặt đen như đáy nồi.
Là Lê Uyên.
Vì có sự tham gia của Lý Hạc Minh, bầu không khí trong nhóm trở nên hòa hợp hơn rất nhiều.
Dù Hà Lộ vẫn “tình cờ” bám theo chúng tôi suốt chuyến đi , nhưng không ai thèm nói gì.
Toàn bộ hành trình diễn ra khá suôn sẻ, chúng tôi cùng nhau ăn uống, vui chơi, chụp ảnh, tận hưởng chuyến đi một cách trọn vẹn.
Mọi chuyện đều rất ổn cho đến khi chúng tôi leo núi Ngọc Long Tuyết Sơn.
Lúc ấy , tôi nhận được một cuộc gọi.
Đầu dây bên kia tự xưng là người của tổ tuyển sinh Đại học Bắc Kinh.
Tôi vừa vừa hít oxy vừa trèo núi, đầu óc không còn minh mẫn, mơ hồ hỏi lại :
“Anh là tổ tuyển sinh của Bắc Kinh nào cơ?”
Ngay lập tức, cả nhóm đồng loạt dừng bước.
Đối phương nói gì đó nữa, nhưng tín hiệu trên núi quá kém, tôi không nghe rõ.
Tôi chỉ có thể liên tục “Alo? Alo? Anh nói gì cơ?” suốt vài phút.
Sau đó, điện thoại bị cúp máy.
Thịnh Đình Đình vội vã nói :
“Bọn mình xuống núi đi ! Trên này tín hiệu yếu lắm, cậu xuống núi rồi gọi lại ngay!”


