2
Không xa đó, còn một bóng dáng mảnh khảnh nhưng cao gầy khác.
Là Chu Nham trợ lý đắc lực kiêm người bạn thân nhất của Giang Minh.
Vài giây sau , Chu Nham quăng luôn cây ô, lao về phía Giang Minh.
Hai người họ không để ý xung quanh, ôm chầm lấy nhau rồi trao nhau một nụ hôn sâu cuồng nhiệt.
“…Em nói là đã ngủ với Giang Minh rồi sao ?”
Phó Trọng Châu khẽ cười , giọng nhẹ như gió:
“Đồ nói dối.”
Tôi cụp mắt xuống, khẽ bật cười .
Tôi biết Giang Minh có người mình thích… chỉ là không ngờ đó lại là một người đàn ông.
Nhưng cũng không sao cả vì tôi vốn dĩ, cũng chẳng thực sự thích anh ấy .
“Cho dù không phải Giang Minh… thì chẳng lẽ tôi không thể có người khác sao ?”
Tôi đưa tay đẩy Phó Trọng Châu ra , trong khoang xe tối mờ, tôi bình tĩnh đến lạ:
“Nếu tôi nhớ không nhầm, chúng ta chia tay đã hai năm rồi .”
“Trong hai năm đó, tôi không chỉ có mỗi Giang Minh là bạn trai.”
“Tất nhiên, người duy nhất tôi nghĩ đến chuyện kết hôn, đúng là chỉ có anh ấy .”
” Tôi là người trưởng thành, sau khi yêu rồi có quan hệ thân mật là chuyện quá đỗi bình thường…”
Tôi còn chưa dứt lời, Phó Trọng Châu đã bất ngờ siết lấy cằm tôi .
“Nhân Nhân.”
Nụ cười cuối cùng trên mặt anh đã hoàn toàn biến mất.
Tôi biết rõ, khi anh nổi giận, hậu quả sẽ đáng sợ thế nào, phản xạ có điều kiện khiến tôi chột dạ .
Nhưng anh lại buông cằm tôi ra , ngón tay lướt xuống mép váy tôi .
“Nếu để anh biết , có người đàn ông nào chạm vào em…”
Phó Trọng Châu nâng váy tôi lên, lướt nhẹ qua chỗ váy bị nhăn nơi đầu gối.
“Hứa Nhân à , anh sẽ g.i.ế.c hắn trước … rồi quay lại , từ từ g.i.ế.c em.”
Bầu trời đêm u tối, thế nhưng đôi mắt anh lại còn tối hơn cả đêm đen ấy nó sâu thẳm và u ám đến rợn người .
Khi da thịt vừa chạm vào nhau , tôi không kìm được mà bật khóc .
Những ký ức đã bị chôn vùi từ lâu đột ngột tràn về, khiến sống lưng tôi lạnh buốt, mồ hôi lạnh túa ra ướt cả người .
Khi đó tôi còn quá trẻ, vô tư và ngây thơ.
Trong trường học, đương nhiên có những đàn anh đàn em thân thiết.
Thỉnh thoảng sau giờ học, sẽ cùng nhau ra quán ăn gần trường dùng bữa, với tôi đó chỉ là mối quan hệ xã giao bình thường giữa sinh viên với nhau .
Nhưng Phó Trọng Châu sau một lần tình cờ bắt gặp, đã nổi giận lôi đình.
Anh ấy cố chấp, độc đoán và mang một sự chiếm hữu kinh khủng đến đáng sợ.
Tôi xin lỗi , cầu xin, hứa hẹn đủ điều cũng vô ích.
Anh trói chặt cổ tay tôi vào đầu giường, từng từ từng chữ nói bên tai tôi :
“Hứa Nhân, tôi làm việc luôn có nguyên tắc. Một người nếu phạm sai lầm, mà không nếm qua nỗi đau khắc cốt ghi tâm, thì sẽ không bao giờ biết sợ, cũng sẽ không biết hối hận.”
Ba ngày đó với tôi là địa ngục, đến giờ tôi cũng không dám nhớ lại .
Tôi khóc đến khô cả nước mắt, giọng cũng khàn đặc.
Cuối cùng, anh mới chịu mềm lòng tha cho tôi .
Sau đó lại cúi mình dỗ dành, nhẹ nhàng an ủi tôi .
Lúc đó còn trẻ, dù sợ nhưng trong lòng vẫn len lén vui mừng.
Tưởng rằng sự bá đạo đến nghẹt thở của anh là bằng chứng cho việc anh quan tâm tôi đến nhường nào.
Nhưng sau này tôi mới hiểu…
Không phải vì anh để tâm, cũng chẳng phải vì yêu quá nhiều.
Chỉ là, đối với kiểu đàn ông như Phó Trọng Châu bất kể là người hay vật, chỉ cần đã là “của anh ” thì dù chẳng mấy quan tâm, cũng tuyệt đối không cho phép người khác dòm ngó.
Nhưng giờ tôi không còn thời gian để nghĩ những điều đó nữa.
Tôi chỉ muốn rời khỏi anh càng nhanh càng tốt .
“Phó Trọng Châu, xin lỗi … tôi , tôi nói dối… Không có , không có người đàn ông nào khác…”
“Không có sao ?”
Anh cười khẽ một tiếng, nhưng động tác trong tay thì chưa từng dừng lại .
“Không có thật mà. Anh không tin, anh có thể cho người điều tra. Sau khi chia tay anh , tôi chưa từng yêu ai cả. Giang Minh là người đầu tiên…”
Tôi biết rõ tính cách của anh , nên c.ắ.n răng ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh , không chớp mắt lấy một lần .
Sự thẳng thắn này lại khiến anh cong môi cười , ánh mắt dường như càng dịu dàng hơn.
“Nhân Nhân, anh không tin lời em.”
“Anh chỉ tin vào cảm giác của mình , của Phó Trọng Châu này .”
Vừa dứt lời, anh đã ấn tôi ngả xuống hàng ghế.
Chiếc váy ngắn bị kéo lên, che lấp cả một nửa khuôn mặt tôi .
“Bé cưng, để anh tự kiểm tra xem… em có nói dối không .”
Giọng anh lạnh như dao, cứa thẳng vào tim gan tôi từng nhát từng nhát.
Tôi cứ thế nằm đó, nhục nhã đến mức nước mắt trào ra không ngừng.
Thật ra , mọi chuyện diễn ra rất nhanh.
Nhưng với tôi mà nói đó là nỗi đau khôn cùng. Từ thể xác… cho đến linh hồn.
Như thể cả con người tôi bị vứt xuống đất rồi bị ai đó giẫm nát không thương tiếc.
Anh lấy tư cách gì… để giày xéo tôi như vậy ?
Phó Trọng Châu từ tốn rút khăn giấy, lau sạch các ngón tay một cách thản nhiên.
Sau đó, anh chỉnh lại quần áo cho tôi đâu ra đấy, rồi bế tôi ngồi lên đùi anh .
Cả người tôi lạnh toát, run rẩy không ngừng, khuôn mặt trắng bệch không chút huyết sắc.
Giọng anh lúc này lại dịu đi đôi chút, những cái hôn cũng trở nên nhẹ nhàng như thể sợ dọa tôi thêm.
“Bé cưng à , em quả nhiên rất ngoan.”
Anh có vẻ tâm trạng rất tốt , cúi đầu áp má vào mặt tôi , giọng dịu dàng:
“Em muốn gì, anh đều cho em. Được không ?”
” Tôi chỉ muốn về nhà.”
Giọng tôi vẫn còn run, mang theo tiếng khóc nức nở chưa dứt.
Anh lại chẳng giận, hôn tôi thêm một cái:
“Tối nay… em về nhà anh trước đã .”
Tôi lắc đầu một cách trống rỗng.
“Chuyện bên phía Giang Minh, để tôi giải quyết.”
Tôi vẫn lắc đầu: “Xin lỗi , tôi không có ý định chia tay với Giang Minh.”
“Hứa Nhân.”
Anh khẽ nới lỏng tay, giọng cũng lạnh đi vài phần.
“Chúng tôi đã định ngày cưới. Tôi sắp kết hôn rồi , Phó Trọng Châu… xin anh đừng làm khó tôi nữa.”
“Em chắc chứ? Em thật sự muốn lấy người như Giang Minh?”
” Tôi chỉ cần chắc chắn rằng anh ấy sẽ cưới tôi . Đường đường chính chính cưới tôi , như vậy là đủ rồi .”
“Dù hôn nhân tuy không phải chuyện quá quan trọng, nhưng em cũng không thể coi nó là trò đùa được …”
” Tôi biết rất rõ. Tôi hoàn toàn tỉnh táo.”
” Tôi chỉ muốn được lấy chồng. Còn lấy ai, người đó ra sao , có yêu tôi hay không , đối với tôi không quan trọng. Anh hiểu chưa ?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt Phó Trọng Châu, trong đáy mắt không hề gợn chút cảm xúc nào.
Có lẽ lời tôi nói khiến anh tức giận, khóe môi anh cong lên, bật cười lạnh:
“Ngây thơ. Ngu ngốc.”
“Liên quan gì đến anh ?”
“Hứa Nhân, em biết rõ tính tôi , tôi sẽ không phá lệ thêm lần nào nữa…”
“Vậy thì sao , tôi có thể về được chưa ?”
Ánh mắt anh trầm xuống, môi mím chặt, không nói thêm gì.
Tôi đưa tay vuốt lại tóc, mở cửa xe và bước xuống.
Anh vẫn im lặng, không một lời giữ lại .
Tôi cúi người xuống xe, đóng cửa cẩn thận, không ngoái đầu, không do dự.
Tôi bước thẳng vào màn mưa không có luyến tiếc, cũng chẳng hề mềm lòng.
Phó Trọng Châu kiểu người như anh , một kẻ cao cao tại thượng, mãi mãi sẽ không hiểu được những khốn khổ dưới trần gian.
Mà tôi , cũng không muốn phải giải thích điều gì với anh cả.
Anh sẽ không cưới tôi , chuyện đó tôi nhớ rất rõ.
Mưa lớn xối thẳng vào mặt tôi , lạnh buốt, đến nỗi ngay cả bản thân cũng không phân biệt được là nước mưa, hay nước mắt.
Mẹ ruột của tôi , khi còn trẻ từng bị một người đàn ông lừa gạt suốt mười năm trời.
Vô tình trở thành “tiểu tam” chen vào gia đình người khác.
Đến năm tôi tám tuổi, vợ chính thức của người đàn ông đó bất ngờ dẫn người tới tận nhà.
Họ đập phá tan tành nơi chúng tôi sống, đổ sơn đỏ khắp cửa ra vào và hành lang.
Trên xe, người ta phun đầy những từ ngữ dơ bẩn như “con giáp thứ 13”.
Người cha luôn yêu thương tôi biến mất không dấu vết. Khi scandal vỡ lở, ông ta trốn như rùa rụt cổ.
Từ đó về sau , ông chưa bao giờ xuất hiện trước mặt mẹ con tôi nữa.
Còn mẹ tôi , sau biến cố đó, hoàn toàn suy sụp.
Bà thường đột nhiên gào khóc , đập phá trong nhà, điên loạn đ.á.n.h tôi , rồi lại ôm tôi nức nở, vừa khóc vừa xin lỗi .
Câu bà hay nói nhất với tôi là:
“Nhân Nhân, con nhất định phải trong sạch mà lấy chồng. Nhất định phải đàng hoàng bước lên kiệu hoa…”
Khi lớn hơn một chút, tôi từng khóc mà hỏi bà:
“Con có thể không lấy chồng không ? Là phụ nữ, chẳng lẽ sống trên đời chỉ có một con đường là lấy chồng thôi sao ? Con sẽ ở bên mẹ suốt đời, được không ?”
Nhưng bà không chấp nhận.
Bà nổi điên lên, đ.á.n.h tôi , mắng tôi , túm tóc tôi bắt quỳ xuống, ép tôi phải thề độc…
Có lẽ vì bị cha ruột của tôi lừa quá đau đớn, nên “kết hôn một cách đàng hoàng, đường hoàng được gả đi ” đã trở thành chấp niệm của mẹ , trở thành một lời nguyền bám riết lấy bà suốt đời.
Bà không tha cho chính mình , và cũng không tha cho tôi .
Mẹ tôi là một người đáng thương, và cũng là người thân duy nhất còn lại của tôi . Tôi không thể làm ngơ lời của bà được .
Sau khi cha ruột biến mất, nhà cửa tan nát…
Chính bà đã còng lưng làm việc ngày đêm để nuôi tôi ăn học, không để tôi thiếu một đồng sinh hoạt phí.
Bà chịu bao cay đắng, nhẫn nhục đến tận xương tủy, nhưng chưa từng để tôi chịu khổ.
Đổi lại , điều duy nhất bà mong ở tôi là được nhìn thấy tôi mặc váy cưới, gả đi một cách quang minh chính đại.


