8

“Thật ra cậu cũng không sợ đau, vì ông là kiểu người mắng dữ mà đánh thì nhẹ, cái roi nâng lên cao rồi hạ xuống rất khẽ.”

“Nhưng không biết em gái chui từ đâu ra, còn chưa đi vững, cứ loạng choạng nhào lên lưng cậu, nhất quyết không chịu rời đi, vừa ôm vừa khóc toáng lên:

‘Đừng đánh anh con mà!'”

“Lúc đó, cậu bé ngây ngô nghĩ:

‘Em gái tốt thật. Sau này mình phải bảo vệ em cả đời.'”

“Cậu bé rất thích cô em gái đó, ngày nào cũng nghĩ đến việc làm sao dụ em về nhà mình.”

“Nhưng mẹ bảo không được, vì em gái không phải em ruột trong nhà.”

“Cậu bé hỏi, vậy phải làm sao mới khiến em thành người nhà mình?”

“Mẹ cậu cười, nói: Đợi con lớn, nếu em ấy chịu lấy con, thì em sẽ thành người nhà mình.”

“Cậu bé chẳng hiểu lấy là gì, nhưng câu nói ấy như hạt mầm được gieo xuống lòng, lặng lẽ bén rễ.”

“Sau đó, họ dần lớn lên.”

“Hồi tiểu học còn được đưa đón cùng nhau, đến khi lên cấp hai, cậu chuyển ra sống cùng bố mẹ, dần dần mất liên lạc với em gái.”

“Cứ như số phận trêu ngươi, hai người lệch nhau đúng ba tuổi, cả thời học cấp ba gần như không trùng nhau năm nào.”

“Rồi mỗi lần muốn biết tin tức của em gái, cậu lại phải hỏi bố mẹ hoặc là anh trai của em ấy.”

“Không biết từ bao giờ, mỗi lần gặp lại, em gái không còn chạy nhào vào lòng anh như trước nữa. Em chỉ cười khẽ khàng, lịch sự chào hỏi như chào họ hàng xa.”

“Cậu bé không hiểu vì sao em lại dần xa cách mình. Nghĩ mãi cũng chẳng ra.

Đành học theo cách cũ, trêu chọc em như ngày xưa:

‘Anh dắt em đi mua kẹo nha!'”

“Nhưng em gái lúc đó đã lớn rồi, không còn thích kẹo nữa. Nghe thấy câu đó chỉ thấy ngượng, thấy bối rối.”

“Cậu bé buồn lắm.

Sao lại chẳng giống như trước nữa?”

“Không ai trả lời.”

“Cứ thế lớn dần, lớn dần, cậu thành chàng trai tuổi mười tám.”

“Đột nhiên… dường như đã ‘khai sáng’.”

“Hóa ra tình cảm giữa nam nữ… lại rối rắm thế.”

“Cậu bắt đầu tự hỏi mình, đối với cô em gái ấy, là tình cảm gì?”

“Không phải tình yêu, nhưng lại vượt qua tình bạn bình thường.

Có lẽ là tình thân?”

“Cậu không rõ.”

“Chỉ biết một điều…rất thích cô bé đó.

Muốn bảo vệ em, muốn ở gần em.

Cảm giác đó giống như đã in hằn vào gene trong người vậy.”

“Sau kỳ thi đại học, cậu sẽ lên phía Bắc học, rời xa quê hương, xa gia đình, xa… em gái.”

“Trước hôm đi, bạn bè rủ nhau ra biển chơi.

Hôm đó thời tiết đẹp hiếm có, ngẩng đầu là trời sao hiếm gặp ở Thượng Hải.”

“Mọi người vây quanh ăn BBQ, kể chuyện cười, kể chuyện ma.

Lúc cười vang, lúc hét toáng.”

“Cậu cầm máy ảnh, chụp ảnh mọi người.”

“Lúc cậu bé khẽ gọi em gái, em quay đầu lại, nét mặt ấy…được máy ảnh lưu lại mãi mãi.”

“Tóc dài, ánh mắt lấp lánh, gió biển thổi tung lọn tóc mai,mà trái tim cậu cũng theo đó… bay lên, không bao giờ hạ xuống nữa.”

“Ngay khoảnh khắc ấy, cậu biết rõ….mình thật sự thích em gái mất rồi.”

“Cậu muốn có một tương lai với em.”

“Không hiểu vì sao, cậu rửa tấm ảnh đó, mang theo đến tận phương Bắc.”

“Trong phòng ký túc xá xa quê, cậu giấu thật kỹ những cảm xúc ấy.

Ai hỏi cũng bảo là ’em gái’.

Nhưng mỗi lần nghe tin em, tim lại run lên một nhịp.”

“Cậu biết em đạt giải viết văn.

Biết em lần nọ thi không tốt.

Biết em đại diện thi toán toàn quốc.

Biết em độc tấu dương cầm trong buổi lễ kỷ niệm…”

“Trong những ngày không có cậu, em lớn lên xinh đẹp, như một đóa hồng rực rỡ.”

“Cậu vừa tự hào…lại vừa sợ, sợ rằng lúc mình trở về, bông hồng ấy…đã nở vì người khác mất rồi.”

“Cậu chỉ dám âm thầm nghĩ trong lòng: Em chờ anh nhé.

Đợi anh có một công việc đàng hoàng, một tương lai ổn định, đợi em cũng lớn đến tuổi có thể rực rỡ nở hoa.

Anh nhất định sẽ dùng một thân phận khác, chính thức bước đến bên em.”

“Nhưng tạo hóa trêu người.

Lên đại học, em ra nước ngoài.

Sau đó học tiếp thạc sĩ, cũng ở nước ngoài.”

“Cậu và em như hai đường thẳng giao nhau rồi lại tách ra, mỗi người một hướng, càng ngày càng xa.”

“Nhiều năm xa cách, tình cảm cũng dần trở nên xa lạ, khách sáo.

Cậu vẫn thích em, nhưng không còn đủ dũng khí để nói ra nữa.”

“Thích của người trưởng thành rất nặng.

Nó cần cân nhắc kỹ càng.

Hay đúng hơn…nó không còn là ‘thích’, mà là ‘yêu’.”

“Yêu là tự ti, là lời chưa nói ra, là tay chưa dám nắm.”

“Cậu sợ nếu nói ra… đến làm ‘anh em’ cũng không được nữa.”

“Cậu thậm chí từng nghĩ, cứ giữ vậy cả đời cũng được.”

“Nhưng cậu che giấu không khéo như mình tưởng.

Bà nội nhìn ra rồi.”

“Bà đã già, sức khỏe và tinh thần đều yếu đi rõ rệt.

Cả nhà đều biết…bà chẳng còn nhiều thời gian nữa.”

“Hôm đó, cậu đẩy xe lăn đưa bà đi dạo công viên, vô tình gặp em đi làm về.”

“Bao cảm xúc như lũ cuốn bị cậu đè nén đến không còn một giọt.

Bên ngoài, chỉ còn nụ cười lễ phép, khách sáo.”

“Sau khi em đi rồi, bà nội hỏi:

‘Con thích, sao không thử xem?'”

“Cậu ngỡ ngàng, lúng túng.

Nhưng ánh mắt hiền từ của bà khiến cậu không nỡ giấu nữa.

Cậu nói:

‘Con sợ thử rồi không có kết quả.

Con còn sợ sau này… ngay cả bạn bè cũng chẳng làm được.'”

“Bà cười:

‘Đời người ngắn lắm, sao không thử?'”

Nói đến đây, giọng Giang Dư Bạch bỗng nghèn nghẹn.

Tôi quay sang nhìn anh, mắt anh long lanh, như có ánh nước.

Anh khẽ thở ra một hơi, nắm tay tôi chặt hơn, như đang nắm giữ bảo vật.

“Cậu bé ấy… mãi mãi biết ơn mình đã nghe lời bà hôm ấy.

Vì dũng cảm chủ động bước lên một bước đó…Người con gái mà cậu đã thầm yêu bao năm…”

Anh quay sang nhìn tôi.

Dưới ánh đèn vàng ven đường, đường nét anh dịu dàng đến mức khiến tim tôi run lên.

“… cuối cùng đã trở thành vợ của cậu.”

Nói xong, anh như trút được gánh nặng, cười rất nhẹ, rất thoải mái:

“Câu chuyện đến đây là hết rồi.”

Anh hỏi:

“Em thích câu chuyện đó chứ, cô em gái nhỏ?”

Nghe đến đây, tôi cảm giác như người sắp chết đuối cuối cùng cũng ngoi lên được mặt nước, hít được ngụm oxy đầu tiên.

Thì ra, trong góc nhìn của Giang Dư Bạch, chuyện giữa chúng tôi suốt mười mấy năm qua… là như vậy.

Thì ra, khi tôi âm thầm giấu đi tình cảm non nớt của mình, anh cũng lặng lẽ, dịu dàng… thích tôi.

Ánh mắt anh dịu dàng đến nao lòng.

Chỉ lặng lẽ nhìn tôi, đợi tôi trả lời.

Ánh mắt đó giống như ánh trăng, dù tôi không để ý, nó vẫn thật sự tồn tại, vẫn âm thầm soi sáng con đường tôi đi suốt chặng đường dài.

Tôi bỗng bật cười.

Rồi nghiêng đầu nhìn anh, hỏi:

“Anh không rất muốn biết người em từng thích thời cấp ba là ai sao?”

Anh thoáng sửng sốt, rõ ràng không nghĩ tôi sẽ đột ngột nhắc lại chuyện này.

Không thấy tôi trả lời ngay, anh có chút thất vọng.

Nhưng che giấu rất khéo, chỉ nhẹ “ừ” một tiếng.

Tôi nháy mắt với anh:

“Anh lại đây gần chút, em nói nhỏ cho.”

Anh ngoan ngoãn cúi xuống.

Tôi kiễng chân, vòng tay ôm lấy cổ anh, ghé sát tai thì thầm:

“Người ấy… bây giờ là chồng em.”

Tôi khẽ hôn lên má anh.

Nếu vài ngày trước có người hỏi tôi:

“Điều kỳ diệu nhất trong đời em là gì?”

Tôi sẽ đáp:

“Là lấy được người mình đã thầm thích hơn mười năm.”

Nhưng hôm nay, tôi sẽ trả lời khác.

“Yêu thầm hai mươi năm, cả hai cùng tiến đến nhau, cuối cùng viên mãn bên nhau.”

Cảm ơn anh khi ấy đã đủ can đảm hỏi:

“Muốn thử một lần không?”

Cảm ơn tôi khi đó không do dự mà gật đầu.

Cảm ơn cả hai ta…đều rất dũng cảm.

“Chính văn hoàn”

Phiên ngoại 1 – Song Thai của Tống Triết

Tống Triết đang mang song thai.

Sáu tháng, bụng cô ấy đã to tròn rõ rệt.

Bác sĩ nói may mà thể trạng Tống Triết tốt, chứ không thì khi sinh chắc phải khổ sở không ít.

Điều này khiến Lộ Kính Mộ càng cẩn thận hơn.

Có thể tự làm gì là làm hết, không để vợ động tay vào thứ gì.

Ngoài chuyện tính khí hơi thất thường khi mang bầu, Tống Triết thật ra không mệt mỏi gì, không nghén, cũng không mất ngủ.

Hôm đó là sinh nhật Tống Triết, cô ấy rủ vài người bạn đến nhà ăn cơm.

Lộ Kính Mộ muốn đặt bàn ở khách sạn, nhưng Tống Triết cứ nhất định đòi ở nhà cho ấm cúng.

Dĩ nhiên chẳng ai để bà bầu vào bếp.

Mọi người tự chia nhau nấu món tủ, vừa ấm lòng vừa vui vẻ.

Tôi và Giang Dư Bạch sau khi tan làm thì ghé chợ mua rau, xách cả đống đồ đến nhà Lộ Kính Mộ.

Vừa đỗ xe xong đã thấy anh ấy cũng mới về, vẫn mặc nguyên vest, một tay xách cặp, tay kia xách bịch nilon đỏ.

Tôi tò mò:

“Trong túi đỏ là gì thế?”

Lộ Kính Mộ thở dài bất lực:

“Cá chép.”

Tôi ngớ người:

“Hở? Em đã nói trong nhóm là mua cá rồi mà? Có cá rô phi và cá lóc đó?”

“Đây là cá diếc. Anh mới câu được.”

Giang Dư Bạch trêu:

“Em tưởng anh có gai mọc ở mông? Còn rảnh đi câu cá?”

Lộ Kính Mộ liếc anh một cái, nửa oán trách nửa đắc ý:

“Gần đây Tống Triết mê canh cá, nhưng phải là cá anh câu mới chịu. Biết sao giờ…”

Tôi gãi đầu:

“Bà bầu khẩu vị lạ vậy sao?”

“Không chỉ lạ, còn khó chiều nữa.

Hôm nay ăn cay, mai lại không chịu ngọt, hôm kia lại không ăn hành.

Mấy hôm trước còn lôi anh dậy giữa đêm, nói muốn uống…sơn dầu!”

Tôi trợn tròn mắt:

“Sơn dầu á?!”

Lộ Kính Mộ gật đầu buồn rầu:

“Đấy, nội tiết thay đổi, khó lường lắm.”

“Dạo này cô ấy còn dễ nổi giận, anh nói lớn tiếng một chút là bùng nổ ngay.

Chỉ dám nói chuyện nhỏ nhẹ với cô ấy thôi.”

Tôi không thấy Lộ Kính Mộ làm vậy có gì đáng khen.

Hoặc đúng hơn, tôi nghĩ điều đó là đương nhiên.

Trong chuyện sinh nở, phụ nữ luôn phải trả giá nhiều hơn.

Vậy nên, đàn ông chủ động tạo giá trị cảm xúc, vốn là điều nên làm.

Tôi vỗ vai anh ấy:

“Đáng lắm. Chăm sóc chị dâu cho tốt vào, Tiểu Lộ tử à.”

Lộ Kính Mộ hất tay tôi ra, cau có:

“Muốn ăn đòn hả, Tiểu Gia tử.”

Đúng lúc đó, bạn thân của Tống Triết đến.

error: Content is protected !!