“Nhược Nhược, em đã lớn rồi.”
Trong giấc mơ, một luồng sức mạnh đè tôi xuống.
Sự nóng bỏng trước ngực khiến tôi vô thức có phản ứng, dường như đây không chỉ là một giấc mơ.
Nhưng tôi đâu phải Nhược Nhược.
Giấc mơ này cứ lặp đi lặp lại suốt mấy ngày liền.
Mỗi lần tỉnh dậy thì cả người tôi đều ướt đẫm mồ hôi.
1
Vừa bước ra khỏi cửa, bà chủ nhà đối diện đã nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi ngờ.
Ánh mắt ấy như muốn nhìn thấu cả người tôi.
Không biết lúc ngủ tôi có làm gì mất mặt không nữa…
Tôi hơi ngại ngùng nên đành chào bà một tiếng.
“Chào buổi sáng, bà Trương.”
Bà Trương không đáp lại mà chỉ mím chặt môi.
Trong tay bà đang cầm thứ gì đó, lại dường như đang tính toán gì đấy.
Nhìn tay bà bóp tới bóp lui, trông cứ như đạo sĩ trong phim?
Tôi bắt đầu toát mồ hôi và vội vã định đi ngay.
Sắp trễ làm rồi, nếu chần chừ thêm thì toang mất.
“Đợi đã!”
Bà Trương khàn giọng gọi tôi lại.
Khi tôi quay đầu, bà đã nhét một lá bùa vào tay tôi. “Bé con, nhớ lúc nào cũng phải mang theo bên mình.”
Tôi ngơ ngác nhìn lá bùa vàng trên tay.
Không suy nghĩ gì nhiều mà tôi chỉ vội cảm ơn rồi nhét vào túi xách.
Đến trưa lúc ăn cơm, tôi tò mò lấy ra xem thử.
Tiểu Lý – người vẫn luôn có thiện cảm với tôi – lập tức ngồi xuống bên cạnh, giật lấy lá bùa từ tay tôi.
“Kỷ Lam, bùa này cậu cầu bình an hay cầu đào hoa vậy? Linh không?”
Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt tràn đầy ý tứ khó nói.
Tôi nổi cả da gà rồi vội vã muốn giật lại.
“Cho tôi xem chút đi, không thì… cậu tự đến lấy nhé~” Mắt anh ta láo liên đầy gian tà, còn cố ý đưa lá bùa ra sau lưng.
Cái tư thế này…
Tôi đang bực mình, định bỏ luôn cho rồi, nhưng–
“Ai?!”
“Ai đánh tôi vậy?!”
Tiểu Lý cầm lá bùa mà mặt nhăn nhó, anh ta nhảy dựng lên như thể vừa bị ai đó tát.
Nhưng nhìn quanh cả văn phòng rộng lớn, ngoài tôi ra thì chẳng có ai khác. Hơn nữa, tôi còn chưa hề động tay!
Thật kỳ lạ.
Tên này lại giở trò tự biên tự diễn à…?
Tận dụng thời cơ đó, tôi lập tức giật lại lá bùa.
Trên đường tan làm, bầu trời vẫn chưa tối hẳn.
Rõ ràng đang là mùa hè, nhưng mấy ngày nay tôi lại thấy mát mẻ lạ thường. Thế nhưng mỗi khi cơn gió mát đó thổi qua, tôi lại bất giác rùng mình.
Hình như mấy ngày nay tôi không bật điều hòa, vậy mà trong nhà vẫn cứ có cảm giác mát lạnh.
Có tiếng gõ cửa.
Là bà chủ nhà.
Bà mang đồ ăn ngon qua cho tôi, nhưng vừa bước vào cửa thì mặt bà lập tức cau lại.
“Cháu không bật điều hòa à?”
Nhìn chiếc điều hòa im lìm không hoạt động, sắc mặt bà chủ nhà lập tức trầm xuống.
Giữa mùa hè gần bốn mươi độ, trong phòng lại lạnh đến mức này… Rõ ràng là có gì đó không bình thường.
“Qua giúp ta lấy ít đồ ăn đi, ông già nhà ta không tiện mang qua.”
Bà nắm lấy tay tôi rồi kéo sang nhà bà.
Vừa bước vào cửa thì bà đã vội vàng hỏi:
“Con bé, lá bùa ta đưa cháu đâu?”
Tôi cuống quýt lục tìm trong túi rồi lấy ra đưa cho bà.
Vừa nhìn thấy lá bùa thì sắc mặt bà càng thêm khó coi hơn.
“Lần này cháu thực sự gặp rắc rối rồi.”
Giọng bà cũng nặng nề hẳn.
Ngay khi câu nói ấy vừa dứt, lá bùa đột nhiên bốc cháy.
“Ch-chuyện này là sao!” Tôi giật mình ném ra, trên mặt hiện rõ vẻ kinh hoàng.
“Hắn phát hiện ra chúng ta rồi.”
Bà chủ nhà căng thẳng nói, rồi nhanh chóng siết chặt chuỗi hạt trong tay.
Tôi có chút sợ hãi nên nhanh chóng trốn ra sau lưng bà chủ nhà.
Ông chủ nhà cũng phát hiện có gì đó không đúng mà vội vàng cầm đồ chạy tới.
Nhìn kỹ lại, tôi mới nhận ra trên tay ông là một thanh kiếm gỗ đào.
Đột nhiên có một trận cuồng phong ập đến, cửa sổ bị thổi va đập ầm ầm.
Đèn trong nhà lắc lư qua lại, lúc sáng lúc tối.
Đột nhiên, xuất hiện một đôi tay vòng qua ôm chặt lấy tôi.
Tôi hít mạnh một hơi rồi cúi đầu nhìn xuống, cả người tôi đã bị nhấc bổng lên.
Chỉ trong chớp mắt, tôi đã bị dịch chuyển về nhà mình.
Chỗ trên người bị chạm vào lạnh buốt, như thể đang ngồi trên một tảng băng.
Mà tư thế của tôi lúc này… chẳng khác gì một cặp đôi nhỏ đang tình tứ – cô gái dịu dàng ôm lấy cổ chàng trai.
Tôi lơ lửng giữa không trung.
Sợ đến mức không dám cử động nên tôi cứ nhắm chặt mắt, không dám nhìn.
Bỗng có một giọng nói lành lạnh và tê dại vang lên bên tai.
“Nhược Nhược, em vẫn chẳng chịu ngoan ngoãn, vẫn cứ thích đi tìm người giúp đỡ.”
Giọng nói ấy trầm khàn tràn đầy từ tính.
Nhưng đầu óc tôi không còn suy nghĩ nổi thêm gì nữa, cơ thể đã bắt đầu run lên.
“Em đang sợ anh sao?” Hắn dường như cảm thấy có chút khó tin.
Giọng nói trầm thấp bỗng nhiên biến thành sắc bén.
“Hừ, vẫn y hệt như trước đây, vẫn chẳng thay đổi chút nào.”
Đột nhiên, tôi cảm nhận được một mảng lạnh buốt trước ngực.
“Nhưng nơi này thì thay đổi không ít, anh thích.”
Cảm giác được sự vuốt ve nhẹ nhàng kia, mặt tôi không tự chủ được đỏ bừng.
Điều đáng xấu hổ hơn là… cơ thể tôi lại có phản ứng.
“Anh… anh là ai!”
Tôi gắng sức nén đỏ mặt, hét vào không khí.
“Xì~”
“Nhược Nhược, em thật sự không nhớ ra anh sao?”
Hắn nhẹ nhàng nói.
Còn tôi thì hoàn toàn không biết phải phản kháng thế nào nữa.
Nhìn váy bị khẽ nâng lên, tôi chỉ có thể vùng vẫy.
May mắn là hắn không làm gì cả.
“Cặp vợ chồng già đó, cứ để họ ngủ một giấc ngon lành đi.”
“Sau này em đừng dùng mấy cái bùa chú thấp kém đó nữa, nó không trấn áp được anh đâu.”
“Người duy nhất có thể trấn áp anh, chỉ có em mà thôi.”
Bùa chú… thấp kém?!
Tôi?!
Sắc mặt tôi tái nhợt, toàn thân như mất hết sức lực.
Tư thế này… cũng được duy trì khoảng ba phút.
Cho đến khi tôi ngồi lại trên ghế, căn phòng đột nhiên không còn lạnh nữa.
Từ lúc nào mà sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi.
Sự thay đổi này khiến tôi hiểu rõ–
Hắn đã rời đi.
Tôi bừng tỉnh.
Vội vã chạy sang nhà bà chủ nhà, may mắn thay khi cả hai ông bà đều không sao.
Chỉ là ngất đi mà thôi.
Tôi ngồi trong nhà của ông bà mà không dám quay lại căn phòng của mình.
Sợ rằng thứ đó sẽ quay lại bất cứ lúc nào.
Mãi đến một tiếng sau, hai người họ mới tỉnh dậy.
Bà chủ nhà nắm chặt tay tôi và nói rằng ngày mai sẽ đưa tôi đến một nơi.
Tôi không nghĩ ngợi gì nhiều mà chỉ biết gật đầu lia lịa.
Rõ ràng hai ông bà này không hề đơn giản.
Họ bày một trận pháp trong nhà, dù trông có vẻ không đáng tin lắm.
Sáng hôm sau.
Tôi đã xin nghỉ phép và theo bà chủ nhà lên đường.
Đang ngồi trên xe thì cơn buồn ngủ kéo đến, tôi dần thiếp đi.
Bất chợt–
Tôi cảm giác cơ thể mình bay lên.
Hoảng hốt đưa tay chụp lấy ghế tài xế phía trước, nhưng tay tôi lại xuyên thẳng qua nó.
Tôi sững người, vội quay đầu lại–
Bà chủ nhà đang nhắm mắt nghỉ ngơi, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Và…
Chính tôi!
Tôi thấy cơ thể mình vẫn đang ngủ say trên ghế.
Chắc chắn rằng… hồn tôi đã lìa khỏi xác.
Nhưng không ai nhận ra điều đó cả.
Tôi hoảng loạn vùng vẫy, nhưng linh hồn chỉ càng lúc càng trôi xa…


