2
Trong lúc tôi còn đang hoảng loạn, trước mắt đột nhiên xuất hiện một con quái vật xấu xí với đôi mắt đáng sợ đến rợn người.
Nó há to cái miệng đầy máu, như thể muốn nuốt chửng tôi.
Nhìn thấy cảnh tượng kinh dị này khiến linh hồn tôi như chấn động.
Mở mắt ra lần nữa thì tôi đã quay lại trên xe.
Bà chủ nhà nhìn tôi chằm chằm với vẻ mặt nghiêm túc:
“Sao vậy?”
Tôi không biết nên giải thích chuyện vừa xảy ra thế nào.
Nếu bảo là mơ, nhưng nó lại chân thực đến đáng sợ.
Nhưng tôi vẫn kể lại tất cả mọi chuyện.
Sợ rằng nếu bỏ sót bất cứ chi tiết nào thì có thể sẽ ảnh hưởng đến hành động sau này.
Bà chủ nhà trầm tư suy nghĩ, sắc mặt càng lúc càng nặng nề:
“Đến nơi rồi sẽ rõ.”
Tôi bán tín bán nghi gật đầu.
Đột nhiên, lòng bàn tay tôi lạnh buốt, có cảm giác giống như bị ai đó nắm lấy.
Nhưng tôi lại chẳng thấy gì cả.
Suốt cả quãng đường còn lại tôi không dám nhắm mắt ngủ.
Sợ rằng sẽ lại rơi vào cảnh tượng ban nãy.
“Nhược Nhược, có vẻ như em thật sự đã quên hắn rồi.”
“Là do anh đã nuôi em quá tốt sao?” Một giọng nói bỗng vang lên bên tai.
Nghe xong, tôi sởn cả gai ốc.
Tôi… tôi không phải Nhược Nhược!
Khi đến nơi mà bà chủ nhà nhắc đến.
Không biết vì sao mà tôi vẫn luôn cảm thấy có luồng khí lạnh lẽo bủa vây quanh mình.
Tôi có thể chắc chắn–hắn đang ở ngay bên cạnh tôi.
Và hơn nữa, hắn còn bước theo tôi từng bước, từng bước một.
“Để xem người này có bản lĩnh gì nào.”
Hắn khẽ cười khẩy với giọng điệu đầy khinh miệt.
Vừa bước vào cửa thì cái lạnh thấu xương ban nãy bỗng chốc biến mất.
Bà chủ nhà kéo tôi đi vào trong.
“Đại sư huynh.”
Tôi sững sờ nhìn người đàn ông trước mặt–trông anh ta chỉ mới ngoài hai mươi.
Vậy mà bà chủ nhà, người đã hơn sáu mươi tuổi, lại gọi anh ta là…
Đại sư huynh?!
Anh ta khẽ gật đầu, coi như đáp lại.
Ánh mắt anh ta lướt qua tôi, giọng nói có chút nặng nề:
“Chuyện này vốn dĩ ta không nên can thiệp, nhưng ngươi hiện tại chỉ là một phàm nhân.”
“Mối nghiệt duyên này đáng lẽ đã kết thúc từ lâu, không ngờ lại có kẻ vì muốn nối lại tiền duyên với ngươi mà dâng hiến cả ngàn năm tu vi.”
Tôi cau mày, lòng dâng lên một nỗi bất an.
“Đại sư huynh, huynh nói là con bé này?!”
Bà chủ nhà kinh ngạc, chỉ tay vào tôi.
“Trương Tế, chuyện này không thích hợp để chúng ta nhúng tay vào.”
Lúc nghe người đàn ông trẻ tuổi này thốt ra câu đó, tôi không khỏi rùng mình.
Trương Tế…
Đó là tên thật của bà chủ nhà.
Bà ấy do dự, ánh mắt nhìn tôi có chút sâu xa.
“Nhưng mà… trên người ngươi có thứ thuộc về hắn.
Thứ này là cám dỗ chí mạng đối với bọn chúng.
Vì thế nên ta sẽ không khoanh tay đứng nhìn.”
Nói xong, “đại sư huynh” vung tay vẽ những ký hiệu kỳ lạ giữa không trung.
Bỗng chốc xuất hiện một tấm bùa đỏ tỏa sáng bay về phía tôi, sau đó nó lập tức hòa vào cơ thể tôi.
Tôi hoảng hốt đưa tay sờ người mình, vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra.
“Từ giờ trở đi, dù có nhìn thấy gì thì cũng tuyệt đối không được để tâm đến.
Tấm bùa này sẽ bảo vệ ngươi.”
“Nhưng với điều kiện… ngươi không được để bọn chúng biết rằng ngươi có thể nhìn thấy chúng.”
Tôi mơ hồ gật đầu, trong lòng vẫn còn rất hỗn loạn.
“Trương Tế, dạo này hãy để mắt đến con bé. Nếu có bất kỳ động tĩnh nào thì hãy cố gắng bảo vệ nó. Người kia đã từng giúp đỡ gia gia của ta.”
Bà chủ nhà khẽ gật đầu.
“Không ngờ, nó lại là hậu duệ của người đó, cũng có chút bản lĩnh đấy.”
Vừa bước ra khỏi cửa, chợt có một giọng nói vang lên bên tai tôi.
Cả người tôi run lên, tôi vô thức siết chặt hai cánh tay.
Trong đầu tôi vẫn còn vương vấn một câu hỏi– Tại sao bà chủ nhà và “đại sư huynh” không thấy hắn?
Ngay lúc này, giọng nói kia khẽ cười khẩy:
“Người có tu vi kém cỏi thì không thể nào nhìn thấy được ta.”
Tôi lập tức hoảng sợ–
Tấm bùa vừa rồi… vậy mà vô dụng với hắn?!
Ngay khoảnh khắc tôi nảy sinh suy nghĩ đó, hắn lại cất giọng chế giễu:
“Một tấm bùa nhỏ nhoi thì làm sao có thể ngăn được ta chứ?”
“Nhược Nhược, em thực sự không muốn ta ở bên cạnh em sao?”
Hơi lạnh ấy chạm vào gò má tôi, khiến tôi lập tức ngừng suy nghĩ.
Đến buổi tối thì tôi mới hiểu tại sao “Đại sư huynh” dặn tôi không được để họ biết rằng tôi có thể nhìn thấy họ.
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc TV treo trên tường, nhưng lòng bàn tay đã run rẩy đến mức không thể kiểm soát.
May mà nội dung trên TV cũng đủ kịch tính để có thể che giấu sự căng thẳng của tôi.
Bà chủ nhà đã bày trận pháp trong phòng, nhưng dường như chúng không có tác dụng gì.
Trước đây tôi chưa từng nghĩ rằng chiếc sofa này có thể chứa nhiều người đến vậy.
Tôi cắn chặt môi và cố gắng phớt lờ những hồn ma đang quan sát mình.
Trước mặt tôi là một ma nữ với đôi mắt đỏ như máu, mái tóc cô ta xõa dài, khuôn mặt xanh xám đang đầy vẻ tò mò nhìn tôi.
Những hồn ma xung quanh cũng đang chăm chú nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi siết chặt nắm tay nhưng mồ hôi vẫn rịn ra không kiểm soát được.
Khi ma nữ tóc xõa dài giơ tay ra định chạm vào mắt tôi–
Đột nhiên, một luồng khí lạnh băng ập đến.
Tất cả những thứ không sạch sẽ trong căn phòng lập tức bỏ chạy tán loạn, rồi chúng biến mất không dấu vết.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
“Xì~ không ngờ lại xuất hiện trên người một con nhóc tì như thế.”
Tôi nhìn về nơi phát ra giọng nói kia.
Chỉ thấy một mỹ nam đang dựa vào khung cửa, khoác lên mình bộ đồ đen tuyền, trông chẳng khác gì một huyền sư bước ra từ truyện tranh.
Tôi ngẩn người nhìn hắn, nhưng tôi bỗng nhớ đến lời Đại sư huynh đã dặn dò.
Tiêu rồi! Liệu hắn có biết tôi có thể nhìn thấy hắn không?
Quả nhiên–
Ánh mắt lạnh lẽo của hắn chợt khóa chặt tôi:
“Cô nhìn thấy ta sao?!”
Ngay lập tức, hắn lộ nguyên hình–
Khuôn mặt dữ tợn và hung ác, không còn chút dáng vẻ của một mỹ nam ban nãy.
“Đã vậy thì đừng trách ta không khách khí!”
Hắn lao thẳng về phía tôi!
“A!!”
Tôi giơ tay lên che mặt theo bản năng.
“GẦM–“
Con quái vật mà tôi nhìn thấy ban sáng không biết từ đâu lao tới, nó đã lập tức xông vào cắn xé hắn.
Đột nhiên, cơ thể tôi nhẹ bẫng.
Trong chớp mắt, tôi đã bị đưa đến một không gian xa lạ.
“Nhược Nhược, xem ra lá bùa trên người em không còn tác dụng nữa rồi.” Tôi không dám trả lời, mà cũng không dám nhìn về phía phát ra giọng nói.
Sau những chuyện vừa xảy ra lúc nãy, tôi không dám hành động tùy tiện nữa.
Người kia chậm rãi tiến lại gần và mỉm cười nhìn tôi.
Hắn có diện mạo đẹp đến kinh ngạc, tỏa ra khí chất ôn nhuận như ngọc, cảm giác vô cùng chính trực và đáng tin cậy.
Nhưng chẳng phải ban nãy, kẻ kia cũng có một khuôn mặt như vậy sao…?
Tôi cố tình tránh nhìn thẳng vào hắn, sợ rằng nếu lại nhìn thẳng vào thì hắn sẽ phát hiện ra.
Hắn cười nhạt:


