3

Lý Hạc Minh nói rất thản nhiên, như thể đây là một chuyện hiển nhiên.

Tôi bất đắc dĩ thở dài, cuối cùng vẫn lấy bút ký ra .

Khi tôi cúi xuống viết , tay tôi vô thức chạm vào n.g.ự.c cậu ta .

Áo đồng phục mỏng manh, tôi có thể cảm nhận được rõ ràng hơi ấm tỏa ra từ da thịt cậu ấy .

Ngay dưới đầu ngón tay tôi , nhịp tim của cậu ta đang đập nhanh, mạnh mẽ, nhưng lại có chút loạn nhịp.

Hơi thở của cậu ấy phả nhẹ lên cổ tôi .

Hơi thở ấy có chút rối loạn.

Tôi nhanh chóng viết xong tên mình , ngay lập tức quay đầu sang chỗ khác, cố gắng tạo khoảng cách.

Ai ngờ, Lý Hạc Minh phản ứng còn nhanh hơn tôi cậu ta đã xoay người chạy mất.

Chụp ảnh tốt nghiệp tập thể.

Mọi người ai cũng muốn đứng gần người mình thích hơn một chút.

Tối qua tôi không tham gia tiệc mừng, vậy mà lớp đã xuất hiện mấy cặp đôi mới.

Dù thầy cô đã nhấn mạnh nhiều lần rằng “cao đứng sau , thấp đứng trước “, nhưng vẫn có vài cô gái thấp bé kiễng chân đứng vào hàng sau , chỉ để được ở gần người yêu của mình .

Lê Uyên không biết đã đứng sau tôi từ khi nào.

Tôi chỉ phát hiện ra khi Hà Lộ nhón chân chen vào ngay bên cạnh tôi .

Thật xui xẻo.

Không muốn đứng chung với bọn họ, tôi bèn đổi chỗ với Thịnh Đình Đình.

Nhưng chẳng được bao lâu, tôi cảm giác có người vỗ nhẹ vào vai mình .

Tôi quay đầu lại , đối diện với Lê Uyên, sắc mặt cậu ta trông khó chịu:

“Đổi lại chỗ đi . Cả miếng dán trên áo cậu cũng gỡ xuống.”

Xung quanh, không ít bạn học bắt đầu vểnh tai hóng chuyện.

Tôi thờ ơ phớt lờ cậu ta .

Thấy tôi không phản ứng, Lê Uyên lại vỗ vai tôi lần nữa, giọng điệu mang theo chút mất kiên nhẫn:

“Thanh Thanh, hôm nay cậu đã làm loạn cả ngày rồi , chẳng lẽ vẫn chưa đủ sao ? Tớ hiểu cậu thi không tốt , tâm trạng khó chịu, nhưng cũng đừng quá đáng như vậy .”

Cậu mới thi không tốt . Cả nhà cậu mới thi không tốt á.

Tôi cố nén cơn giận, nhịn xuống cơn bực bội, chậm rãi đổi chỗ lại cho Thịnh Đình Đình, sau đó quay lại , nở một nụ cười “dịu dàng” với Lê Uyên:

“Cậu cúi xuống một chút.”

Lê Uyên hơi sửng sốt, nhưng vẫn ngoan ngoãn cúi xuống, thấp giọng nói :

“Thanh Thanh, đây là khoảnh khắc cuối cùng của thời cấp ba, đừng giận dỗi với tớ nữa.”

Đứng bên cạnh tôi , Hà Lộ cứ lén lút chen vào , ép sát tôi từng chút một.

Tôi bị chen đến phát bực, bèn giơ bút ký tên lên, uy hiếp:

“Cậu mà còn chen nữa, tôi không khách sáo đâu .”

Nói xong, tôi tiện tay vẽ một đường nguệch ngoạc ngay trên n.g.ự.c áo của Lê Uyên, chỗ có tên tôi mà cậu ta vẫn giữ lại .

Lê Uyên không kịp tránh, nhíu mày, đưa tay ôm lấy n.g.ự.c áo, bực bội hỏi:

“Cậu làm cái gì vậy ?”

Bên cạnh, Hà Lộ hét lên như gà bị cắt tiết:

“A! Thẩm Thanh, sao cậu có thể bôi bẩn áo người khác chứ?!”

Tôi lười để ý đến con “gà mái chỉ biết la hét” này , chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lê Uyên, giọng điệu thản nhiên nhưng vô cùng dứt khoát:

“Đừng làm phiền tôi nữa.”

Dứt lời, tôi thẳng thừng tách khỏi nhóm, chen lên hàng đầu, ngồi xổm xuống.

Có hơi có lỗi với Thịnh Đình Đình, vì tôi không thể đứng cạnh cô ấy trong bức ảnh kỷ niệm này .

Từ xa, tôi thấy cô ấy đang đứng sau Hà Lộ, mặt mày đầy khó chịu, còn cố ý lật mắt trắng với cô ta .

Còn tôi , ngồi ở hàng đầu, nụ cười không hẳn rạng rỡ.

Một bức ảnh tốt nghiệp đáng lẽ phải là kỷ niệm đẹp , vậy mà bị kéo xuống thành thế này …

Đúng là xui xẻo.

Sau khi chụp ảnh tập thể xong, đến thời gian chụp ảnh tự do.

Dù trước đây từng có bao nhiêu mâu thuẫn, lúc này ai cũng tạm gác lại khúc mắc, cùng nhau cười tươi chụp ảnh, lưu giữ kỷ niệm thanh xuân.

Tôi chụp ảnh gần như với tất cả bạn cùng lớp ngoại trừ hai người .

Lê Uyên và Hà Lộ.

Bọn họ không đến tìm tôi , và tôi tất nhiên cũng chẳng có lý do gì để tìm họ.

Thịnh Đình Đình và bạn trai Trần Phi Bạch, cặp đôi vừa mới thành đôi từ hôm qua, bây giờ cứ dính lấy nhau không rời.

Hai người họ đi khắp sân trường để chụp ảnh kỷ niệm, tiện thể kéo theo tôi –một cái bóng đèn bất đắc dĩ.

Tôi chụp được vài tấm, đang định lẻn đi thì Lê Uyên tình cờ đi ngang qua, phía sau cậu ta là Hà Lộ.

Trần Phi Bạch, dù học ở lớp bên cạnh nhưng lại là bạn của Lê Uyên, thấy vậy bèn vui vẻ gọi cậu ta lại chụp chung.

Thịnh Đình Đình liếc nhìn tôi , như muốn dò hỏi ý kiến.

Tôi nhún vai, ý bảo không sao cả.

Thế là, Lê Uyên và Hà Lộ đứng bên cạnh Trần Phi Bạch.

Tôi đứng cạnh Thịnh Đình Đình.

Cả bức ảnh chẳng khác gì một nhóm bạn học bình thường, chỉ là tình cờ xuất hiện trong cùng một khung hình mà thôi.

Chụp xong bức ảnh đó, Trần Phi Bạch hào hứng nói với tôi và Lê Uyên:

“Để tớ chụp cho hai cậu một tấm nhé? Hôm qua tớ còn tìm được cả đống tư thế chụp ảnh đôi đấy!”

Thịnh Đình Đình lập tức kéo nhẹ tay áo bạn trai, mặt sa sầm.

Trần Phi Bạch ngơ ngác: “Sao thế?”

Thịnh Đình Đình nhìn cậu ta như thể đang nhìn một tên ngốc:

“Cậu không thấy bên cạnh Lê Uyên còn có người à ?”

Trần Phi Bạch còn chưa kịp nói gì thì Lê Uyên đã thản nhiên bước tới bên tôi , gật đầu với cậu ta :

“Vậy phiền cậu chụp giúp tớ và Thanh Thanh một tấm.”

Ngay lập tức, Hà Lộ chen vào giữa hai chúng tôi , cười tươi giơ tay tạo dáng chữ V:

“Tính cả tớ nữa, ba người chúng ta chụp chung đi !”

Trần Phi Bạch, vốn chẳng biết chuyện gì xảy ra hôm qua, thấy vậy còn nhiệt tình nhắc nhở:

“Bạn học này , sao cậu lại đứng giữa hai người ta thế? Qua đứng cạnh Thanh Thanh đi chứ!”

Lời vừa dứt, không khí lập tức trầm xuống.

Tôi không muốn dính vào mớ hỗn độn này , lập tức xoay người đi thẳng:

“Thôi bỏ đi , tớ cũng không muốn đứng giữa ‘một cặp’ này đâu .”

Câu nói này khiến CPU trong đầu Trần Phi Bạch quá tải. Cậu ta tròn mắt hỏi:

“Hả? Ai với ai mới là một cặp?”

Lê Uyên cau mày, nhìn tôi chằm chằm:

“Cậu đừng nói linh tinh nữa được không ?”

Tôi đảo mắt, giọng điệu lười biếng:

“Được thôi, là tớ nhiều chuyện, xin lỗi nhé. Nhưng tớ cũng chẳng có hứng chụp chung với hai người , vậy nên tớ đi trước đây.”

Tôi xoay người định đi thì Lê Uyên bất ngờ nắm chặt cổ tay tôi , ánh mắt đầy kiềm chế, nghiến răng nói :

“Thẩm Thanh, hôm nay tớ đã nhịn cậu cả ngày rồi . Cậu rốt cuộc muốn thế nào?”

Cậu ta giữ chặt đến mức tôi giãy mấy lần cũng không thoát ra được .

Tôi nhịn đủ rồi .

Tôi xoay người , bùng nổ:

“Câu này phải là tôi hỏi cậu mới đúng! Chính cậu làm gì trong lòng không tự biết sao ?”

“Lúc trước chúng ta nói thế nào? Thi xong sẽ chính thức bên nhau . Còn cậu thì sao ? Vừa thi xong đã chạy đi hôn cô khác!”

“Giờ còn hỏi tôi muốn làm gì? Rốt cuộc là não cậu thoái hóa hay mặt cậu tiến hóa vậy ?

“Làm ơn đừng đến làm phiền tôi nữa, tôi sắp phát ói rồi !”

Lê Uyên cũng bùng nổ, cười lạnh:

“Tớ làm cậu buồn nôn? Cậu thực sự nghĩ mình không có lỗi gì sao ? Nói cho cùng, tất cả chuyện này đều là do cậu mà ra !”

Tôi sững sờ:

“Lỗi của tôi ? Cậu nói thử xem, lỗi ở chỗ nào? Tôi ép cậu phải hôn cô ta chắc?”

Lê Uyên nghiến răng:

“Ai bảo cậu hôm qua không đến? Ai bảo cậu thi kém như vậy ? Hôm qua tớ đã vui mừng biết bao, mong chờ được tỏ tình với cậu , mong chờ chúng ta sẽ bắt đầu một mối quan hệ ngọt ngào.”

“Kết quả thì sao ? Cậu không chỉ không đến, mà còn thi kém đến mức có khả năng phải học lại ! Cậu có biết tớ thất vọng thế nào không ?”

“Tớ đã phải chờ cậu suốt một năm trời, và cuối cùng nhận lại chỉ là một niềm vui trống rỗng. Chẳng lẽ đây không phải lỗi của cậu ?”

Tôi hoàn toàn c.h.ế.t lặng.

Năm ngoái, vào học kỳ hai lớp 11, Lê Uyên đã tỏ tình với tôi .

Nhưng tôi không muốn ảnh hưởng đến việc học, nên đã bảo sau kỳ thi đại học, chúng tôi sẽ tính tiếp.

Tôi nhìn cậu ta như nhìn một sinh vật kỳ lạ:

“Ý cậu là… nếu tôi thi tệ, sẽ ảnh hưởng đến chuyện yêu đương của cậu , nên đây là lỗi của tôi ?”

Lê Uyên hít sâu một hơi , nghiêm túc nói :

“Hiện tại vấn đề không phải của riêng ai, chúng ta nên ngồi xuống nói chuyện rõ ràng. Thanh Thanh, tớ không ngại chờ cậu ôn thi lại một năm…”

Tôi cười khẽ, giọng đầy mỉa mai:

“Cảm ơn nhé, nhưng cậu không cần chờ đâu . Thanh xuân ngắn ngủi, tốt nhất cậu nên nhanh chóng tìm người yêu mới đi .”

Tôi ngừng một lát, rồi nhếch môi châm chọc:

“Nếu theo logic của cậu , để cậu chờ tôi thêm một năm nữa, mà chẳng may tôi lại thi không tốt , có khi cậu sẽ g.i.ế.c tôi mất.”

Sắc mặt Lê Uyên lập tức sầm xuống:

“Cậu cứ phải nói chuyện tuyệt tình như vậy sao ?”

Tôi cười lạnh, không thèm đáp lại .

Cậu ta nghiến răng:

“Được thôi, chính cậu nói đấy. Đừng có hối hận!”

Tôi nhướn mày, không chút do dự mà đáp:

“Nếu tôi hối hận, cho trời đánh tôi luôn đi .”

Hà Lộ kéo nhẹ tay áo Lê Uyên, nhỏ giọng khuyên:

“Đừng cãi nữa, đi thôi.”

Nhưng Lê Uyên vẫn đứng đó, mặt nặng như chì, lạnh lùng nói :

“Chúng ta còn chưa chụp ảnh chung.”

Tôi lười quan tâm cậu ta , chỉ quay sang Thịnh Đình Đình và Trần Phi Bạch, vẫy tay chào tạm biệt, rồi thẳng thừng rời đi .

Còn ở lại lâu hơn nữa, tôi sợ mình sẽ tăng xông đột quỵ ngay tại chỗ.

Vừa ra đến cổng trường, tôi liền nhìn thấy Lý Hạc Minh.

error: Content is protected !!