3

“Không còn cách nào, đúng lúc cô ấy cần tiền đi làm thêm, tôi bèn trả ba vạn để cô ấy đóng giả làm bạn gái về gặp phụ huynh.”

Lý do như thế mà cũng bịa ra được.

Tôi càng nhìn Sở Thận càng thấy khinh thường.

Ánh mắt tôi nhìn anh ta giống như đang nhìn một con súc vật.

Lúc bị Phó Hồng Xuyên kéo lên xe, tôi còn quay đầu nhìn Hứa Viên qua cửa kính mà thở dài.

Không phải tôi không muốn giúp.

Chỉ là tôi và Hứa Viên không quen không biết, đã gián tiếp nhắc nhở rồi thì xem như tận tình, tôi không thể vì cô ấy mà đắc tội với cả Sở Thận lẫn Phó Hồng Xuyên.

Chỉ thấy tiếc, một cô gái tốt như thế lại sắp bị Sở Thận làm hỏng rồi.

Về đến nhà.

Vừa khóa cửa xong, quay đầu lại thì tôi đã đụng ngay vào Phó Hồng Xuyên đang đứng im ở đó.

Đèn trong phòng khách không bật.

Xem chừng hôm nay tâm trạng Phó Hồng Xuyên không tốt.

Anh vốn luôn tự giữ kỷ luật nghiêm khắc, rất hiếm khi hút thuốc hay uống rượu.

Nhưng giờ phút này, anh đứng rất gần tôi, mùi nước hoa phảng phất lẫn với mùi khói thuốc bao trùm lấy tôi.

Tôi không dám cử động.

Chỉ cần cử động là tim tôi sẽ đập nhanh hơn.

Một lúc lâu, tôi nghe giọng nói của Phó Hồng Xuyên khàn khàn cất lên: “Giang Mặc, tôi có chuyện muốn nói với em.”

Không khí trở nên kỳ lạ một cách khó hiểu.

Tôi bỗng thấy hơi căng thẳng: “Anh cứ nói đi.”

Sau đó như sực nhớ ra điều gì, tôi lại nói thêm: “Đúng rồi, vừa hay tôi cũng có chuyện muốn nói với anh.”

Chuông điện thoại đột ngột vang lên, cắt ngang lời Phó Hồng Xuyên sắp nói ra.

Chỉ thấy anh do dự một lát rồi bắt máy.

Là trợ lý gọi đến.

Phó Hồng Xuyên chợt cau chặt mày: “Cậu nói gì? Đứt dòng vốn?”

Anh vội vã ra ngoài, khi đóng cửa lại, bước chân dừng lại một nhịp, quay đầu nói với tôi một câu: “Đợi tôi về, rất nhanh thôi.”

Nhưng suốt mấy ngày liền, tôi vẫn không đợi được Phó Hồng Xuyên.

Thấy anh bận rộn như vậy, tôi cũng không tiện làm phiền thêm nên đã không nói cho anh biết chuyện tôi nộp đơn xin đi du học nâng cao ở nước ngoài.

Vì công việc diễn xuất vẫn còn nhiều thứ cần học hỏi thêm, tôi nghe theo lời khuyên của bạn bè, quyết định lặng lẽ sang nước ngoài học ba tháng.

Lúc lên máy bay, tôi đã lên kế hoạch xong xuôi.

Du học ba tháng.

Đợi đến lúc quay lại thì cũng gần đến hạn kết thúc hợp đồng kết hôn giữa tôi và Phó Hồng Xuyên.

Đúng lúc anh không thấy tôi ở nhà cũng đỡ phải bận lòng.

Khi ấy chỉ cần ly hôn xong xuôi, tôi sẽ toàn tâm toàn ý tập trung cho sự nghiệp.

Sang đến nước ngoài, vì thói quen tiết kiệm, tôi còn đổi sang sim quốc tế.

Suốt ba tháng.

Tôi như tách biệt khỏi thế giới, toàn tâm toàn ý vùi đầu vào học hành.

Cho đến khi trở về nước.

Vừa xuống máy bay, tôi đổi lại sim cũ trong điện thoại.

99+ cuộc gọi nhỡ và một đống tin nhắn chen chúc khiến tôi ngẩn người trong giây lát.

Chuyện tôi đi du học là có nói với ba mẹ ở quê.

Bên cạnh tôi cũng không có mấy người thân thiết, người biết tôi đi nước ngoài chỉ có cô bạn thân nhất.

Còn phía công ty và người đại diện, tôi đã xin nghỉ phép chính thức.

Lúc ấy, một thông báo tự động từ tài khoản công khai chuyên đưa tin showbiz hiện ra.

Tiêu đề bài đăng là: [Sốc! Một chuyện tình bi thương khác! Để tìm lại người vợ đã mất vì bệnh, tổng tài CEO của Vạn Xuyên không tiếc công sức lật tung cả đất nước, chỉ mong được gặp người yêu lần cuối!]

Tôi đọc đi đọc lại dòng này vài lần, sau đó đứng trong gió mà ngẩn người.

CEO Vạn Xuyên là Phó Hồng Xuyên, chuyện đó tôi biết.

Nhưng tôi không biết là mình hiểu sai hay là Phó Hồng Xuyên lại cưới thêm một người vợ mới.

Người vợ “mất vì bệnh” kia rốt cuộc là ai vậy chứ?

Trở về biệt thự của Phó Hồng Xuyên.

Trong nhà vô cùng yên ắng.

Mọi thứ vẫn y như lúc tôi rời đi.

Thậm chí ly nước trái cây tôi uống dở quên vứt cũng vẫn còn nguyên trên bàn.

Tôi có hơi trầm mặc.

Ba tháng rồi.

Chắc lên men luôn rồi chứ còn gì.

Phòng của tôi thậm chí còn bị khóa lại.

Tôi muốn vào lấy sổ tiết kiệm cũng không lấy được.

Đó là số tiền lương tôi tích cóp suốt mười mấy năm trời đấy!

Hơi bực mình, tôi ngồi phịch xuống ghế sofa.

Phòng khách toàn là chai bia và đầu mẩu thuốc lá.

Xem ra đã mấy tháng không gọi dì giúp việc đến dọn dẹp.

Tôi đành cầm chổi lên quét dọn.

Quyết định trước khi kết thúc hợp đồng sẽ dọn dẹp nhà cửa lần cuối.

Cửa biệt thự đúng lúc ấy mở ra.

Là Phó Hồng Xuyên đi làm về.

Mới chỉ hai giờ chiều.

Phó Hồng Xuyên là kiểu người nghiện công việc, giờ này thông thường chắc chắn còn đang họp.

Nhưng lúc này anh không đeo cà vạt, mặc đồ thường, mắt đỏ hoe, cằm còn lún phún râu.

Phó Hồng Xuyên vốn nổi tiếng thanh sạch tự giác, ăn mặc lúc nào cũng chỉnh tề, vest thẳng thớm, eo gọn chân dài, nhìn cao quý lạnh lùng.

Giờ phút này lại uể oải đến mức khiến tôi nghi ngờ công ty anh phá sản rồi.

Phó Hồng Xuyên cởi áo khoác.

Vừa ngẩng đầu liền bắt gặp tôi đang ngồi trên sofa.

Anh sững người trong chốc lát rồi cúi đầu, mệt mỏi xoa xoa mắt, bật cười khổ: “Mấy hôm nay mất ngủ, sao lại sinh ra ảo giác rồi.”

Tôi cạn lời rồi lên tiếng: “Ảo giác gì chứ, tôi vẫn sống sờ sờ ra đây mà.”

Động tác của Phó Hồng Xuyên chững lại.

Anh mở to mắt nhìn tôi sững sờ.

Một lúc sau, anh bỗng vài bước tiến lại.

Cầm lấy nửa chai bia còn sót trong phòng khách tu ừng ực, sau đó tiến thẳng tới chỗ tôi.

Anh nhìn tôi chằm chằm, cổ họng khẽ động, cả người nồng nặc mùi rượu khiến tôi nhận ra có lẽ lúc này đầu óc anh không tỉnh táo.

Tôi vừa thấy có điều không ổn.

Phó Hồng Xuyên bỗng nhiên nâng cằm tôi lên, động tác thô bạo như thể đang phát điên, cúi người mạnh mẽ hôn lên môi tôi.

Anh dùng một tay siết chặt lấy tôi, tay còn lại luồn vào trong vạt áo tôi.

Lòng bàn tay anh có một lớp chai mỏng do thường xuyên lật giấy tờ, chạm vào da khiến tôi thấy vừa đau vừa kỳ lạ.

Tôi vừa cố đẩy anh ra, vừa hô: “Phó Hồng Xuyên, tôi thật sự chưa chết mà! Này, khoan đã!”

Phó Hồng Xuyên nghe thấy giọng tôi, liếc mắt nhìn tôi, trong mắt đỏ ngầu đáng sợ.

Sau đó anh nhắm mắt lại thật mạnh, giọng nói cũng khản đặc: “Dù là mơ cũng được, nếu mơ có thể gặp em, vậy thì để tôi mơ lâu một chút.”

Mơ cái đầu anh ấy!

Nên tôi mới nói, tôi ghét nhất là phải đối phó với người say!

Động tác của Phó Hồng Xuyên càng lúc càng gấp gáp, như sợ tôi lại biến mất khỏi mắt anh trong giây tiếp theo.

Tôi hoàn toàn kiệt sức, đành mặc kệ.

Nhưng đúng lúc tôi buông tay, Phó Hồng Xuyên lại bất ngờ nhắm mắt ngã lên người tôi.

Tôi hoảng hốt đưa tay dò hơi thở.

May quá.

Chắc do quá lâu không nghỉ ngơi.

Ngủ thiếp đi rồi.

Tôi thở dài đầy u uất.

Thật không hiểu nổi rốt cuộc anh đang phát điên cái gì nữa.

Khi tôi gọi điện cho dì giúp việc nhờ đến dọn nhà, bên kia nghe thấy giọng tôi liền tỏ ra hoảng hốt: “Được được được, tôi đến ngay, đến ngay…”

Tôi im lặng mất nửa giây.

Sau đó giải thích: “Có phải Phó Hồng Xuyên nói với dì là tôi qua đời rồi không? Thật ra tôi chưa chết, tôi vẫn còn sống khỏe mạnh đây.”

Giọng dì ấy dường như càng căng thẳng hơn: “Được được được, tôi đến ngay, đến ngay…”

Tôi: “…”

Tôi đợi mãi đến tám giờ tối.

Dì không đến.

Phó Hồng Xuyên vẫn chưa tỉnh.

Phòng tôi vẫn bị khóa.

Tôi đành gọi điện khắp nơi hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Sau một hồi hỏi han.

Cuối cùng tôi cũng hiểu được đầu đuôi.

Thì ra dì giúp việc thấy tờ giấy báo ung thư trong nhà thì liền tưởng tôi mắc bệnh nan y rồi báo cho Phó Hồng Xuyên.

Tôi im lặng.

Vì tôi chợt nhớ lại tờ đạo cụ quay phim bị mất trong đoàn hôm trước.

Tờ giấy báo ung thư đó thì ra là bị dì ấy nhặt rồi mang đi thật.

Đưa thẳng cho Phó Hồng Xuyên.

Tôi lại nhớ tới những câu hỏi anh từng hỏi tôi trước kia.

Bỗng chốc hiểu ra tất cả.

Thì ra lúc anh hỏi tôi còn bao nhiêu thời gian, ý anh là tôi còn sống được bao lâu chứ không phải hỏi thời hạn hợp đồng còn mấy tháng.

Mà tôi lại trả lời chỉ còn hai, ba tháng!

May mà mấy ngày gần đây Phó Hồng Xuyên mới bắt đầu đăng tin tìm người trên mạng, chứ nếu muộn thêm chút nữa, chắc lúc tôi vừa về nước không phải dự tiệc chào mừng, mà là đi thẳng tiến tới… lễ truy điệu.

Phó Hồng Xuyên tỉnh dậy khi đồng hồ đã chỉ hơn mười một giờ đêm.

Anh mở mắt, ngẩn người nhìn tôi một lúc rồi xoa thái dương, lại nhìn tôi đờ đẫn.

Tôi cười gượng, nửa khách sáo nửa mỉa mai: “Anh Phó, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi.”

Phó Hồng Xuyên trầm mặc gật đầu.

Tôi nói ngắn gọn: “Tôi chưa chết, vẫn sống bình thường. Tôi chỉ đi du học ba tháng thôi. Lúc trước vốn định nói với anh nhưng anh đi làm rồi, thấy anh bận nên tôi không làm phiền.

Còn tờ báo cáo đó chỉ là đạo cụ lúc tôi đóng phim.”

Phó Hồng Xuyên khựng lại vài giây.

Sau đó lông mi anh khẽ run lên, lại hỏi: “Đạo cụ quay phim?”

error: Content is protected !!