4
“Cũng được , nhưng tôi có điều kiện.”
“Anh nói đi , chỉ cần tôi làm được tôi sẽ đồng ý.”
“Cậu và Hứa Nhân là vợ chồng hợp pháp, có ràng buộc pháp luật. Sau này cô ấy sinh con, nhà ba người của các cậu sẽ không gì phá nổi. Còn tôi thì sao ?”
Chu Nham khoanh tay, bật cười lạnh:
“Đến lúc cậu chán tôi rồi , hết tình cảm, đạp tôi ra đường, rồi cậu quay về ‘gia đình’ đó sao ? Tôi nhớ trước đây cậu từng hẹn hò với con gái. Cậu không phải là hoàn toàn không có hứng thú với phụ nữ.”
” Tôi sẽ không làm vậy , Chu Nham, anh biết mà…”
” Tôi không tin mấy lời hứa suông đó. Trừ phi cậu đồng ý chuyện này .”
Tôi không nhớ mình rời khỏi đó bằng cách nào.
Chỉ đến khi ngồi trên sàn nhà giữa đêm, người lạnh toát, toàn thân cứng đờ… tôi mới dần dần lấy lại ý thức.
“Để Hứa Nhân sinh hai đứa con một là của cậu , một là của tôi . Giang Minh, mối quan hệ của chúng ta không thể công khai, tôi không có cảm giác an toàn . Tôi cần đứa con này để trói cậu lại . Cậu biết mà, tôi yêu cậu đến phát điên, tôi không thể mất cậu … tôi không còn lựa chọn nào khác.”
Lời của Chu Nham cứ vang vọng mãi bên tai tôi .
Tôi biết Giang Minh không yêu tôi . Tôi cũng biết anh yêu Chu Nham, yêu một người đàn ông.
Tôi chấp nhận tất cả, chấp nhận một cuộc đời cô độc.
Ngay cả việc thụ tinh ống nghiệm tôi cũng sẵn sàng.
Nhưng yêu cầu vô liêm sỉ và điên rồ như vậy … dù là ai, cũng không thể chấp nhận được .
Thế mà Giang Minh lại đồng ý không chút do dự.
Anh thậm chí còn nói với Chu Nham:
“Thôi đừng làm ống nghiệm nữa, người ngoài biết lại tưởng tôi có vấn đề. Dù sao nhà họ Giang cũng là danh gia vọng tộc. Hay thế này đi Chu Nham, anh với Hứa Nhân…”
Tôi ôm mặt, nước mắt tuôn ra như suối, mà miệng thì lại bật cười như phát điên.
Khi gọi cho mẹ , trời đã gần sáng.
Mẹ lo lắng hỏi tôi chuyện gì xảy ra .
Tôi nghẹn ngào nói :
“Mẹ ơi, con không muốn kết hôn nữa… không muốn lấy chồng. Con muốn nghỉ việc, về quê sống với mẹ , có được không ?”
Đầu dây bên kia là một khoảng im lặng đến nghẹt thở.
Chỉ còn tiếng tôi khóc thút thít, rất nhỏ.
Chốc lát sau , một tiếng hét xé lòng vang lên bên tai tôi , là tiếng mẹ tôi gào lên trong điện thoại, vừa khóc vừa hét:
“Hứa Nhân! Con muốn ép c.h.ế.t mẹ đúng không ? Nếu con dám không kết hôn, mẹ nhảy từ trên lầu xuống bây giờ!”
“Bấy nhiêu năm hai mẹ con mình sống thế nào, người ngoài không biết chẳng lẽ con không biết sao ?”
“Giờ cuối cùng con cũng được gả đi đàng hoàng, danh chính ngôn thuận. Mẹ nhịn nửa đời người , nay mới được nở mày nở mặt…”
“Mà con lại nói không cưới?!”
“Hứa Nhân, mẹ cảnh cáo con dù con có c.h.ế.t, mẹ cũng sẽ vác xác con đến nhà họ Giang cho bằng được !”
“…Mẹ ơi… con là con gái mẹ mà… mẹ có thể thương con một chút không ?”
“Nhà họ Giang đối xử với con có chỗ nào không tốt ? Giang Minh là người đàn ông tốt thế kia , con còn muốn gì nữa?”
“…Mẹ…”
“Đừng tưởng mẹ không biết , Hứa Nhân hồi đại học con từng qua lại với mấy thằng đàn ông vớ vẩn kia ! Con sớm không còn trong sạch gì nữa! Giang Minh vẫn chịu cưới con, thì con nên biết điều đi !”
“Đây là lần cuối mẹ nói với con, nếu con dám gây chuyện, làm mẹ mất mặt… thì mẹ sẽ c.h.ế.t chung với con luôn!”
“Tút… tút… tút…”
Cuộc gọi bị cúp ngang.
Tôi nắm chặt điện thoại, sững sờ nhìn ra bầu trời đêm đen đặc ngoài cửa sổ.
Thực ra , số phận của tôi đã sớm bị định đoạt từ năm tôi tám tuổi.
Cuộc đời tôi không có ánh sáng.
Chỉ là một con đường c.h.ế.t, một con đường đầy bóng tối và gai nhọn.
Đã từng, tôi cũng mơ mộng rằng, người mình yêu có thể kéo tôi ra khỏi hố sâu ấy .
Nhưng chỉ một câu nói :
” Tôi tất nhiên sẽ không cưới Hứa Nhân. Chúng tôi không hợp.” – đã cắt đứt toàn bộ hi vọng.
Ngay cả khi rời đi , tôi cũng thê t.h.ả.m đến cùng cực, không phương hướng, không đường lui.
Lúc đó tôi nào dám nghĩ nếu mẹ biết tôi yêu Phó Trọng Châu,nếu mẹ biết Phó Trọng Châu chưa từng nghĩ đến chuyện cưới tôi , bà sẽ ra sao …
Thực ra , Phó Trọng Châu không có lỗi gì cả.
Chúng tôi vốn dĩ không hợp.
Chúng tôi … không nên bắt đầu.
Lúc nhỏ, tôi hay tưởng tượng nếu sau này tôi có con gái, tôi sẽ yêu con bé thế nào? Sẽ nhẹ nhàng nói chuyện với nó ra sao ?
Tôi muốn làm một người mẹ thế nào?
Chắc chắn sẽ không giống như mẹ tôi .
Tôi biết mẹ yêu tôi , điều đó không thể nghi ngờ.
Nhưng thứ tình yêu đó… quá ngột ngạt, quá khắc nghiệt.
Thế nhưng mẹ và con là m.á.u thịt gắn liền.
Dù đã cắt rốn khi sinh, thì vẫn còn một sợi dây vô hình trói buộc cả hai.
Tôi yêu mẹ , trách mẹ , thương mẹ … lại cũng hận mẹ .
Đã rất nhiều lần , tôi muốn rời đi , muốn sống cuộc đời của riêng mình , sống một cách tự do.
Nhưng tôi vẫn không nỡ.
Có lẽ là vì tôi mãi cũng không quên được …
Khi tai họa đổ xuống, mẹ tôi bất chấp tất cả, lấy thân mình che chở cho tôi .
Bị đ.á.n.h đến đầu rướm máu, mẹ vẫn không lùi bước, bảo vệ tôi dưới tấm thân gầy yếu.
Cũng có lẽ vì tôi nhớ rất rõ… Khi người thân đều khuyên bà hãy bỏ đứa con gái như tôi , để gả cho người đàn ông tốt hơn…
Bà vẫn không đồng ý.
Chấp nhận cực khổ, một mình nuôi tôi khôn lớn.
Đêm hôm đó, tôi vừa khóc … vừa ngủ thiếp đi .
Sau này , tôi nghĩ thông suốt rồi .
Tôi muốn tìm cơ hội, nói chuyện thẳng thắn với Giang Minh.
Nhưng tôi chưa kịp mở lời…
Đêm trước lễ cưới ba ngày, sau khi tiệc nhà họ Giang kết thúc, Giang Minh đưa tôi đang ngà ngà say trở về phòng, rồi lấy cớ rời đi .
Khoảng hai mươi phút sau , cửa phòng lại mở ra .
Nhưng lần này người bước vào là Chu Nham.
Anh ta nhìn tôi đang ngồi ngay ngắn trên sofa, rõ ràng hơi bất ngờ.
“Cô… còn tỉnh sao ?”
Tôi bình tĩnh nhìn anh ta , giọng lạnh:
” Tôi đã biết từ lâu rồi .”
Chu Nham thoáng sững người , rồi cũng bật cười như chẳng có gì to tát:
“Biết thì sao chứ. Giang Minh đã đồng ý rồi .”
Nói rồi , anh ta đưa tay lên, bắt đầu tháo cà vạt.
“Cô đừng trách tôi . Cô và Giang Minh là vợ chồng hợp pháp.”
Chu Nham vừa nói vừa tiến thêm một bước.
“Lỡ đâu một ngày nào đó, Giang Minh thực sự lên giường với cô rồi yêu cô thì sao ? Tôi không thể mạo hiểm.”
“Cho nên, tôi chỉ có thể làm vậy . Chỉ khi khiến cậu ấy vĩnh viễn chán ghét người vợ này , hai người mới thật sự không còn khả năng.”
Tôi khẽ cười , bàn tay giấu sau lưng siết chặt con d.a.o gọt hoa quả, lòng tôi lạnh buốt.
Nhìn người đàn ông trước mặt vẻ ngoài nho nhã, có chút tuấn tú tôi nói :
“Anh chắc là mình làm được ?”
Chu Nham cũng cười :
” Tôi đâu phải vừa sinh ra đã thích Giang Minh. Trước đây cũng từng có bạn gái.”
Lời còn chưa dứt, cửa phòng bất ngờ bị đá bật ra từ bên ngoài.
Chu Nham hoảng hốt quay đầu lại .
Tôi cũng nhìn về phía cửa.
Phó Trọng Châu bóng dáng cao lớn, sắc bén như lưỡi dao, sát khí ngùn ngụt hiện rõ trên gương mặt anh .
Chu Nham hoảng loạn, run rẩy:
“Phó… Phó tiên sinh …”
Rất nhanh sau đó, anh ta bị người của Phó Trọng Châu bịt miệng, lôi thẳng ra ngoài.
Tôi dựa lưng vào ghế sofa, lặng lẽ nhắm mắt lại , giấu con d.a.o vào khe đệm ghế.
Phó Trọng Châu sải bước đi đến, ôm tôi lên.
Ngay khoảnh khắc ấy , tôi buông lỏng toàn bộ sức lực, hai tay rũ xuống như ngất đi .
Tôi không chống cự nữa.
Khi anh ta xuất hiện trước mặt tôi , tôi đã từ bỏ mọi giãy giụa, chỉ muốn ích kỷ một lần cho riêng mình .
“Nhân Nhân.”
Anh gọi tên tôi . Tôi mơ màng khẽ đáp lại , nhưng vờ không mở mắt.
Anh bước nhanh hơn.
Anh bế tôi lên xe.
Trong khoang xe sáng tối chập chờn, tôi khe khẽ mở mắt, nhìn anh từ góc nghiêng.
Từ vị trí của tôi , chỉ có thể nhìn thấy đường viền quai hàm cứng cáp và sống mũi cao thẳng.
Thỉnh thoảng ánh đèn lướt qua, tôi lại nhìn thấy hàng chân mày anh nhíu chặt.
Anh vẫn ôm tôi chưa từng buông tay.
Cho đến khi xe dừng lại … là căn hộ cao cấp trước kia tôi từng sống.
Phó Trọng Châu bế tôi vào phòng, đặt tôi nằm xuống chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính.
Anh cúi đầu, trán chạm nhẹ vào trán tôi .
“Nóng rồi …” – tôi nghe thấy anh lẩm bẩm, giọng thấp và trầm.
Chốc lát sau , vang lên tiếng quần áo ma sát.
Tôi hé mắt nhìn .
Anh quay lưng về phía tôi , đang tháo áo vest ra .
Lúc anh xoay người lại , tôi lập tức nhắm mắt lại .
Anh đứng bên giường một lúc lâu rồi mới ngồi xuống cạnh tôi .
Anh cúi người hôn tôi . Trong hơi thở có mùi rượu nhàn nhạt.
Tôi khẽ rên một tiếng, nhíu mày, lắc đầu nhưng tay lại vô thức vòng lên cổ anh , ôm chặt lấy.
“Bé cưng, người đang hôn em là ai?”
Tôi lim dim mắt, giả vờ mơ màng:
“Phó… Trọng Châu?”
Anh bật cười bên tai tôi , lại hôn lên má tôi :
” Đúng rồi . Phần thưởng cho em.”
Tiếng quần áo nhẹ nhàng rơi xuống thảm.
Thời gian như ngưng đọng lại …
Tôi không chịu nổi nữa, đá nhẹ vào người anh :
“Phó Trọng Châu, em… không cần phần thưởng nữa…”
Trán anh lấm tấm mồ hôi, tóc rũ xuống trán, ánh mắt không còn lạnh lùng như ban ngày mà như một người tình ôn nhu nhất trần đời.
Tôi không kìm được , cứ thế ngây người nhìn anh .
Anh cúi đầu cười , ngón tay lướt nhẹ qua tóc mai tôi , rồi cúi xuống hôn lên môi tôi .
Lần này , sức lực anh dùng… lại càng mạnh mẽ hơn.


