2

May mà giám thị trong phòng thi tốt bụng, lặng lẽ rót cho tôi một cốc nước ấm, cứu tôi khỏi cảnh gục ngay tại chỗ.

Dù vậy , lúc tôi rời khỏi phòng thi sau bài thi cuối cùng, cả người vẫn đau đến mức muốn khóc .

Tôi chỉ sợ không biết có ảnh hưởng đến bài làm của mình không .

Vậy nên lúc bước ra khỏi phòng thi, tôi không nhịn được mà lau vài giọt nước mắt.

Còn tin đồn tôi chỉ làm được một phần ba bài thi lý tổng, chắc là do có người nghe lỏm cuộc nói chuyện giữa tôi và bố mẹ nhưng chỉ nghe được nửa vời.

Nghe tôi giải thích xong, Thịnh Đình Đình cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô ấy vỗ vai tôi , nói :

“Vậy thì tốt rồi ! Tớ còn tưởng cậu thi không nổi 300 điểm, nếu thế thật thì tớ chắc khóc c.h.ế.t mất!”

Tôi bật cười :

“Không đến mức đó đâu . Tớ làm hết bài, còn kiểm tra lại kỹ nữa, yên tâm đi .”

Thịnh Đình Đình gật đầu, nhưng ánh mắt lại có vẻ chần chừ, như muốn nói gì đó nhưng lại ngập ngừng.

Tôi nhướng mày:

“Muốn nói gì thì nói đi , không cần vòng vo đâu .”

Cô ấy cắn môi, rồi nhỏ giọng nói :

“Là chuyện của Lê Uyên và Hà Lộ…”

Tôi khẽ cười :

“Cậu định nói vì nghĩ tớ chưa biết à ?”

Thịnh Đình Đình mở to mắt nhìn tôi , sau đó nghiến răng:

“Cậu biết rồi à ? Cái Hà Lộ này ! Hôm qua cô ta cứ lặp đi lặp lại rằng cậu thi không tốt , ngoài miệng thì giả vờ tiếc nuối, nhưng khóe miệng lại nhếch cao đến tận trời! Đúng là đồ không biết xấu hổ!”

“Còn nữa, cô ta biết rõ quan hệ giữa cậu và Lê Uyên, vậy mà vẫn mặt dày đi tỏ tình. Lê Uyên thì hôm qua nghe tin cậu thi tệ liền thất thần cả buổi, sau đó không biết thế nào mà hai người đó lại hôn nhau !”

” Đúng là không biết xấu hổ! Nếu cậu thực sự thi trượt, chẳng phải bọn họ càng có cớ để dẫm đạp lên cậu sao ? Đúng là…”

Tôi lại một lần nữa vội vàng bịt miệng Thịnh Đình Đình:

“Được rồi , bảo bối, đừng nói nữa. Bất kể là Lê Uyên hay Hà Lộ, bây giờ đều không liên quan gì đến tớ nữa. Hôm nay bọn mình đến để chụp ảnh tốt nghiệp, đừng để mấy người phiền phức đó làm ảnh hưởng tâm trạng.”

Thịnh Đình Đình nhìn tôi một lúc, cuối cùng cũng hít sâu một hơi , cố gắng kìm nén cảm xúc.

“Được! Không nhắc nữa! Hôm nay chúng ta chỉ có vui vẻ thôi!”

Chụp ảnh tốt nghiệp, cả lớp đều mặc đồng phục.

Trước đây, khi nhận đồng phục, tôi và Lê Uyên đã lén lút đổi áo cho nhau , sau đó viết tên đối phương ngay vị trí trái tim trên áo.

Khi đó chỉ là một chút tâm tư ngọt ngào, nhưng bây giờ nhìn lại , thật nực cười và chói mắt.

Tôi lập tức che đi ánh mắt dò xét của Thịnh Đình Đình, nhờ cô ấy đi mua giúp tôi một miếng dán.

Tôi phải che đi cái tên chướng mắt này .

Nhưng Thịnh Đình Đình – cái đồ lươn lẹo này – mua về một miếng dán đỏ rực, còn in dòng chữ to đùng “Kim Bảng Đề Danh” bằng chữ vàng lấp lánh.

Bắt tôi dán ngay trước ngực.

Trên nền áo thun trắng!

Tôi tức giận trừng mắt nhìn cô ấy , còn cô ấy khoanh tay, nhún vai thản nhiên:

“Sao đấy, sao đấy, chẳng phải rất hợp không khí tốt nghiệp sao ? Hay là cậu muốn dán hình Hỉ Dương Dương với Cừu Xám Xám? Trước cổng trường chỉ bán có mấy loại này thôi.”

Tôi nghiến răng, miễn cưỡng dán nó lên áo.

Kết quả, trên đường đi đến chỗ chụp ảnh, không ít người liếc nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ thương hại.

Chắc bọn họ tưởng tôi thi trượt, bị đả kích đến phát điên rồi .

Thịnh Đình Đình định mở miệng giải thích, nhưng tôi giơ tay ngăn lại .

Dù sao điểm thi cũng chưa có , bây giờ nói tôi thi không tệ cũng kỳ quặc.

Hơn nữa, vì đau bụng kinh ảnh hưởng đến trạng thái làm bài, tôi cũng không chắc chắn 100% về kết quả.

Nghĩ đến đây, tôi theo bản năng vỗ nhẹ lên dòng chữ “Kim Bảng Đề Danh” trên ngực, âm thầm cầu nguyện.

Bỗng nhiên, bên cạnh vang lên một tiếng cười khẽ.

Tôi quay đầu lại , liền thấy Lý Hạc Minh học bá lớp 2, cũng là đối thủ cạnh tranh hạng nhất với tôi .

Cậu ta dựa vào tường, khóe môi hơi nhếch lên.

Ngũ quan vốn đã ưa nhìn , hôm nay hình như còn cố ý sửa soạn một chút, trông lại càng nổi bật hơn.

Cậu ta nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên n.g.ự.c tôi , cười nhẹ:

“Bạn học Thẩm Thanh, miếng dán này đẹp đấy. Có thể cho tớ một cái không ?”

Tôi nghi hoặc nhìn cậu ta .

Dù tôi biết cậu ta , cậu ta cũng biết tôi , nhưng hai chúng tôi gần như chưa từng nói chuyện bao giờ.

Tôi xé một miếng dán đưa cho cậu ta , vậy mà cậu ta lại thật sự bắt chước tôi , cũng dán ngay vị trí trên n.g.ự.c áo.

Tôi càng khó hiểu hơn. Hóa ra đây còn là một người thích học theo người khác?

Cậu ta vừa mới dán xong, Hà Lộ và Lê Uyên liền xuất hiện.

Hà Lộ liếc nhìn tôi , khẽ cười đầy ẩn ý, sau đó hỏi:

“Dán cái này có tác dụng gì à ?”

Lê Uyên nhìn thấy chữ “Kim Bảng Đề Danh” trên n.g.ự.c tôi , ánh mắt lập tức tối sầm, nghiến răng nói :

“Thanh Thanh, gỡ nó xuống.”

Áo của cậu ta vẫn còn ghi tên tôi .

Tôi lờ đi , không trả lời.

Hà Lộ liền lên tiếng tiếp lời:

“Thẩm Thanh, cậu dán cái này rõ ràng quá, tốt nhất vẫn nên gỡ xuống đi . Tớ biết cậu thi không tốt , tâm trạng chắc chắn rất tệ, nhưng dán cái này cũng chẳng có ích gì đâu . À, trung tâm luyện thi của dì tớ hai ngày nữa khai giảng, tớ gửi cậu số liên lạc nhé?”

Bên cạnh, Lý Hạc Minh khoanh tay đứng xem kịch hay , nghe vậy liền nhướng mày, giọng điệu thản nhiên nhưng không che giấu sự châm chọc:

“Điểm còn chưa có , cậu làm sao biết cô ấy thi không tốt ? Cậu được chấm bài rồi à ? A, không đúng, suýt nữa nói nhầm, ý tôi là… cậu chấm bài hộ giám khảo rồi à ?”

Tôi không nhịn được , khẽ bật cười .

Hà Lộ mặt trắng bệch, nghiến răng:

“Cô ấy tự nói với tớ là thi toán không tốt , thi xong lý tổng còn khóc lóc bước ra ngoài, chẳng phải còn bị quay chung với cậu sao ? Cậu không biết à ?”

“Thì sao chứ? Học bá vốn dĩ khiêm tốn, chẳng lẽ cậu chưa nghe qua lời tự khiêm bao giờ? Biết đâu cậu ấy khóc là vì quá vui mừng thì sao ? Dù sao đề năm nay cũng dễ mà.”

Hà Lộ lập tức sa sầm mặt, cao giọng phản bác:

“Cái biểu cảm đó mà là vui mừng ư? Rõ ràng là thất vọng và buồn bã! Thi không tốt thì cứ thừa nhận, giả bộ làm gì chứ!”

Giọng cô ta quá lớn, khiến mọi người xung quanh bắt đầu quay lại nhìn .

Tôi còn chưa kịp mở miệng, Lý Hạc Minh đã cười lạnh, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu Hà Lộ:

“Người ta thi tốt hay không thì liên quan gì đến cậu ? Chẳng lẽ cậu vẫn luôn ghen tị với cô ấy ? Nên vừa nghe tin cô ấy thi kém liền mừng rỡ, không chờ nổi mà vội vàng giẫm đạp cô ấy một phen? Nhìn bộ dạng đắc ý của cậu kìa.”

Cậu ta vừa nói , vừa bước lên một bước, khẽ cúi người , giọng điệu đầy trào phúng:

“Chỉ với cái thái độ này của cậu , cậu còn không xứng xách dép cho cô ấy đâu .”

“Cậu nói cái gì?!”

Lê Uyên lập tức đẩy mạnh Lý Hạc Minh, chắn trước mặt Hà Lộ như thể muốn bảo vệ cô ta .

Mặt Hà Lộ đỏ bừng vì tức giận, nước mắt đã dâng đầy trong hốc mắt.

Nhưng Lê Uyên vẫn chưa hả giận, chỉ tay vào mặt Lý Hạc Minh, quát lên:

“Cậu có còn là đàn ông không ? Nói chuyện với con gái mà không có một chút phong độ nào à ?”

Tôi nhướng mày, chậm rãi cười lạnh:

“Vậy chắc chắn là Lê Uyên học trưởng đây phong độ hơn rồi . Bị cưỡng hôn còn có thể trả lại , đúng là hành vi ga-lăng bậc nhất thế giới đấy.”

Sắc mặt Lê Uyên thay đổi liên tục, nghiến răng hỏi:

“Cậu đang bênh vực cậu ta sao ?”

Tôi bình thản đáp:

“Chỉ đang tường thuật lại sự thật thôi.”

Lê Uyên hít sâu một hơi , ánh mắt tối sầm, từng chữ từng chữ một nói :

“Thẩm Thanh, cậu khiến tôi quá thất vọng rồi .”

Lê Uyên nói xong liền kéo Hà Lộ rời đi .

Tôi đứng tại chỗ, hít sâu một hơi , cố gắng trấn tĩnh lại cảm xúc.

Bên cạnh, Lý Hạc Minh chậm rãi lên tiếng:

“Thất vọng lắm à ?”

Tôi lắc đầu:

“Chỉ là không hiểu nổi, trước đây sao tôi lại thích một người như vậy .”

Cậu ta im lặng một lúc, rồi bình thản nói :

“Có lẽ là do áp lực quá lớn thôi.”

Tôi cũng im lặng một lát, sau đó gật gù đồng tình:

“Nghe cũng có lý phết.”

Đối với học sinh lớp 12, bất cứ hành động hay quyết định nào cũng có thể được giải thích hợp lý bằng bốn chữ “áp lực quá lớn.”

Lý Hạc Minh nhún vai, giọng điệu lơ đễnh:

“Lần sau chọn người yêu thì tìm ai đầu óc sáng sủa chút.”

Sau đó cậu ta nghiêng đầu nhìn tôi , cười nhẹ:

“Ví dụ như tôi chẳng hạn.”

Tôi quay sang nhìn cậu ta , đánh giá một chút, sau đó thành thật nhận xét:

“Cậu đẹp trai quá.”

Lý Hạc Minh sững người :

“Đẹp trai cũng không được ?”

Tôi lắc đầu, trịnh trọng nói :

“Người yêu mà đẹp trai quá sẽ tạo áp lực. Mà áp lực thì quá lớn.”

Lý Hạc Minh nghẹn lời trong chốc lát, sau đó cố nhịn cười , nghiêm túc đáp lại :

“… Cũng có lý đấy.”

Nói xong, cậu ta bỗng cười nhẹ, giọng trầm xuống:

“Lên đại học rồi , học tập đỡ căng thẳng hơn, khi đó có thể chịu thêm một chút áp lực từ người yêu cũng không sao .”

Tôi không biết nên phản ứng thế nào.

Ngay lúc tôi còn chưa kịp trả lời, Lý Hạc Minh bỗng nhiên ngồi xổm xuống, chỉ vào miếng dán trên áo mình , bình thản nói :

“Viết tên cậu lên đây đi .”

Tôi : “?”

” Tôi thấy trên áo của Lê Uyên có tên cậu , vậy tôi cũng muốn có .”

error: Content is protected !!