3
Tôi không thể làm khác, chỉ có thể gật đầu đồng ý.
Cho nên dù tôi không yêu Giang Minh, dù anh ấy yêu người đàn ông khác…
Đối với tôi , điều đó không quan trọng.
Chỉ cần mẹ vui lòng, hài lòng, buông được nỗi ám ảnh trong lòng…
Làm con, tôi cũng xem như trọn đạo hiếu.
Sau cái đêm đó, tôi không còn gặp lại Phó Trọng Châu nữa.
Chỉ vô tình nghe một lần chuyện anh bị chụp ảnh bên một cô gái dính đến một scandal tình ái.
Dưới tầng của khu căn hộ cao cấp mà tôi từng ở, xe anh dừng ngay trước cửa.
Một cô gái mặc váy đỏ rực, nhảy chân sáo tiến lại gần, nghiêng đầu cười rạng rỡ trước ống kính.
Nhìn bức ảnh đó, tôi chẳng cảm thấy gì nhiều.
Hai năm chia tay, anh cũng đâu phải chưa từng yêu ai khác.
Tôi đã không còn như xưa, mỗi lần đều đau lòng đến xé ruột nữa.
Một tháng sau , tôi và Giang Minh đính hôn.
Buổi lễ khá long trọng, mẹ tôi vô cùng vui mừng.
Bà còn cố tình liên lạc với rất nhiều người thân đã lâu không gặp để mời đến tham dự.
Tôi mặc váy lễ cưới thật đẹp , khi Giang Minh đeo nhẫn cho tôi …
Tim tôi bỗng dưng thắt lại , nỗi buồn dâng lên vô cớ.
Trong làn nước mắt mờ nhòe, tôi nhìn xuống hàng ghế phía dưới nơi mẹ tôi đang khóc không thành tiếng.
Bà chưa từng có một buổi đính hôn, không có một lễ cưới, thậm chí… chưa từng có được thân phận chính thất trong cuộc đời.
Nhưng giờ đây, giấc mơ còn dang dở ấy đã được hoàn thành qua chính người con gái của bà.
Mà tôi … dường như cũng chẳng thấy đau khổ đến mức không thể chịu nổi.
Dù là phải cưới một người đàn ông mà tôi hoàn toàn không yêu.
Có đôi khi sống trên đời, người ta không phải vì bản thân mà sống.
Tôi từng oán hận mẹ vì đã đem tất cả những điều bà từng mong mà không có , áp đặt lên tôi .
Nhưng tôi cũng xót xa cho bà đến tận tâm can, không nỡ làm bà tổn thương thêm một lần nào nữa.
Khi chiếc nhẫn được đeo vào tay, tôi chợt thấy một bóng dáng quen thuộc.
Phó Trọng Châu.
Anh ngồi một mình ở hàng ghế cuối cùng.
Bộ vest đen cao cấp, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt như hồ sâu tĩnh mịch lạnh đến thấu xương.
Bên cạnh anh không có ai, ngay cả trợ lý và vệ sĩ cũng đứng cách ba mét.
Anh lặng lẽ nhìn tôi không cười , cũng không chớp mắt.
Tôi chỉ dừng ánh nhìn lại trên khuôn mặt ấy đúng hai giây… rồi chậm rãi quay đi .
Giang Minh ôm tôi , cúi đầu hôn lên trán tôi .
Nụ cười trên môi anh , ít nhất vào khoảnh khắc ấy , cũng có đôi phần chân thành, như một chú rể thực sự đầy hy vọng.
Chu Nham không đến dự buổi lễ.
Tôi hiểu việc nhìn người mình yêu kết hôn, có khác gì như lóc từng tấc thịt?
May mà buổi lễ kết thúc nhanh chóng.
Trong bữa tiệc, tôi và Giang Minh cùng nhau nâng ly mời rượu họ hàng. Sau đó anh đưa tôi về phòng khách sạn nghỉ ngơi.
Khi anh đi , bước chân vội vã, thỉnh thoảng còn nhìn đồng hồ.
Tôi đại khái đoán được chắc là sắp đi tìm Chu Nham rồi .
Khi anh vừa rời đi , tôi mới thật sự thấy nhẹ lòng.
Tối nay tôi có uống vài ly, cả người lâng lâng như đang nằm mơ.
Khi điện thoại rung lên trên bàn, tôi thậm chí còn cảm thấy mọi thứ đều không thật.
Cho đến khi tôi mơ màng ấn nút nghe máy giọng Phó Trọng Châu vang lên bên tai:
“Bé cưng, anh đang ở trước cửa phòng em.”
Chỉ một câu, tôi bật dậy như bị điện giật.
Phó Trọng Châu bị điên rồi sao ?
Ba mẹ Giang Minh thuê trọn khách sạn để làm lễ đính hôn, cả tầng này đều là người thân bạn bè…
Anh ấy dám đến sao ?!
“Mở cửa ra .”
“Phó Trọng Châu, anh điên rồi hả?”
“Mở.”
“Giang Minh đang tắm trong phòng…”
Anh bật cười khẽ trong điện thoại:
“Em tưởng anh không biết cậu ta đang lén lút hẹn hò bên ngoài à ?”
“Anh muốn gì nữa chứ…”
“Bé cưng, nếu bây giờ anh gõ cửa, em nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra ?”
Giọng anh bình thản, nhưng thần kinh tôi lập tức căng chặt như dây đàn.
Lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh, đầu óc rối loạn nhưng vẫn đủ tỉnh để nghĩ ra hậu quả.
Sẽ thế nào ư?
Sẽ khiến các phòng bên cạnh nghi ngờ.
Người ta sẽ thấy Phó Trọng Châu đứng trước phòng tôi …
Không ai dám trách anh .
Tất cả những điều dơ bẩn, đồn đoán, thị phi… sẽ đổ hết lên đầu tôi .
Mẹ tôi đang ở phòng cách đó không xa.
Tôi không dám nghĩ đến kết cục.
Khoảnh khắc mở cửa, tôi giống như con rối bị giật dây.
Phó Trọng Châu bước vào hai bước, tôi ngước lên rồi đưa tay kéo dây kéo phía sau chiếc váy dạ hội.
Chiếc váy màu rượu vang rơi xuống sàn, lả lướt như một lớp sương đỏ.
Cơ thể tôi gần như trần trụi phơi bày trước ánh mắt anh .
“Hứa Nhân!”
Phó Trọng Châu đóng cửa lại cực nhanh, ánh mắt đã tràn đầy giận dữ.
“Anh muốn làm gì thì làm đi , xong rồi làm ơn rời khỏi đây ngay.”
Tôi cụp mắt xuống, giọng mệt mỏi:
” Tôi mệt lắm rồi , Phó Trọng Châu. Tôi biết mình không chống lại được anh . Tôi cũng biết , những gì anh muốn làm thì chưa bao giờ làm không được . Cho nên… tôi không phản kháng nữa. Tôi chấp nhận hết.”
“Nói cho cùng, giữa chúng ta từng có tất cả rồi . Tôi cũng chẳng còn gì để giả vờ thanh cao nữa.”
Nói đến đây, tôi ngẩng đầu nhìn anh , bật cười tự giễu:
“Anh vẫn còn hứng thú với tôi sau ngần ấy năm… thật vất vả cho anh quá.”
“Nhân Nhân, rốt cuộc em đang giận anh điều gì?”
“Phó Trọng Châu, tôi không muốn phí lời.”
Tôi liếc anh một cái, rồi quay người đi đến mép giường, nằm xuống.
“Làm ơn, nhanh lên.”
Có lẽ… chính dáng vẻ như phát điên của tôi đêm nay, lại khiến anh cảm thấy chán ghét.
Anh nhặt chiếc váy tôi lên, đi đến cạnh giường, nhẹ nhàng đắp lên người tôi .
“Không làm sao ?” – Tôi ngồi dậy, kéo váy che lại cơ thể mình – “Vậy tôi có thể nghỉ ngơi rồi chứ?”
“Chỉ mới đính hôn thôi. Nếu giờ em rút lui…”
” Tôi sẽ lấy Giang Minh.”
Tôi siết chặt cổ áo, nhìn thẳng vào mắt anh , giọng bình thản:
“Mọi chuyện chính là đơn giản như vậy đấy. Anh giờ đã hiểu tôi muốn gì rồi chứ?”
“Hứa Nhân, em đang quá cố chấp.”
“Không ai hiểu rõ tôi muốn gì hơn chính tôi .”
Nỗi đau chôn sâu trong lòng bao năm… cuối cùng vẫn là do chính tay tôi x.é to.ạc ra .
“Dù sao … anh sẽ không cưới tôi . Nên lựa chọn thế nào, tôi rất rõ.”
Phó Trọng Châu khẽ nhíu mày:
“Anh đúng là chưa từng nghĩ đến chuyện hôn nhân… Hứa Nhân.”
Nghe vậy , tôi bật cười , nhìn anh :
” Đúng rồi . Còn tôi thì bắt buộc phải lấy chồng. Cho nên chúng ta không hợp.”
“Giang Minh không phải người tốt .”
” Tôi không quan tâm.”
“Hứa Nhân, em nhất định phải lao đầu vào con đường tuyệt vọng đó sao ?”
” Tôi đã đi rồi . Con đường là do chính tôi chọn. Dù có phải quỳ mà đi tôi cũng sẽ đi đến cùng.”
Phó Trọng Châu nhìn tôi , ánh mắt sâu như đáy vực, im lặng thật lâu.
Cuối cùng, anh rút ra một bao thuốc, châm một điếu.
Điếu t.h.u.ố.c cháy được nửa, anh dập tắt.
Anh bước đến trước mặt tôi , cúi người , nhẹ nhàng ôm lấy tôi một cái.
Rồi anh hôn tôi một nụ hôn thật khẽ và nói bên tai tôi :
“Nếu em đã quyết tâm như vậy … thì anh chúc em đính hôn vui vẻ, bé cưng.”
“Hy vọng em sẽ được toại nguyện, sống thật hạnh phúc.”
Dứt lời, anh nhẹ nhàng vuốt tóc tôi như thể đang cố giữ lại chút dịu dàng cuối cùng.
Tôi cảm nhận được rõ ràng sự mềm lòng trong khoảnh khắc đó của anh .
Nhưng … chính lúc đó, nơi sâu nhất trong tim tôi lại nhói lên lần nữa.
Anh xoay người , bước đi dứt khoát. Khi cánh cửa mở ra , bóng lưng anh dần khuất.
Tôi rốt cuộc… đã không thể kìm được nữa, nước mắt cứ thế rơi xuống.
Phó Trọng Châu không quay đầu.
Cánh cửa khép lại .
Tôi biết sự liên kết cuối cùng giữa chúng tôi … đã hoàn toàn chấm dứt.
Sau lễ đính hôn và khi ngày cưới đã được ấn định, mẹ tôi mãn nguyện trở về quê.
Tôi vẫn đi làm đều đặn từ sáng đến tối như thường lệ.
Cuối tuần, Giang Minh vẫn hẹn hò với tôi như cặp đôi chuẩn mực.
Đến tuần trước đám cưới, tôi sẽ dọn đến sống tại căn hộ của Giang Minh.
Ai cũng ghen tị với tôi , họ cho rằng tôi đã tìm được một người chồng tuyệt vời đến thế.
Dù sao thì, nhà họ Giang cũng là gia đình danh giá, Giang Minh lại điển trai, lịch thiệp, đối xử với tôi rất nhẹ nhàng, chu đáo.
Nhưng … chỉ có tôi là biết rõ.
Chờ đợi tôi phía trước , sẽ là những tháng ngày dài đằng đẵng, cô đơn tột cùng.
Chồng tôi yêu người khác, mà tôi chỉ là một cái vỏ bọc đẹp đẽ.
Nhưng đời người không thể quá tham lam. Không thể cái gì cũng muốn có .
Tôi an nhiên tận hưởng những ngày tháng độc thân cuối cùng.
Cùng bạn thân đi ăn những món mình thích, du lịch đến thành phố mình muốn .
Điểm dừng chân cuối cùng của hành trình, là… nhảy bungee.
Khoảnh khắc lao người từ trên cao xuống, tôi không kìm được mà bật khóc , âm thầm gào lên một cái tên:
“Phó Trọng Châu…”
Kể từ giây phút ấy , tôi nghĩ mình thật sự có thể buông bỏ, quên anh rồi .
Chỉ là… nếu tôi không tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa Giang Minh và Chu Nham hôm đó…
Có lẽ, tôi đã chấp nhận số phận, cam tâm tình nguyện làm một bà Giang hữu danh vô thực.
“Giang Minh, cả nhà họ Giang chỉ có mỗi mình cậu . Sau khi kết hôn, ba mẹ cậu nhất định sẽ hối thúc có con.”
“Chu Nham, anh biết mà, tôi nói bao nhiêu lần rồi , tôi sẽ không đụng vào Hứa Nhân. Tôi không thích phụ nữ, tôi chỉ yêu anh .”
“Vậy cậu tính sao ? Để nhà họ Giang tuyệt hậu à ? Ba mẹ cậu sẽ đồng ý sao ?”
“Y học bây giờ phát triển lắm. Tôi có thể để Hứa Nhân làm thụ tinh ống nghiệm.”


